Chương 195:
Trịnh Viễn An liếc nhìn hắn một cái, lạnh lùng mà phun ra một câu: “Không biết.”
“Thật sự không biết chút nào ư?” Cố Thiệu nóng nảy.
“Không biết là không biết, ta lại không phải người của triều đình, đâu có biết mấy chuyện của triều đình.”
Cố Thiệu dẩu miệng một chút, ngượng ngùng mà cúi đầu.
Không biết thì không biết thôi, dù sao việc này có liên quan đến hắn, sớm hay muộn thì hắn cũng sẽ biết. Hơn nữa, nếu Tấn An tiên sinh phải đi, khẳng định là dẫn đầu xử lý chuyện sông bảo vệ thành kia, tất nhiên là chuyện dạy dỗ hắn cũng sẽ trở nên rời rạc.
Cố Thiệu chỉ cần tưởng tượng đến cái này, thì cả người liền nhẹ nhàng, không nhịn được mà lộ ra một chút vui vẻ.
Trịnh Viễn An hiểu hắn cỡ nào.
Cố Thiệu dịch mông thôi ông ấy đã biết hắn đang muốn có ý đồ gì xấu, hiện giờ cái vẻ đắc ý này vừa lộ ra, Trịnh Viễn An lập tức đoán được ý nghĩ của hắn. Từ trước đến giờ ông ấy không thể nhìn Cố Thiệu lơi lỏng, thấy hắn đắc ý, lập tức trách mắng: “Như thế nào, người còn chưa rời đi mà đã muốn lật trời rồi?”
Cố Thiệu vội vã thu lại ý cười, lại nói: “Đâu dám chứ.”
“Ta thấy ngươi cũng không có gì không dám, bản lĩnh không có thêm mà lá gan lại càng lúc càng lớn.” Trịnh Viễn An mắng hắn một câu, nói tiếp, “Ngươi cũng đừng vui vẻ quá sớm, mấy ngày trước Tấn An đã nói với ta chuyện này, ông ấy nói chuyện sông bảo vệ thành bên kia đã không còn bao nhiêu việc của ông ấy, năm sau đến thành bắc, chủ yếu vẫn là vì chỉ dạy cho ngươi. Những thứ cần dạy cho kỳ thi hội, sẽ không thiếu một thứ nào, dạy hết tất cả.”
Biểu cảm của Cố Thiệu đờ ra, tại sao lại như vậy?
Sau khi há hốc mồm, bỗng nhiên hắn mới lại phản ứng lại: “Nếu Tấn An tiên sinh cũng đã nói nhiều như vậy với ngài, sao có thể không nhắc tới nguyên nhân rời kinh chứ!”
Rõ ràng là cố ý không nói với hắn, Cố Thiệu căm giận trong lòng.
Trịnh Viễn An “A” một chút, mà không phản ứng lại với Cố Thiệu.
Nói cái gì? Nếu nói ra, cái đuôi của tiểu tử này lại vểnh lên trời cho xem.
Không hỏi được gì từ hai bên Trịnh tiên sinh và hệ thống, Cố Thiệu cũng hết hy vọng.
Nói đến cùng việc này với hắn mà nói chỉ là một chuyện nhỏ, mặc dù không hỏi ra được cũng sẽ không ảnh hưởng gì, hiện giờ quan trọng là hắn lại có thêm ba ngày nghỉ.
Sáng sớm ngày hôm sau, Cố Thiệu đi theo Trịnh tiên sinh đến phủ Giang Ninh Hầu.
Giang Ninh Hầu thì Cố Thiệu cũng từng gặp qua, vào lần đầu đến thư viện Thanh Sơn, cùng đi với Ngô Triệt là vị thúc thúc hầu gia này của hắn ta. Giang Ninh Hầu là người hòa nhã, không làm ra vẻ gì, cũng không biết có phải bởi vì duyên cớ là Ngô Triệt hay không, mà ông ấy lại vô cùng có hảo cảm với Cố Thiệu, sau khi hàn huyên hai câu thì để cho Ngô Triệt tới chiêu đãi Cố Thiệu, còn ông ấy thì vẫn luôn nói chuyện cùng Trịnh tiên sinh.
