Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 200: Chương 199:

Chương 199:

Lúc mọi người bên ngoài nhìn về phía Cố Thiệu, ánh mắt của bọn họ cũng đầy vẻ khinh thường.

Cố Thiệu thu hết ánh mắt của mọi người, cũng không tức giận, chỉ là chuyển đề tài: “Xem ra Lý công tủ có vẻ rất coi thường những người xuất thân nơi thôn quê?”

Lý Mậu Lâm hất cằm: “Chỉ là một tên thôn dân thô bỉ, không xứng được bản công tử xem trọng.”

Cố Thiệu gật đầu, tiếp tục nói: “Cũng không biết khi Lý thị lang nghe được những lời như vậy sẽ cảm thấy thế nào?”

Lý Mậu Lâm ngừng một lát: “Liên quan gì đến cha ta?”

Cố Thiệu mỉm cười: “Chắc hẳn trước khi Lý công tử nói những lời này đã không cẩn thận suy nghĩ kỹ, hoặc là Lý thị lang không dạy cách nào được con mình, mới khiến Lý công tử nói ra được những lời bất hiếu như vậy.”

“Gì… Gì mà lời nói bất hiếu?!”

“Nếu ta nhớ không lầm, Lý gia phát triển đã qua ba đời, bọn họ đều xuất thân từ nông dân đi làm thuê, làm mướn. Mượn tiền gia chủ tham gia kì thi, lúc này mới xây dựng được phần gia nghiệp này. Làm người không thể quên được nguồn cội của bản thân, Lý công tử hiện tại lại quên luôn nguồn gốc của mình.”

Trịnh Gia Thụ lập tức nhảy dựng lên: “Sao, ngươi nói thật sao?”

Hắn liếc mắt nhìn Lý Mậu Lâm, có chút hả hê nói: “Phong quang như Lý gia vậy mà cũng không thoát khỏi tên gọi người nhà quê mà, chậc, chậc, chậc…”

“Ngươi, ngươi đừng có nói nhảm!” Lý Mậu Lâm tức giận nhảy dựng lên.

“Nói bậy, chỉ sợ người nói bậy còn chưa biết mình phạm vào tội gì!”

Hắn đột nhiên tăng giọng khiến Lý Mậu Lâm bỗng dưng giật mình. Lý Mậu Lâm xoa ngực, tự an ủi bản thân rằng Cố Thiệu chỉ đang bịp bợm, vì vậy hắn liền cứng cổ nói: “Ta không biết ngươi đang nói gì.”

Cố Thiệu liếc hắn một cái, nụ cười dần dần mất đi: “Được, vậy để ta nói rõ.”

“Tính ra khoảng năm mươi năm về trước, vào thời tiên đế, tể tướng Dung Đức Dung xuất thân từ thôn quê, thái phó Cẩm Dương Công xuất thân từ thôn quê, phiên ki đại tướng quân Trần Trác cũng xuất thân thôn quê…”

Lý Mậu Lâm nuốt một ngụm nước miếng.

Sao hắn lại không biết, thời tiên đế lại có nhiều quan lớn xuất thân từ nông thôn như vậy.

“…Lại nói về trước mấy trăm năm, triều đại trước chính sách tàn bạo, Thái Tổ dẫn người đứng lên cầm vũ khí khởi nghĩa, hai mươi sáu vị tướng khai quốc, bao gồm cả Thái Tổ đều là người xuất thân từ nông thôn.”

Cố Thiệu ánh mắt sắc bén: “Hiện tại, ai cho ngươi có gan, ngay cả tên tuổi của Thái Tổ cũng dám nói xấu! Trở về ta chắc chắn sẽ nhờ Trịnh thượng thư thay ta hỏi một chút, để xem cuối cùng là Lý gia có gia giáo như thế nào, lại dạy dỗ ra được một người đại nghịch bất đạo như Lý công tử vậy!”

Lý Mậu Lâm bị một câu cuối cùng dọa cho sợ hãi vô cùng, thật lâu sau mới run rẩy nói: “Ngươi đừng có kéo những chuyện khác vào, ta không có nói đến bọn họ.”

Cho dù hắn có to gan hơn nửa cũng không dám nhắc đến Thái Tổ trên đầu Hoàng đế: “Ta cảnh cáo ngươi, đừng có nói những điều vô nghĩa nửa.”

