Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 198: Chương 197:

Chương 197:

Sau khi rời khỏi Ôn gia, Cố Thiệu liền nhìn thấy Trương Nhược Linh và Hạ Ngạn Cư đứng ngoài cửa đã đến đây từ sớm.

Hôm nay là ngày nghỉ cuối cùng của Cố Thiệu, trước đó bọn họ đã thương lượng xong sẽ dẫn Cố Thiệu cùng đi chơi một ngày cho sảng khoái!

Kế hoạch đã được lên kế hoạch rất tốt, nhưng khi bọn họ nhìn thấy Trịnh tiên sinh, cả đám liền sợ hãi lùi lại, đến cái rắm cũng không dám thả.

Bầu không khí có chút vi diệu.

Cố Thiệu thực sự muốn đi, hắn do dự nhìn Trịnh tiên sinh mấy lần, muốn nói lại không dám.

Trịnh Viễn An bị hắn nhìn riết làm cho khó chịu, cau mặt nói: “Muốn đi thì đi đi!”

Trong nháy mắt Cố Thiệu liền vui vẻ hớn hở.

Trịnh Viễn An không thể nhìn được hắn mỗi ngày chỉ nghĩ đi chơi, vì thế lại nhắc nhở hắn một chút: “Chơi đủ rồi thì phải kiềm chế lại, ngày mai còn phải cùng Tấn An ra ngoài thành.”

“Con đã nhớ rồi, nhớ rồi.” Nói đến chuyện này, cảm xúc đang vui vẻ của Cố Thiệu nháy mắt đã giảm sút rất nhiều.

Trịnh Viễn An hừ lạnh một tiếng, sau đó lại nói với Trịnh Gia Thụ: “Trông chừng hắn cho kỹ, đừng chơi đùa quá mức. Nếu xảy ra chuyện gì ta sẽ kiếm ngươi hỏi chuyện!”

“Nhị thúc, ngài cứ yên tâm đi.”

Làm sao Trịnh Gia Thụ có thể không biết nhị thúc của hắn nghĩ gì chứ. Bề ngoài là bảo hắn trông chừng Cố Thiệu, nhưng thực tế, Cố Thiệu lớn như vậy sao lại cần một người đến trông chừng chứ, rõ ràng chỉ là muốn hắn chăm sóc Cố Thiệu cho tốt thôi.

Nhị thúc cũng thật là… mạnh miệng nhưng lại mềm lòng.

Trịnh Gia Thụ thầm oán thán vài câu trong lòng, nhưng trên mặt vẫn cung kính mời nhị thúc lên xe ngựa, đứng dưới cùng những người khác vẫy tay chào nhị thúc.

Sau khi người đi, Ôn Húc nhìn Cố Thiệu bằng ánh mắt đồng tình: “Ngày mai ngươi thật sự phải đi à, không thể ở lại thêm một ngày sao? Tết năm này còn chưa qua hết mà.”

Cố Thiệu gật đầu bất đắc dĩ: “Tiên sinh chỉ cho ta sáu ngày nghỉ phép.”

“Không thể châm chước được sao?”

Cố Thiệu mang vẻ mặt đau khổ: “Đây đã là kết quả sau khi được châm chước rồi. Nếu không phải mấy người các ngươi mời ta đến nhà thì ta đã đi mấy ngày trước rồi.”

“Thảm như vậy à?”

Cả đám người quay mặt nhìn nhau, càng cảm thấy thương cảm thay cho Cố Thiệu.

Hắn đã đọc sách rất tốt rồi, còn phải vất vả cả ngày lẫn đêm như vậy, đây không phải là thời gian mà con người có thể trải qua được.

Đúng là may mắn, bọn họ chỉ là những tên thiếu gia ăn chơi trác táng, không cần đọc sách, cũng không cần làm nghiên cứu học thuật.

Trương Nhược Linh không đành lòng khi thấy Cố Thiệu chán nản như vậy, vô cùng khí phách khoát vai hắn: “Dù sao cũng còn nửa ngày nữa, chúng ta hãy chơi thật vui vẻ, thật thỏa thích đi!”

“Đúng vậy, thoải mái qua năm mới đi, cũng không thể chưa chơi được gì đã ra khỏi thành rồi!”