Cố Thiệu cũng đã lâu không gặp được Ngô Triệt, hôm nay đến đây còn rất cao hứng, vui vẻ mà chạy tới, sau đó sau khi nhìn thấy Ngô Triệt lấy ra mấy quyển sách thì nụ cười dần dần biến mất.
“Ngô huynh, giờ đang Tết nhất, không đến mức này chứ?”
“Không thể bỏ dở sách vở.” Ngô Triệt lộ ra một nụ cười, “Nói nữa, mấy ngày nay ta lại gặp chút nghi hoặc, một người kế ngắn, hai người kế dài, không bằng Cố huynh hỗ trợ nhìn xem.”
“Ta không được.” Cố Thiệu vội vàng lắc đầu cự tuyệt.
Đang tết nhất, điên rồi mới đọc sách ấy.
Ngô Triệt không khỏi phân trần mà nhét sách vào trên tay hắn: “Xem cũng chưa xem, sao có thể nói không được?”
Thật vất vả mới bắt được người, Ngô Triệt cũng sẽ không để hắn lừa dối qua cửa như vậy.
Cố Thiệu khóc không ra nước mắt.
Ngô huynh này, cái gì cũng tốt, nhưng mà đối với chuyện đọc sách này, không khỏi quá mức để bụng rồi. Ngô Triệt thì để bụng, hắn thì lại thương tâm.
Thật là không cho phép được nghỉ mà, vốn định có thể ăn nhậu chơi bời, kết quả tới đây liền phải xem đề bài.
Hắn cũng quá thảm rồi!
Vẻ mặt Cố Thiệu đau khổ, dưới uy áp của Ngô Triệt, không thể không bị bắt cùng ngồi xuống, cùng bắt đầu cân nhắc.
Giang Ninh Hầu ở gần đó nhìn thấy ngọn lửa nhiệt tình thảo luận của hai người bốc lên, rất là vui mừng: “Hai đứa này, quan hệ cũng thật tốt.”
Ông ấy nhìn trên mặt hai người vẫn luôn mang nụ cười, có thể thấy được nói chuyện vui vẻ biết bao.
Người trẻ tuổi, nên như vậy, Giang Ninh Hầu cảm thấy bản thân mình mời Trịnh Viễn An và Cố Thiệu tới trong phủ, thật là thỉnh đúng đắn.
Trịnh Viễn An cũng gật gật đầu.
Giang Ninh Hầu lại nói: “Trước giờ tính tình của Thủy Thanh đều là cô độc, không thường qua lại với người khác, ở kinh thành cũng không có bao nhiêu bạn bè. Khó được Cố Giải Nguyên không chê tính tình này của hắn, còn đuổi theo tương giao với hắn. Bằng không, ta chỉ sợ một mình hắn buồn ra bệnh.”
Từ sau lần đầu tiên đến thư viện Thanh Sơn, cháu trai của ông ấy không có hảo cảm gì đối với người đọc sách của kinh thành nữa, năm lần bảy lượt ông ấy khuyên hắn ta đi ra ngoài giao hữu, bất đắc dĩ cháu trai này của ông ta cũng là một đứa bướng bỉnh, chướng mắt người ta cho nên một ánh mắt cũng không cho.
Cứ thế mãi, Giang Ninh hầu cũng bị hắn ta làm cho không còn nóng nảy nữa, chỉ có thể kệ hắn ta. Cũng may hiện giờ, còn có một người bạn ở cạnh hắn ta, có thể nói chuyện với hắn ta.
Trịnh Viễn An khiêm tốn một câu: “Thật ra tính tình của tiểu tử kia, cũng không phải tốt.”
“Vậy đúng là có duyên.”
Hai người tính tình đều tốt tiến đến với nhau, còn không phải là có duyên ư.
Giang Ninh Hầu và Trịnh Viễn An liếc nhau, thấy được trong đáy mắt đối phương đều là không biết làm gì hơn.
Nuôi trẻ, chính là một việc rất vất vả.
Bên này, Cố Thiệu còn đang cùng Ngô Triệt “kịch liệt” thảo luận. Xét thấy Ngô Triệt quá mức cố chấp, Cố Thiệu vì cho hắn mặt mũi, không thể không hơi giả bộ một chút cho ra dáng cảm thấy hứng thú, nếu không như tính tình của hắn, hắn thật sự hận không thể xé cái tên này ra!