Chương 202:
“Sao ta lại nuôi được một đồ phế vật như ngươi chứ, ngày nào ở bên ngoài cũng gây sự cho ta.”
“Ngươi ngại lão tử sống lâu quá, muốn cố ý chọc ta tức chết có phải không?”
Lý Mậu Lâm bị đánh đến mức kêu la oai oái, nước mắt nước mũi chảy đầy mặt: “Cha, con không có, con không có muốn tức chết cha mà!”
“Còn dám nói!” Lý thị lang cắn răng, lực xuống tay nhát này nặng hơn nhát kia, “Bây giờ gây chuyện mà cũng chọc tới trước mặt Đại hoàng tử rồi, ai biết lần sau có thể không biết suy nghĩ hay không, phạm đến trước mặt Hoàng Thượng luôn!”
Lý Mậu Lâm đau đến mức nhăn cả mặt mày, lại không nhịn được muốn cãi lại một vài câu thay bản thân: “Cha, cha suy nghĩ nhiều rồi, dù con có muốn phạm đến trước mặt Hoàng Thượng, cũng không phạm nổi mà.”
“Còn dám tranh luận!”
Tiếng roi mây quất xuống không ngừng, một lúc sau, Lý Mậu Lâm bị đánh đến mức hoàn toàn không nói nên lời nữa.
Sức lực đều dùng ở việc gào khan, một trận đòn roi, cả người giống như là cá mất nước, héo rũ, đâu còn chút kiêu ngạo nào của khi ứng đối với người ngoài.
Không lâu sau, Lý Mậu Lâm bị người ta khiêng về phòng.
Lý thị lang ném roi mây đi, có chút suy sụp mà ngồi lại trên ghế.
Nhi tử thì đánh rồi, nhưng cơn giận trong lòng ông ta, càng tích lại càng sâu.
Cố Thiệu, lại là Cố Thiệu! Chưa gặp mặt, cũng đã khiến cho Lý gia nhà bọn họ ăn mệt nhiều lần như vậy. Đợi ngày sau ông ta nhất định phải nhìn xem, Cố Thiệu này, đến tột cùng là có ba đầu sáu tay gì, đến tột cùng là có thể chết mấy lần!
Mấy người Trịnh Gia Thụ chơi mãi đến lúc chạng vạng mới quay về phủ.
Mới vừa trở về, còn chưa kịp nghỉ chân một chút, đã bị Trịnh Viễn An triệu đến bên người. Khi hai người đi qua, đều có chút nơm nớp lo sợ, rõ ràng không phải bọn họ làm sai chuyện, nhưng khi đối mặt với Trịnh Viễn An, vẫn sẽ chột dạ theo bản năng.
Trịnh Viễn An muốn hỏi một tiếng xem hôm nay đã xảy ra chuyện gì, còn không chờ ông ấy mở miệng, đã nhìn thấy sắc mặt cổ quái của hai tên nhãi ranh này.
Được rồi, không cần hỏi nữa, ông ấy cũng biết nhất định là đã xảy ra chuyện không tốt. Trịnh Viễn An trầm mặt xuống: “Còn không mau thành thật nói rõ!”
Trịnh Gia Thụ và Cố Thiệu lập tức sợ hãi.
Tốt xấu gì Trịnh Gia Thụ cũng là người nhà họ Trịnh, lúc này cũng nhắm mắt lại, bắt đầu nói ra trước: “Cháu nói, cháu nói là được, nhị thúc, thúc đừng có tức giận mà. Hôm nay bọn cháu đến… đến Thanh Phong Các, sau đó thì gặp chút chuyện.”
“Các ngươi đến Thanh Phong Các?” Đôi mắt hổ của Trịnh Viễn An trừng lên, sau đó thì đảo qua Cổ Thiệu ở bên cạnh, hắn rụt cả cổ lại, vẻ mặt chột dạ, “Ngươi cái đồ hỗn trướng, mang theo hắn đến Thanh Phong Các?!”
Cố Thiệu càng cúi đầu thấp hơn.
