Chương 198:
Phòng riêng của quán trà này khác với những nơi khác, ở giữa là một bức mành trúc, ngăn cách hai thế giới, một bên mông lung chỉ nhìn thấy một khoảng mơ hồ, một bên lại được bố trí đầy đủ từ ghế dài bằng gấm đến bàn thấp.
Sau khi đám người ngồi xuống, không bao lâu sau bên ngoài lại có người vào dâng trà.
Đợi tất cả mọi chuyện kết thúc, Trương Nhược Linh chịu đựng sự xôn xao trong lòng, nhỏ giọng thì thầm vài câu với người dâng trà.
Tiểu nhị hiểu ý cười một tiếng: “Các vị công tử chờ một lát.”
Nói xong, hắn liền đi xuống.
Cố Thiệu lén lút cắn móng tay, cảm giác trên mặt nóng đến bỏng rát.
Sắp đến rồi đúng không?
Một lát sau. Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, cùng lúc đó một giọng nữ xinh đẹp vang lên: “Có phải ở đây gọi người?”
“Đúng vậy đúng vậy.” Trịnh Gia Thụ nhanh chóng bước ra mở cửa.
Hai cô gái từ bên ngoài bước vào, dung mạo rất là ưa nhìn, dù đang là mùa đông cũng chỉ mặc một bộ thu sam, tao nhã lại sạch sẽ, động tác mềm mại uyển chuyển, thật là mê người.
Cố Thiệu im lặng đánh giá, vô cùng tò mò.
Hắn không mang chút cảm xúc nào đánh giá hai nữ nhân một lát, sau đó lập tức không còn bao nhiêu hứng thú.
Đẹp thì có đẹp, nhưng ngoại trừ đẹp ra, hình như cũng không có gì khác. Nếu nói đẹp thì những mỹ nhân trong bức tranh hắn vẽ nên nhìn còn đẹp hơn.
Lúc Cố Thiệu vẫn còn đang đánh giá, hai nữ nhân đã vén rèm châu đi về phía bên kia, cúi người ngồi xuống.
Trịnh Gia Thụ nghiêng người đến bên cạnh hắn, kề tai nói nhỏ: “Cố huynh, ta nói cho huynh biết, hai người này chính là người của Thanh Phong Các.” Hắn giơ ngón tay cái: “Hôm nay chúng ta đến đây chính là trùng hợp, cũng mang vừa đủ tiền, nếu không cũng không thể gặp được hai vị này.”
Trong lời nói của hắn mang theo may mắn, hiển nhiên là hắn vô cùng tôn sùng hai vị mỹ nhân này.
Vừa nói dứt lời, liền có âm thanh truyền đến, cực kỳ êm tai.
Cố Thiệu đã hiểu, hai nữ nhân này, hẳn là nhã kỹ (cô gái bán nghệ chứ không bán thân, có địa vị tốt hơn kỹ nữ, nhưng địa vị vẫn rất thấp)
Ôn Húc và Hạ Ngạn Cư cũng lặng lẽ thì thầm, nhưng giọng nói của bọn họ lại đè xuống cực thấp, sợ làm phiền đến hai cô nương bên trong: “Hôm nay Cố huynh đúng là rất may mắn, nghe nói rất nhiều người đến đây mấy chục lần cũng không thể gặp được hai người họ đâu.”
“Các người, thường xuyên đến đây sao?”
Ôn Húc lắc đầu: “Sao có thể, hôm nay cũng là lần đầu bọn ta đến đây.”
Bọn họ cũng chộn rộn muốn đi từ lâu, nhưng bốn người họ đều nhát gan, mỗi lần đến cửa lại không dám đi vào. Chỉ là danh tiếng của hai vị cô nương này thực sự quá lớn, khiến tất cả các thiếu gia công tử ở Kinh Thành đều khao khát, cho nên hôm nay bọn họ muốn mang Cố Thiệu đến đây để mở mang tầm mắt, vốn đang lo lắng không gặp được hai vị cô nương, không ngờ được lại may mắn đến vậy.
