Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 197: Chương 196:

Chương 196:

Trong hai người, Ngô Triệt là dốc hết lòng dạ vào trong, nói rất vạn phần nhập thần. Cố Thiệu là thân bất do kỷ, lâu lâu lại xuất thần một chút.

Chỉ là dù vậy, cũng tốt hơn khi Ngô Triệt một mình trầm tư suy nghĩ.

Khi một mình suy nghĩ, sẽ dễ đi vào ngõ cụt, không thể phá, cũng không ra được. Mà sau khi thảo luận cùng Cố Thiệu, tuy chỉ có một hai câu, nhưng lần nào cũng có thể khiến hắn ta bừng tỉnh đại ngộ.

Trên đường vào kinh, Ngô Triệt cũng từng thảo luận thi thư kinh nghĩa với Cố Thiệu, chỉ là lúc ấy hai người còn chẳng phân biệt cao thấp, hiện giờ mấy tháng qua đi, hắn ta đã rơi lại phía sau nhiều như vậy, mà Cố huynh, lại ngày tiến ngàn dặm, không phải người bình thường có thể đạt tới.

Ban đầu Ngô Triệt còn chỉ là kinh ngạc cảm thán, sau lại nghĩ đến hiện giờ Cố huynh đang nhận sự chỉ dạy ở trước mặt Tấn An tiên sinh, mới lại cảm thấy đương nhiên. Có thể được Tấn An tiên sinh dạy dỗ, nên xuất chúng như thế.

“Cố huynh thật sự là người có đại khí vận.” Cuối cùng, Ngô Triệt cảm khái một câu.

Lời này Cố Thiệu nghe một chút rồi thôi, không để ở trong lòng chút nào. Người ta chỉ khách khí một hai câu, nếu coi là thật thì ngốc lắm.

Nếu như thật sự là người có đại khí vận, vậy có từng gặp người thảm giống như hắn không? Không có khả năng.

Sau khi ở phủ Giang Ninh Hầu nửa ngày, Cố Thiệu mới lại sức cùng lực kiệt mà trở về.

Ba ngày sau, phủ Trấn Quốc Công, phủ Tề Quốc Công, còn có ngự sử Ôn gia, hắn đều đến bái kiến từng nhà một.

Có phủ Giang Ninh Hầu đi đầu, sự mong chờ của Cố Thiệu với ba nhà đã giảm tới mức thấp nhất.

Nhưng mà hiển nhiên, ba nhà này không giống như phủ Giang Ninh Hầu lắm, không có trưởng bối muốn kiểm tra học vấn của hắn, cũng không có bạn bè mạnh mẽ lôi kéo hắn đọc sách. Mấy người Trương Nhược Linh, Hạ Ngạn Cư, đều là ăn chơi trác táng nổi tiếng, hoàn toàn không có khả năng đưa Cố Thiệu đi đọc sách.

Sở dĩ bọn họ mời Cố Thiệu đến nhà mình làm khách, hoàn toàn là bởi vì trong việc chơi bời Cố Thiệu lọt vào mắt của bọn họ.

Ai mà không thích người thú vị, huống chi, người thú vị này không chỉ biết chơi, còn lớn lên đẹp, danh khí cao, đưa về nhà cũng có vạn phần thể diện.

Còn Trấn Quốc Công và Tề Quốc Công, có lẽ cũng cảm thấy đám trẻ nhà mình ở chung với Cố Thiệu thật sự là làm cho bọn họ yên tâm. Mấy đứa nhà mình có đức hạnh gì, sao bọn họ có thể không biết? Cho nên khi nhìn thấy đứa nhỏ ở cùng một Giải Nguyên lang, cũng đều vui tươi hớn hở, trong miệng còn không ngừng dặn dò cho bọn họ phải học hỏi Cố Thiệu cho tốt.

Phủ Trấn Quốc Công và phủ Tề Quốc Công đều là những nhà huân quý, mà Ôn gia, thì lại không giống như bọn họ. Ôn gia lão gia Ôn ngự sử, là chính thức khoa cử lập nghiệp.

Sau khi Cố Thiệu vào Ôn gia , liền lập tức cảm nhận được chỗ bất đồng.

