Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 201: Chương 200:

Chương 200:

Lần này, trong phòng lại trở nên yên tĩnh.

Trịnh Gia Thụ lần mò cả nửa ngày cũng không suy nghĩ ra được là chuyện gì đã xảy ra, quay đầu lại hỏi Cố Thiệu: “Cố huynh, huynh nói xem, người vừa nãy mang Lý Mậu Lâm đi là ai vậy, không phải là cha hắn ta chứ?”

“Sao có thể?” Trương Nhược Linh lập tức phủ quyết phỏng đoán của cậu ta, “Nếu thật sự là người của cha hắn ta, cũng không đến mức hắn ta không quen biết. Huống hồ với đức hạnh kia của cha hắn ta, không xem náo nhiệt thì thôi, cũng sẽ không phái người tới cắt ngang việc con của ông ta diễu võ dương oai đâu.”

Người nhà họ Lý, không một ai là tốt.

“Cũng đúng.” Trịnh Gia Thụ gật đầu như giã tỏi.

Cố Thiệu lại nghĩ đến quần áo và cử chỉ của người vừa rồi.

Hắn ta tự xưng là thuộc hạ, nhìn thì có vẻ ăn mặc giống như là thị vệ, nhưng khi đối mặt với Lý Mậu Lâm, lại không sợ chút nào. Có thể làm được điều này, không ngoài hai loại khả năng, loại thứ nhất, chủ tử sau lưng hắn ta có lẽ là trưởng bối Lý gia, đương nhiên, giống như lời Trương Nhược Linh nói vậy, loại khả năng này cực kỳ nhỏ bé; vậy một loại khác, đó là chủ tử sau lưng hắn ta, ngay cả Lý gia cũng không trêu chọc được. Trong lòng Cố Thiệu tìm tòi một lần, kinh thành to như vậy, có thể có bản lĩnh lớn như thế, thật đúng là không có mấy người. Đếm tới đếm lui, cũng chỉ có người của hoàng gia bên kia.

Hai vị cô nương Như Yên và Lục Yêu ở phía sau do dự hồi lâu, vô cớ bị người ta cắt ngang, trong lòng hai người cũng có chút bực bội. Trước mắt người đã đi rồi, các nàng cũng đi ra từ phía sau màn trúc, chuẩn bị rời đi.

Trịnh Gia Thụ vội vàng đứng lên: “Ấy… Như Yên cô nương, Lục Yêu cô nương, vừa rồi không có dọa đến hai người chứ?”

Hai vị cô nương không nói chuyện, chỉ là biểu cảm trên mặt vẫn không được tốt. Các nàng tuy là nhã kỹ, nhưng địa vị trong Thanh Phong Các này lại không thấp, hôm nay người sai lại không phải các nàng, hoàn toàn có thể nhăn mặt chạy lấy người.

“Hai tỷ muội chúng ta còn có việc, mời các vị công tử cứ tự nhiên.”

“Vậy là muốn đi rồi à?” Trương Nhược Linh vô cùng sốt ruột, thật vất vả mới mời được, sao nói đi là đi luôn vậy chứ.

Bọn họ chính là, thanh toán tiền rồi mà, Trương Nhược Linh thở dài trong lòng.

Ánh mắt của Như Yên đảo qua năm thiếu niên trong phòng, cuối cùng dừng ở trên mặt Cố Thiệu. Vừa nãy nàng ta ở bên trong cũng đã nghe được toàn bộ câu chuyện, cho nên cũng thật sự rất tò mò với vị Giải Nguyên lang này, hiện giờ nhìn vào, có vẻ còn tuấn lãng hơn nàng ta tưởng tượng rất nhiều.

Nhưng mà dẫu sao Như Yên cô nương kiến thức rộng rãi, ngây người một chút, cuối cùng vẫn ôm đàn đi ra ngoài.

Trương Nhược Linh còn muốn giữ lại thêm một chút.

Không nghĩ rằng Như Yên lại nói: “Chưa từng có tri âm, đàn này, có đánh cũng là phí công.”

Cố Thiệu nghi hoặc mà ngẩng đầu, lời này, đang nói hắn à?