Bốn người đều vô cùng hưng phấn: “Cố huynh, ngươi nhất định phải chăm chú lắng nghe, hai vị cô nương này chính là ---“
“Thằng khốn này! Để ta xem là kẻ ngu đần nào dám đoạt người của tiểu gia ta?” Hạ Ngạn Cư còn chưa nói xong thì cửa phòng riêng đột nhiên bị người từ bên ngoài đá văng ra.
Tiếng động đột nhiên vang lên khiến hai cô nương đang chơi đàn bên trong bị dọa sợ hãi, tiếng nhạc cũng im bặt.
“Là các ngươi!” Người đến dựng ngược lông mày lên, cực kỳ không vui.
“Thật đúng là, oan gia ngõ hẹp!” Hạ Ngạn Cư nhìn người đến, vẻ mặt chán ghét.
Lý Mậu Lâm cũng không nhượng bộ.
Hôm nay hắn mang theo một đám người sang đây để xem hai vị cô nương Như yên và Lúc Yêu, nào ngờ lại đụng phải bốn tên khốn này, không đúng, là năm tên!
Lý Mậu Lâm nhìn Cố Thiệu ngồi bên trong, trong nháy mắt hai mắt tóe lửa.
Kẻ thù gặp mặt, vô cùng đỏ mắt.
Một lát sau, Lý Mậu lâm bật cười một tiếng, lại quay qua chế nhạo Cố Thiệu: “Đồ nhà quê không biết xấu hổ cũng đến đây nghe nhạc, ngươi nghe có hiểu gì không?”
Lời này vừa dứt, phía sau liền truyền đến một trận cười to.
Cố Thiệu chớp mắt.
Haizz, lại là mấy tên nhóc lang thang không có việc làm này.
“Trong miệng ngươi chứa phân sau? Nói chuyện sao lại khó nghe như vậy!” Trịnh Gia Thụ lập tức đứng lên, chỉ thằng vào mặt Lý Mậu Lâm mà mắng.
“Như nào, ta ăn ngay nói thật không được sao?” Lần trước sau khi chịu thiệt trong tay Cố Thiệu, qua ngày hôm sau Lý Mậu Lâm liền cho người tìm hiểu rõ ràng về Cố Thiệu.
Hắn không nhớ những thứ khác, chỉ nhớ rõ Cố Thiệu được đám người quê mùa sinh ra, vô cùng ti tiện.
Chỉ cần nghĩ đến việc hắn bị một kẻ thấp hèn như vậy hại thê thảm, từ tận đáy lòng Lý Mậu Lâm liền không thể chấp nhận được, hắn gào to cho những người đứng sau nghe: “Các người mau đến xem đi, Giải Nguyên lang của phủ Trấn Giang này vốn dĩ chính là một nông dân thôn quê. Nhà không có của cải, xuất thân thấp hèn, vậy mà lại không biết xấu hổ tới dạo Thanh Phong Các này?”
Lý Mậu Lâm một mình chen vào phòng, khoanh tay từ trên cao nhìn xuống Cố Thiệu: “Ở nông thôn, sợ là ngay cả đàn cũng chưa từng đụng qua. Hôm nay có phải là lần đầu Giải Nguyên lang nghe được tiếng đàn không, cảm giác thế nào, đợi lát nữa nghe xong, có phải còn muốn làm một bài thơ không?”
Phía sau lại vang lên một trận cười nhạo: “Đương nhiên là phải vậy rồi, dù sao cũng là Giải Nguyên lang, thế nào cũng phải viết hai bài thơ nghèo hèn rồi (hàm ý mỉa mai, châm biếm).”
Cố Thiệu chờ bọn họ cười xong mới ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt châm biếm của Lý Mậu Lâm, phẩy tay áo: “Nói xong rồi?”
Lý Mậu Lâm lạnh lùng cười: “Thế nào, không cho nói phải không? Xuất thân quê mùa, không biết xấu hổ mà còn giả vờ tao nhã?”
Cố Thiệu gật đầu: “Đúng là ta xuất thân từ nông thôn.”
“Ta đã nói gì nào?” Lý Mậu Lâm dương dương đắc ý liếc nhìn mọi người, lại nhìn chằm chằm vào Cố Thiệu thật sâu, giống như việc Cố Thiệu sẽ rất xấu hổ khi thừa nhận chuyện này.*