Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 202: Chương 201:

Chương 201:

Hôm nay đám Trịnh Gia Thụ đến đây chính là vì gặp hai vị cô nương, hiện giờ hai cô nương cũng đã rời đi, bọn họ cũng không còn gì phải ở lại.

Khi đến thì tràn đầy hứng thú, khi đi thì hứng thú rã rời.

Sau khi rời khỏi Thanh Phong Các, mấy người đều suy nghĩ nên đi đâu, Cố Thiệu đi theo bọn họ mờ mịt mà đứng ở đầu đường một hồi thì nhìn thấy có người đi tới.

Là thị vệ vừa rồi "mời" Lý Mậu Lâm đi.

Cố Thiệu thấy hắn ta đi thẳng về phía bên này của bọn họ thì biết rằng hẳn là người này cũng muốn “mời” bọn họ đi qua.

Quả nhiên.

Mấy người Cố Thiệu bị khách khách khí khí mà mời đi qua. Cố Thiệu thức thời không từ chối, còn mấy người Trịnh Gia Thụ, nhìn thì kêu kêu gào gào, thật ra lại có sự cảnh giác như động vật nhỏ. Bắt đầu từ khi nãy đã nhìn ra thị vệ này không phải dễ chọc, cho nên lúc này được mời đi qua, ngược lại một đám đều trốn ở sau lưng Cố Thiệu, thở mạnh cũng không dám.

Tuy rằng kẻ gây chuyện không phải bọn họ, nhưng chờ lát nữa mà bị mất thể diện ở trước mặt nhân vật lớn, tất nhiên là hôm nay trở về bọn họ sẽ không có quả ngon để ăn.

Sau khi tới nơi, thị vệ kia mở cửa ra, bản thân thì lại dừng ở cửa: “Cố Giải Nguyên, mời vào.”

Hắn ta khách khí nói.

Trong lòng Cố Thiệu cũng không do dự. Duỗi cổ là một đao, rụt cổ lại cũng là một đao, hơn nữa, thật ra hắn cũng khá tò mò người mới vừa giúp hắn kia là ai. Tóm lại là muốn vào xem một chút.

Cố Thiệu bước nhanh về phía trước, mấy người Trịnh Gia Thụ kéo cũng không kéo lại được, đành phải nhắm hai mắt lại, run run rẩy rẩy cùng theo hắn đi vào, rất giống là chịu hình vậy…

Khoảng ba mươi phút sau, năm người mới đi ra từ trong phòng.

Trịnh Gia Thụ nhịn nói đến mức đỏ cả mặt, sau khi ra khỏi cửa vừa định phun ra hết, nhưng mà nhìn thấy thị vệ canh giữ ở cửa xong, lại phải nuốt xuống, chỉ thúc giục Cố Thiệu: “Chúng ta đi nhanh đi, trở về muộn sẽ làm nhị thúc lo lắng.”

Thật ra, đâu phải là sợ Trịnh Viễn An lo lắng đâu, rõ ràng là bọn họ cảm thấy nơi này quá áp lực.

Sau khi vội vàng rời khỏi nơi kia, cuối cùng mấy người mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Rốt cuộc Trịnh Gia Thụ không cần phải nhịn nữa, cậu ta vừa kinh ngạc vừa hưng phấn: “Thật không nghĩ tới, chủ tử của người nọ thế mà lại là Đại hoàng tử.”

“Ai nói không phải chứ.” Mấy người Trương Nhược Linh cũng khiếp sợ không thôi. Vừa rồi khi nhìn thấy người ở trong phòng, mấy người bọn họ đều như là thấy quỷ. Là cậu ấm thế gia số một số hai trong kinh thành, mấy người bọn họ đều đã từng vào cung, cũng từng gặp qua mấy vị hoàng tử. Tuy rằng mỗi lần cách cũng không gần, nhưng mà từng gặp chính là từng gặp, cũng không đến mức nhận sai.

Lập tức, mấy người còn tấm tắc bảo lạ cơ, cùng sáp lại với nhau hứng thú bừng bừng mà thảo luận:

“Các ngươi nói, vì sao Đại hoàng tử lại muốn phái người kéo Lý Mậu Lâm đi nhỉ?”