Lục Yêu nhìn thoáng qua Cố Giải Nguyên, đi theo Như Yên, trong nháy mắt đã đi ra ngoài cửa.

Cửa nhã gian lại lần nữa bị đóng lại, ngăn cách những tiếng kêu ở bên trong.

“Đều do tên Lý Mậu Lâm kia, vương bát đản, đồ sao chổi!” Trịnh Gia Thụ dựa vào trên bàn, cả người giống như con cá muối, “Thật vất vả mới gặp được hai vị cô nương mà, cứ như vậy mà bị hủy ngang mất tiêu, một khúc nhạc cũng chưa nghe được.”

Trương Nhược Linh bổ sung: “Còn mất tiền oan nữa.”

"Đúng!” Mấy người khác sao lại không tức giận chứ: “Lần sau nhìn thấy Lý Mậu Lâm, nhất định phải đánh hắn ta gần chết mới thôi!”

Mấy người hùng hổ, hận không thể làm chết kẻ họ Lý kia ngay bây giờ.

Sau khi mắng xong, mấy người cũng không thể không dừng lại nghỉ ngơi. Sau khi bình tĩnh lại, bọn họ phát hiện Cố Thiệu vẫn luôn không nói gì.

Trịnh Gia Thụ suy nghĩ, bỗng nhiên nhớ lại câu nói cuối cùng của Như Yên cô nương khi nãy. Hiện giờ không phải là Cố huynh để ý những lời này, cho nên trong lòng không vui chứ.

Nghĩ rồi, Trịnh Gia Thụ liền ngồi xuống bên cạnh Cố Thiệu: “Cố huynh, huynh đừng để ý, hai vị cô nương này vẫn luôn được người ta theo đuổi, tính tình có hơi không tốt. Có đôi khi khó tránh khỏi nói chuyện hơi khó nghe chút, huynh đừng để ý.”

Cậu ta vừa nói như vậy xong, người khác cũng ý thức được câu nói khi nãy thực sự không dễ nghe, sôi nổi an ủi Cố Thiệu: “Hai cô nương gia thôi, các nàng có thể biết cái gì, Cố huynh ngươi đừng quá để ở trong lòng.”

“Đúng vậy, còn không phải là không biết đánh đàn thôi sao, người không biết đánh đàn nhiều lắm.”

Vốn là Ôn Húc muốn an ủi, nhưng mà lời này của hắn ta vừa nói xong, lại phát hiện mấy người xung quanh đều đang trừng hắn. Ôn Húc cũng không biết bản thân mình đã nói gì sai, nhưng trong ánh mắt đằng đằng sát khí của mọi người vẫn ngậm miệng mình lại.

Được rồi, hắn ta không nói nữa là được chứ gì?

Cố Thiệu thấy bọn họ để ý như thế, ngược lại cảm thấy buồn cười: “Ta cũng không để ý, hơn nữa, ta biết đánh đàn.”

Trịnh Gia Thụ cười gượng một tiếng, vội vàng phụ họa: “Biết đàn biết đàn, ai mà không biết đánh đàn chứ?”

“Đúng vậy mà, vốn dĩ cũng không phải việc gì khó.”

Mọi người hiểu rõ trong lòng mà không nói ra, đều hùa theo, không định chọc lời nói dối của Cố Thiệu ra.

Cố Thiệu nhíu mày: “Ta thật sự biết.”

“Được rồi được rồi, biết ngươi biết rồi.” Mấy người cười ha ha, không muốn rối rắm chuyện này nữa, để tránh tổn thương lòng tự tôn của Cố Thiệu.

Cố Thiệu vốn đang muốn giải thích hai câu, nhưng lời vừa ra khỏi miệng, đã bị bọn họ ngắt lời, sau đó lại nghe bọn họ nói lung tung rối loạn một hồi, hoàn toàn bỏ qua câu chuyện này, làm Cố Thiệu muốn biểu hiện cũng không biểu hiện được.

Cố Thiệu có hơi ấm ức.

Hắn thật sự biết đánh đàn mà, đàn đến mức đầu ngón tay cũng sưng lên mới học được, vì sao bọn họ đều không tin chứ…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!