Chương 194:
Ngẫm lại ngày tháng trôi qua cũng nhanh, một năm nay gian nan như vậy, thế mà hắn cũng chịu đựng qua được. Tết năm ngoái còn ở nhà sống những ngày chơi bời lêu lổng vẫn gần ngay trước mắt, hiện giờ, hắn cũng đã ở kinh thành, chuẩn bị thi hội rồi.
Cố Thiệu nhìn những gánh hàng rong bên ngoài vô cùng náo nhiệt, bỗng nhiên trong lòng có chút buồn bã mất mát.
Hắn rời nhà đã lâu, không biết cha nương, tiên sinh bọn họ có khoẻ hay không, không biết tiểu tử Cố Lễ kia có nghiêm túc đọc sách hay không, còn có, tiểu muội sống thế nào…
---
Sau khi vội vàng trở lại kinh thành, Cố Thiệu xem như được trải qua hai ngày bình tĩnh.
Trước đó dựa vào chọi gà hắn thắng được chút bạc, cũng lâu như vậy rồi mà mãi vẫn chưa tiêu được. Hiện giờ khó khăn lắm mới được nghỉ, người cũng bắt đầu rảnh rỗi, Cố Thiệu liền túm Trịnh Gia Thụ, dùng hết thời gian nửa ngày, quét sạch toàn bộ phố đông của kinh thành.
Phàm là thứ hắn nhìn cảm thấy thích hợp, đều mua.
Lúc đi thì xe ngựa trống rỗng, lúc trở về, đồ vật chồng chất đến mức người cũng không có chỗ để đặt chân.
Khi Cố Thiệu mua đồ vật thì mua cũng rất thống khoái, chỉ lo mua, chỉ lo tiêu tiền, không đau lòng chút nào. Chờ đến khi về lại Trịnh phủ, nhìn thấy mặt Trịnh tiên sinh cũng đen, mới hoảng hốt mà phản ứng lại.
Hình như hắn mua nhiều quá rồi.
Trịnh Viễn An nhìn thấy một đống đồ vật này liền đau đầu, nổi giận nói: “Đồ mặc và đồ dùng thì thôi, sao mà đồ ăn cũng mua nhiều như vậy?”
Cố Thiệu trả lời rất đương nhiên: “Gửi về huyện Kim Đàn ạ, tốt xấu gì cũng là đồ ở kinh thành, bọn họ nhất định chưa từng được ăn.”
“Gửi thì cũng phải đi đường một tháng, mang về còn có thể ăn được à, ngươi cũng không biết nghĩ hả!” Trịnh Viễn An hận không thể cạy đầu hắn ra, nhìn xem có phải bên trong chứa hồ nhão hay không.
Sao lại ngu ngốc đến mức như vậy chứ!
Cố Thiệu hậu tri hậu giác mà chớp chớp mắt: “Hình như, là như thế…”
Trịnh Gia Thụ cũng ngơ ngác. Vừa nãy bọn họ cứ mua mua mua, hoàn toàn cũng không nghĩ nhiều như vậy. Hiện tại nhìn tình huống, mới biết được rằng hình như bọn họ đã mua nhiều: “Cố huynh, vậy những thứ này, nên làm gì bây giờ?”
“Ăn thôi, dù sao trong phủ cũng có nhiều người như vậy!.”
Trịnh Viễn An đột nhiên xoay người nhìn chằm chằm vào hắn: “Tự mua thì tự mà ăn, ngày nào chưa ăn hết, thì ngày đó đừng nghĩ đến ăn những thứ khác!”
Cố Thiệu kêu rên không thôi.
Trịnh Viễn An hoàn toàn lười nhìn hắn. Cái đồ phiền lòng này, một ngày mặc kệ là thật muốn lên trời, tiêu tiền lại xài phung phí như vậy, không biết tiết chế chút nào.
Cũng may trên người còn có tiền, nếu mà trên người không có tiền lại còn tiêu pha như vậy, sớm hay muộn cũng sẽ lụn bại hết của cải!
Mắng thì mắng, nhưng sau khi mắng xong, Trịnh Viễn An vẫn nhận mệnh mà tìm gã sai vặt tới, sai hắn ta nhìn mấy thứ này rồi lựa ra, thứ có thể đưa đến huyện Kim Đàn thì đều đưa đi cho hắn.