“Đúng vậy, đúng vậy, trong kinh thành này có rất nhiều món ăn ngon, hôm nay bọn ta sẽ dẫn ngươi đi mở mang tầm mắt!”

Cố Thiệu nghe bọn họ nói vậy cũng cảm thấy nôn nao.

Đúng vậy, hắn còn có nửa ngày thời gian, nếu không chơi vui vẻ, chẳng phải đã lãng phí thời gian một cách vô ích sao?

Mấy người thiếu niên lúc này đã đưa ra quyết định, quyết tâm muốn đưa Cố Thiệu đi mở mang tầm mắt.

Sau thời gian hai nén nhang, mọi người đã dừng lại sau một quán trà.

Khuôn mặt mấy người thiếu niên đều đỏ bừng, nhìn như là căng thẳng, lại giống như đang hưng phấn, hai mắt lấp lánh ánh sáng. Cố Thiệu nhìn chằm chằm vào đôi mắt mê ly của Trịnh Gia Thụ, lại nhìn chằm chằm vào đám người Trương Nhược Linh mang ánh mắt phấn khích, lại đánh giá quán trà trước mặt một chút.

Nó đúng là một quán trà.

Nằm đầu con hẻm, yên tĩnh và thanh bình, sau khi xem xét liền cảm thấy bên ngoài không giống với những quán trà, quán rượu khác.

Đương nhiên, nếu giống nhau thì bốn người bọn họ cũng sẽ không bày ra vẻ mặt trầm mê như vậy. Lý thuyết của Cố Thiệu vô cùng chính xác, nhìn thấy nét mặt này của bọn họ, liền nghĩ sai vấn đề. Chẳng lẽ nơi bề ngoài nhìn như quán trà này, nhưng bên trong lại là…

Cố Thiệu nín thở tập trung, không thể phân biệt được bản thân là phấn khích nhiều hơn hay là xấu hổ nhiều hơn.

Đây là lần đầu hắn tới những nơi như thế này, sao lần này bốn tên nhóc này lại chơi lớn như vậy, hắn đúng là quá ngại ngùng rồi!

Làm sao bây giờ, có nên rút lui không?

Hệ thống im lặng nhìn dáng vẻ kệch cỡm của Cố Thiệu, không nói một lời.

Đợi một lát, cuối cùng đám người Trương Nhược Linh cũng bình tĩnh lại, liền vô cùng dứt khoát mà bước vào quán trà.

Cố Thiệu cũng không còn xoắn xuýt nữa, ngơ ngẩn bước vào bên trong.

Hắn chỉ vào xem, chỉ xem một chút….

Thật sự tò mò. Đã lớn như vậy nhưng Cố Thiệu chưa từng bước vào những nơi như thế này. Trước kia lúc đi theo đám người Trần Phong chơi đùa, không phải là không tò mò những nơi như thế này, nhưng mà những chỗ này căn bản chính là nơi tiêu cả núi bạc, cho dù trong tay Cố Thiệu có tiền cũng không chịu được những chỗ xài tiền như thế này.

Hơn nữa, so với việc tiêu tiền vào những nơi bán hoa như thế này, Cố Thiệu lại sẵn sàng đem tiền tiêu vào việc ăn uống hơn. Tiểu mỹ nhân tuy đẹp, nhưng lại không thể ăn, suy cho cùng cũng là trông ngon nhưng lại chẳng dùng được.

Cố Thiệu nghiêm túc trấn an bản thân mình, nhưng đợi đến lúc hắn bước vào quán trà, lại không thấy những thứ hắn đã tưởng tượng, cũng không có những người mà hắn đã tưởng tượng.

Cố Thiệu cảm thấy kỳ lạ, lẽ nào những cuốn sách tranh kia đều là lừa người?

Hắn còn đang suy nghĩ đã thấy một tiểu nhị từ bên trong bước ra.

Tiểu nhị nhìn thấy những người này cũng có chút ngạc nhiên.

Những công tử này, sao mặt ai cũng đỏ mừng như mông khỉ vậy.

Thắc mắc thì thắc mắc, nhưng hắn vẫn rất cung kính hỏi vài câu, sau đó đưa bọn họ lên phòng riêng trên lầu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!