“Vậy còn không đơn giản à, nhất định là ghét Lý Mậu Lâm quá ngu rồi.” Lớn lên làm cho người ta chán ghét, cũng khó trách Đại hoàng tử không thích, Ôn Húc nói rất đương nhiên.

“Lúc này Lý Mậu Lâm nhất định là thảm rồi, mất mặt ở trước mặt Đại hoàng tử luôn.”

Mấy người vui sướng khi người gặp họa, hận không thể lập tức leo tường vào Lý gia nhìn xem, xem Lý thị lang giáo huấn con trai như thế nào.

Cố Thiệu không cùng lên án công khai như bọn họ, hắn chỉ để ý một việc. Không ai chú ý đến Cố Thiệu, lúc này hắn có chút ngơ ngác, hiển nhiên là bị chuyện vừa rồi làm cho sốc.

Hệ thống thò đầu ra: “Không phải là ký chủ nhìn thấy Đại hoàng tử xong bị ngu rồi chứ.”

“Chắc là vậy đó.” Cố Thiệu tạm dừng trong chốc lát, muốn nói lại thôi, “Ta thật sự không nghĩ tới, Đại hoàng tử hắn, thế mà cũng tới Thanh Phong Các xem cô nương…”

Hệ thống đen mặt: “Ngươi chỉ nhìn thấy mỗi cái này?”

Cố Thiệu thâm trầm gật đầu.

Sau khi nghe hệ thống nói người ngồi trước mặt kia là Đại hoàng tử, suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Cố Thiệu chính là cái này. Nơi bọn họ đến chính là Thanh Phong Các, nếu không phải Đại hoàng tử cũng ở kia xem cô nương, sao có thể biết bọn họ và Lý Mậu Lâm xảy ra xung đột, còn lập tức sai thị vệ nhà mình đi qua đem Lý Mậu Lâm đi.

Tưởng tượng như vậy, hình như người hoàng gia cũng không có gì làm. Cũng không biết, thói quen xem cô nương này chỉ có Đại hoàng tử có, hay là mấy hoàng tử trong hoàng gia đều có.

Hệ thống phát hiện lại không biết suy nghĩ của Cố Thiệu bay tới nơi nào rồi, thật sự là không còn sức mà chửi thầm. Thôi, ngu một chút cũng tốt. Ngu xuẩn một chút thì không cần sợ những người quá khôn khéo kia. Bởi vì những người khôn khéo đó nói, đồ ngu xuẩn này vốn nghe cũng không hiểu.

Hệ thống an ủi bản thân mình vài lần, mới nhịn xuống xúc động muốn giật điện chết cái đồ ngu xuẩn này.

Nửa ngày nay xem như vượt qua bình bình an an.

Sau khi đám Cố Thiệu chơi xong đang chuẩn bị dẹp đường hồi phủ, Lý thị lang cũng vừa mới hạ nha (tan làm) về nhà. Vốn dĩ tâm trạng cũng không tính là kém, nhưng vừa thấy con trai được người ta đưa về nhà, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng.

Lý Mậu Lâm rùng mình một cái, rụt đầu rụt đuôi, trốn ở góc phòng giống như một con chim cút, không dám nhìn sắc mặt cha hắn ta.

Lý thị lang khách khách khí khí mà tiễn người của Đại hoàng tử đi, quay lại liền cầm lấy roi mây, bảo người hầu hạ xung quanh đều lui ra.

Lý Mậu Lâm thấy thế, mặt mũi trắng bệch.

“Quỳ xuống!”

Lý thị lang gầm lên một tiếng, đầu gối Lý Mậu Lâm trở nên mềm nhũn theo bản năng, không có cốt khí gì mà quỳ ở giữa phòng.

Lý thị lang nhìn hắn ta cũng thấy tức, giơ roi mây lên cao, từng nhát từng nhát, mỗi lần xuống tay đều dùng hết sức lực, hận không thể trực tiếp đánh chết thằng con trai không biết cố gắng này!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!