Cố Thiệu thấy vậy, cũng coi như là cảm thấy mỹ mãn.
Sau khi bị Trịnh tiên sinh mắng, Cố Thiệu không dám làm xằng làm bậy nữa, chỉ thanh thản ổn định mà đợi ở trong phủ.
Giống như lúc trước Trịnh tiên sinh nói vậy, Cố Thiệu ăn tết ở kinh thành, hoàn toàn cũng không cần đi thăm người thân bạn bè, cùng lắm thì chỉ có một mình Ngô Triệt, còn lại, không còn ai nữa.
Nhưng điều làm Cố Thiệu và Trịnh Viễn An đều bất ngờ chính là, sau phủ Giang Ninh Hầu, thế mà Cố Thiệu lại còn nhận được mấy cái thiệp mời.
Ngô Triệt bên kia còn chưa tính, nếu như không biết xấu hổ mà nói, Cố Thiệu cũng có thể mặt dày nói hai người là tri kỷ.
Nhưng Trấn Quốc Công, Tề Quốc Công, còn có ngự sử đại phu Ôn gia, Cố Thiệu lại có chút ngoài ý muốn.
Ba nhà này, rốt cuộc là nên đi hay là không đây…
Cố Thiệu còn đang do dự có đi hay không, Trịnh Viễn An lại giải quyết dứt khoát: “Đi, ngày mai đi luôn.”
“Nhưng mà tiên sinh, không phải ngài nói chỉ cho ta nghỉ ba ngày thôi sao?” Cố Thiệu hỏi mà rất thấp thỏm, “Ba ngày thì con đã dùng hết hai ngày, còn lại một ngày, cũng không thể đi bái phỏng bốn nhà trong một ngày chứ, vậy con sẽ trở thành người thế nào?”
Không bằng… Cố Thiệu lập tức nảy ra một tâm tư nhỏ.
Trịnh Viễn An liếc hắn một cái: “Bớt được tiện nghi còn khoe mẽ đi.”
Cố Thiệu cười he he, đi đến bên cạnh Trịnh tiên sinh: “Vậy tiên sinh cho con thêm mấy ngày nghỉ nữa đi.”
Trịnh Viễn An dừng một chút, một lát sau mới không tình nguyện nói: “Thêm ba ngày nữa.”
Hai mắt Cố Thiệu sáng lên.
Vậy là đủ rồi, nhiều một ngày đều là kiếm lời! Còn lại bốn ngày, mỗi ngày bái phỏng một nhà, ăn ăn uống uống trải qua bốn ngày, đã cực kỳ vui mừng!
Còn nữa, chuyện sông bảo vệ thành bên kia đã sắp kết thúc rồi. Lúc này người Công Bộ làm việc nhanh nhẹn, sang năm lại thêm một tháng nữa, đến lúc đó chuyện của thành bắc đã có thể hoàn toàn kết thúc.
Vậy sau đó… Cố Thiệu cảm thấy bản thân mình có thể hoàn toàn thả lỏng được rồi.
Dù sao sông cũng xây xong rồi, Tấn An tiên sinh cũng rời khỏi. Chỉ còn một mình Trịnh tiên sinh quản hắn, nghĩ đến chắc cũng sẽ không quá mệt mỏi.
Nhắc tới chuyện này, Cố Thiệu bỗng nhiên nghĩ ra, chuyện này hắn còn chưa nói cho Trịnh tiên sinh biết, Cố Thiệu lập tức nói: “Tiên sinh, hôm ấy Tấn An tiên sinh trở về thành, từng nói với con một chuyện.”
Trịnh Viễn An ngồi xuống, nghe thấy lời này của hắn cũng không có phản ứng gì lớn: “Chuyện gì?”
“Tấn An tiên sinh nói, đợi sau khi xây xong sông bảo vệ thành thì ông ấy phải rời kinh làm việc, còn nói chuyện này có liên quan đến con. Chỉ là ông ấy chỉ lộ ra một câu như vậy, sau đó con có truy vấn như thế nào thì ông ấy đều ngậm miệng không đề cập tới. Tiên sinh ngài nói xem, rốt cuộc là Tấn An tiên sinh đi làm chuyện gì vậy, còn vì sao lại là vì con mà có nữa?” Cố Thiệu mặt dày hỏi một câu.