Trịnh Gia Thụ vô lực mà giải thích: “Hiếm khi Cố huynh có được ngày nghỉ, cháu chỉ là muốn mang huynh ấy qua đó kiến thức một chút. Huống chi vốn dĩ Thanh Phong Các cũng coi như là nơi thanh nhã mà. Công tử ca trong kinh thành, không phải đều thường đến đó sao?”
“Đánh rắm!” Trịnh Viễn An đột nhiên vỗ bàn một cái, làm cho cái bàn rung lên, nước trà trong ly cũng sánh ra ngoài.
Gã sai vặt đứng bên cạnh vội vàng tiến lên dọn dẹp hết.
Trịnh Viễn An vẫn còn đang tức giận, chỉ là cơn giận này khi gặp Cố Thiệu rõ ràng lại lớn hơn mấy phần: “Ta thấy ngươi có thêm bản lĩnh rồi đấy! Nơi thơm thối gì cũng đều dính.”
“Con, con chỉ tùy tiện xem thôi.” Ngay cả việc giải thích Cố Thiệu cũng hữu khí vô lực mà giải thích.
Trịnh Viễn An nhìn dáng vẻ không còn dùng được này của hắn, càng cảm thấy lòng tràn đầy phẫn nộ: “Một người đọc sách như ngươi, thế mà không biết cái gì gọi là yêu quý thanh danh chút nào hả, hôm nay đến Thanh Phong Các kia nếm được ngon ngọt, có phải ngày mai còn muốn đến nơi yên hoa (thanh lâu) kia kiến thức thêm một chút hay không?”
“Trên quan trường, một khi vô ý sẽ thua hết cả bàn cờ, ta thấy đức hạnh hiện giờ của người, cũng đừng vào quan trường làm quan, miễn cho đến lúc đó mất mặt xấu hổ, mất chức quan không nói, còn chọc vào rắc rối.”
“Nghĩ đến cũng cảm thấy mất mặt thay ngươi! Còn chưa thành thân, đã tập tành cái tính háo sắc trước, ta thấy người nhà họ Trần bị mù mới có thể đính hôn cô nương nhà họ cho ngươi!”
Cố Thiệu bị mắng đến máu chó đầy đầu, sống không còn gì luyến tiếc.
Trịnh Viễn An là một người đọc sách đoan đoan chính chính, xưa nay không thưởng thức những chuyện phong lưu, hay dâm từ diễm khúc gì đó. Chính ông ấy đi ngang ngồi thẳng, tất nhiên không thể nhìn học sinh của mình có nửa điểm dấu hiệu của việc trưởng thành lệch lạc, “Nếu lần tới còn dám hồ nháo như vậy, xem ta có đánh gãy chân của ngươi không!”
Cố Thiệu cũng sắp khóc. Hôm nay hắn thật sự chỉ là đi vào nhìn thôi, cái gì cũng không nhìn thấy được mà, dù là có tâm, hắn cũng biết rằng không có lá gan này.
Trịnh Gia Thụ đồng tình nhìn thoáng qua Cố Thiệu, còn may, nhị thúc chưa bao giờ mơ ước chân của cậu ta.
“Ngươi nhìn cái gì mà nhìn?” Trịnh Viễn An nháy mắt chuyển hướng Trịnh Gia Thụ, “Ngươi cũng không phải thứ gì tốt!”
Trịnh Gia Thụ nhanh chóng cúi đầu.
“Lần sau còn làm bậy nữa, xem ta có nói cha ngươi đánh chết ngươi không!”
Trịnh Gia Thụ bĩu bĩu môi, một bụng không vui, cậu ta cảm thấy nhị thúc của cậu ta chính là quản rộng quá. Đã là người lớn như vậy, không phải chỉ đến thanh quán thôi sao, cần phải giận đến mức như vậy không? Chỉ là trong lòng dù có không vui, Trịnh Gia Thụ vẫn không dám nói một câu.
Trịnh Viễn An nhìn vào hai người kia, càng nhìn càng giận hơn: “Cút cút cút, cút xa một chút cho ta!”
Trịnh Gia Thụ không rên một tiếng rồi cút.
Cố Thiệu cũng chuẩn bị cút, chỉ là còn chưa kịp xoay người, đã bị người gọi lại: “Không bảo ngươi cút!”