Ví dụ như Ôn Húc, ở bên ngoài chơi đến lợi hại, khi về nhà đối mặt với cha nương của hắn ta, lại mềm mại đến hoàn toàn không có tính tình.

Cố Thiệu không thích ứng lắm với không khí nghiêm túc như vậy, cũng may, Ôn ngự sử trông hắn còn tính là khách khí.

Mãi cho đến khi rời đi, không khí cũng coi như là hòa hợp.

Cố Thiệu đi rồi, cho nên Ôn Húc cũng đi theo hắn cùng đi ra ngoài. Có khách lạ ở đây, Ôn ngự sử không phát tác, ngược lại không mặn không nhạt mà dặn dò Ôn Húc vài câu.

Ồn ào đến Ôn Húc cũng có chút thụ sủng nhược kinh.

Sau khi người trong phòng đi hết, Ôn phu nhân sai hạ nhân dọn dẹp phòng ốc sạch sẽ.

Đến khi nhìn thấy lão gia nhà mình còn ngồi ở chỗ đó loay hoay với một bộ chữ, liền nhẹ nhàng đi qua?

“Đây là vị Cố Giải Nguyên kia để lại?”

Ôn ngự sử gật gật đầu.

Ông ta đã sớm nghe Vương hàn lâm nói, thư pháp của Cố Giải Nguyên ở phủ Trấn Giang lợi hại. Trong lòng tò mò, cho nên lần này Cố Thiệu đến đây, ông ta mới cố ý bảo người ta để lại chữ.

Ôn ngự sử xem rất nghiêm túc.

Ôn phu nhân lại nói: “Cũng kỳ quái, không phải lão gia chưa từng thấy người đọc sách của Giang Nam, cũng không phải chưa thấy thiếu niên anh tài gì đó, sao lại cố tình coi trọng Cố Giải Nguyên kia nhiều hơn, còn mời người ta về trong phủ nữa?”

Nói rằng Cố Giải Nguyên là bạn thân với con nhà bọn họ thì cũng không đến mức đó.

Ôn gia bọn họ cũng có thanh cao của Ôn gia, không phải phủ Trấn Quốc Công, cũng không phải phủ Tề Quốc Công. Nếu chỉ là bởi vì điều này, nhất định thái độ của lão gia nhà bọn họ sẽ không phải thái độ như hiện giờ.

Ôn ngự sử ngưỡng mộ thê tử, biết bà ấy huệ chất lan tâm, mỗi khi gặp chuyện cũng sẽ nguyện ý chia sẻ một chút với bà ấy.

“Nàng có biết mấy ngày nay Hộ Bộ gặp phải chuyện gì?”

“Nghe nói là có mấy vị đại nhân bị cách chức.”

Ôn ngự sử lại hỏi: “Vậy nàng có biết, việc này của Hộ Bộ là ai thọc ra không?”

Ôn phu nhân lắc đầu: “Sự việc như thế này, làm sao thiếp thân có thể biết được?”

Ôn ngự sử cười cười: “Người nào trong triều cũng nói rằng, việc này là Công Bộ thị lang Tiền đại nhân tấu lên, cho nên Hoàng Thượng thịnh nộ, mới hạ lệnh tra rõ Hộ Bộ. Tuy rằng chỉ tra ra ba vị, nhưng như vậy cũng đủ làm cho người ta cảnh giác. Ban đầu ta cũng cho rằng chỉ là Tiền đại nhân thôi, lại không nghĩ, ở trong đó còn ẩn giấu người khác cơ.”

“Lại có việc này?” Ôn phu nhân kinh nghi, “Nếu thực sự có người khác, sao mà những người trong triều không biết?”

“Còn có thể vì sao, có người che chở, mới không bị lộ ra đó.”

Việc này, Ôn ngự sử cũng chỉ là tình cờ nghe được một chút xíu, nếu không thì, ông ta cũng không biết.

Giống như những người trong triều vậy, đều chẳng hay biết gì.

Vốn Ôn phu nhân còn muốn hỏi người nọ là ai, người che chở hắn lại là ai, nhưng ngẫm lại thái độ ngày hôm nay của lão gia nhà bọn họ đối với Cố Giải Nguyên, bỗng nhiên không tiếp tục hỏi nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!