Trịnh Gia Thụ hếch mũi nói: “Dám nói không dám nhận, đồ hèn nhát!”

“Ta _”

Lý Mậu Lâm chột dạ, hèn nhát thì hèn nhát, hèn nhát dù sao cũng tốt hơn đại nghịch bất đạo.

Nếu những lời này là thật, đó mới là gặp xui xẻo.

Lý Mậu Lâm cũng biết bản thân nói không lại Cố Thiệu, vì vậy hắn đang nghĩ đến việc vội vàng chuồn đi.

Chỉ là hắn còn chưa kịp bước ra ngoài, liền bị một người ngăn lại ngoài cửa:

“Lý công tử chờ một chút, chủ tử nhà ta có lời mời.”

“Tránh ra.” Lý Mậu Lâm đang rất bực bội, đâu có thời gian phản ứng lại hắn ta? Hắn ta thuận tay đẩy, vốn định đẩy người ra, ai ngờ lại chẳng thể lay động chút nào.

Sắc mặt Lý Mậu Lâm lập tức trở nên cứng lại: “Ngươi tìm chết!”

Người nọ vẫn đứng ở trước mặt Lý Mậu Lâm, trên mặt treo nụ cười, lời nói trong miệng lại không cho phép cự tuyệt, vô cùng cường thế: “Công tử, chủ tử nhà ta cho mời, mong rằng Lý công tử dời bước.”

Lý Mậu Lâm cũng nổi giận, hắn ta cũng không phải là người sẽ nghe lời người khác nói: “Chủ tử nhà ngươi là ai hả?”

“Lý công tử đi rồi sẽ biết.”

“Cút cút cút, lão tử không có thời gian rảnh, ai thích đi thì đi đi!” Lý Mậu Lâm lười dây dưa cùng với cái người không quen biết gì này.”

Nhưng hắn ta không muốn dây dưa, không có nghĩa là đối phương đồng ý buông tha cho hắn ta. Lý Mậu Lâm vừa muốn buông tay, liền bị người ta trở tay giữ chặt lấy. Lực tay của người nọ rất lớn, làm cho Lý Mậu Lâm đau đến mức lập tức gào lên.

Người tới không khỏi phân trần nói: “Vốn dĩ là muốn dùng lời hay để khuyên bảo. Tuy nhiên, nếu Lý công tử không muốn, vậy thuộc hạ đành phải đắc tội.”

Nói xong, hắn ta gật đầu với năm người trong phòng, lại kéo cổ áo của Lý Mậu Lâm, trực tiếp đem người đi ra ngoài.

Lý Mậu Lâm suýt chút nữa thì bị tức chết.

Hôm nay bị chặn họng ở trước mặt Cố Thiệu không nói, còn bị mất mặt, mất thể diện lớn như vậy ở trước mặt một đám huynh đệ, sao hắn ta có thể chịu bỏ đi như vậy: “Ngươi buông tay cho ta, biết cha ta là ai không, đắc tội ta, sau này ngươi sẽ không có kết quả tốt đâu. Buông tay, ta bảo ngươi buông tay ra!”

Nhưng mặc cho hắn ta kêu to hơn nữa, người lôi hắn ta đi cũng không có chút xíu ý muốn buông tay nào.

Trong nháy mắt, hai người liền biến mất ở cạnh cầu thang.

Mấy thiếu niên còn lại trong phòng hai mặt nhìn nhau, sau khi do dự một chút thì vội vã lập tức giải tán. Lý Mậu Lâm cũng đi rồi, bọn họ ở lại cũng không có ý nghĩa gì nữa.

Huống chi, cái người tên Cố Thiệu Giải Nguyên công kia, có một cái miệng thật sự lợi hại, chết cũng có thể nói thành sống, mấy người bọn họ đều biết tự mình hiểu lấy, biết ngoài miệng không đấu lại Cố Thiệu, đánh nhau lại không đánh thắng mấy người Trịnh Gia Thụ, cho nên rất kiên quyết chuồn đi. Còn Lý Mậu Lâm à, tóm lại là không chết được, không cần phải xen vào. Dù sao không phải còn có Lý thị lang à, không có việc gì. Mấy người đi cũng rất là yên tâm.**

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!