Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 204: Chương 203:

Chương 203:

Cố Thiệu kêu rên một tiếng, nghẹn lòng mà đứng lại.

Trịnh Gia Thụ đáp lại hắn một ánh mắt thương mà không giúp gì được, chạy đi nhanh như chớp. Huynh đệ quan trọng, nhưng mà không bị mắng thì quan trọng hơn. Nhị thúc khác với cha cậu ta, cha cậu ta là có thể đánh thì sẽ đánh, tuyệt đối không nhiều lời. Trước giờ nhị thúc của cậu ta không hay nói chuyện, nhưng mà uy lực mạnh hơn cha cậu ta nhiều, mở miệng ra một cái, là có thể làm người ta cảm thấy không chỗ dung thân, hận không thể lấy chết tạ tội. Trịnh Gia Thụ không muốn ở lại chịu tội đâu.

Trịnh Viễn An đuổi cháu trai đi, lúc này mới nhìn chằm chằm vào Cố Thiệu, bắt đầu hỏi tỉ mỉ chi tiết.

Điều không thể nói nhất đã nói ra rồi, còn lại cũng đều không có gì để mà lừa gạt. Cố Thiệu kể lại chuyện bọn họ gặp gỡ Lý Mậu Lâm, gặp gỡ Đại hoàng tử một lần.

Trịnh Viễn An nghe xong, lại hiếm khi mà trầm mặc trong chốc lát: “Ngươi nói là, Đại hoàng tử cho người mang Lý Mậu Lâm đi, lại sai người mời các ngươi qua gặp nhau?”

Cố Thiệu gật gật đầu. Hắn cũng cảm thấy việc này rất kỳ quái, nhưng mà đúng thật là đã xảy ra.

Trịnh Viễn An ngồi ngay ngắn lại, hỏi: “Vậy khi Đại hoàng tử gặp các ngươi, có nói cái gì, hỏi cái gì không?”

“Cũng không nói gì.” Cố Thiệu nhớ tới vị điện hạ gặp được trong sương phòng vào buổi chiều. Khoảng hơn hai mươi tuổi, nhìn có vẻ trầm ổn hơn so với người bình thường rất nhiều, khóe miệng mang ý cười, rất là quen thuộc.

Nếu không phải có hệ thống nhắc nhở, Cố Thiệu sẽ tuyệt đối không nhận ra người này là hoàng tử đương triều.

“Dường như hắn đã sớm biết bọn con là ai, sau khi gặp mặt cũng không hỏi tên, còn có…” Cố Thiệu tạm dừng một chút, tuy rằng nói như vậy rất không biết xấu hổ, nhưng mà, “Con vẫn cảm thấy, Đại hoàng tử là hướng về phía con.”

Sau khi Trịnh Viễn An nghe xong, cũng không cảm thấy kinh ngạc, tựa như đã sớm đoán được rồi.

“Tiên sinh ngài cảm thấy thế nào?” Cố Thiệu lại hỏi.

“Cũng không phải không có khả năng. Hiện giờ thân phận của ngươi không hiện rõ, nhưng tốt xấu cũng là Giải Nguyên của phủ Trấn Giang, lại có quan hệ thân cận với Trịnh phủ và Tấn An tiên sinh, nói là tiền đồ vô lượng cũng không quá. Trong triều các vị hoàng tử tranh đấu gay gắt cũng đã một thời gian dài, mượn sức thí sinh trước kỳ thi hội, cũng không khó giải thích.”

Cố Thiệu bị những lời nói của Trịnh Viễn An làm cho rất ngượng ngùng. Thế mà tiên sinh nói hắn tiền đồ vô lượng, he he, nhìn không ra đó, thế mà tiên sinh lại để mắt đến hắn như vậy.

Trịnh Viễn An phân tích xong đâu ra đấy, quay đầu nhìn lại, thế mà lại phát hiện Cố Thiệu đang cười “hi hi”, cười đến mức Trịnh Viễn An lập tức nhăn mày lại, hung hăng gõ vào trên đầu hắn một cái: “Làm cái tướng khùng điên gì đấy!”

Cố Thiệu tủi thân thu ý cười lại.

Quả nhiên Trịnh tiên sinh vẫn là Trịnh tiên sinh, để mắt đến hắn gì chứ, đó đều là ảo giác.

“Ta nói cho ngươi biết, Đại hoàng tử triệu ngươi qua gặp mặt là chuyện của hắn, ngươi làm việc thế nào là chuyện của ngươi, đừng bị hai ba câu nói của người ta lừa gạt mất, không có bản lĩnh còn phải bán mạng cho người ta, đến lúc đó chết cũng không biết chết như thế nào.”

“Con lại không ngu như vậy.” Cố Thiệu nói thầm một câu.

Trịnh Viễn An lạnh lẽo mà trả lại một câu: “Chỉ mong vậy.”

Ông ấy cũng chỉ là gõ vang một cái chuông cảnh báo cho Cố Thiệu, chuyện đoạt đích, quá nhiều nguy hiểm, Trịnh Viễn An cũng không muốn cho Cố Thiệu tham dự. Chuyện này ngừng ở đây, có một chuyện khác Trịnh Viễn An cũng không thể không đề cập đến, ông ấy thở dài một tiếng: “Ngươi nói một chút xem, ngươi đây là có vận khí gì, sao mà lần nào ra cửa cũng có thể đụng tới người nhà họ Lý?”

Cố Thiệu cũng cảm thấy ủ rũ: “Con cũng không muốn đụng tới bọn họ mà, phiền cũng phiền chết mất.”

Hắn và người nhà họ Lý vốn dĩ đã bất hòa, hiện giờ còn chĩa mũi nhọn vào nhau hết lần này đến lần khác, có thể thấy được sự trái ngược này là trời sinh rồi, trốn cũng không trốn được. Cố Thiệu lo lắng hỏi: “Tiên sinh, hôm nay con lại đắc tội Lý Mậu Lâm, vậy Lý thị lang sẽ không vì con của ông ta mà tìm con gây phiền toái chứ?”

Trịnh tiên sinh lành lạnh cười một chút: “Sợ người ta tìm phiền toái thì sao không thu liễm một chút?”

“Nhưng mà là người ta tìm tới cửa trước.”

Nếu hắn yếu thế, vậy thật sự rất mất mặt.

“Nếu đã sai, cũng đừng ngượng ngùng xoắn xít lo lắng hãi hùng nữa.” Trịnh Viễn An nói với vẻ ghét bỏ, “Một chút khí khái của người đọc sách cũng không có, thật sự là mất mặt xấu hổ. Một Lý thị lang thôi đã sợ thành dáng vẻ này, ngươi coi Trịnh gia chết rồi à?”

Cố Thiệu vội vã lắc đầu.

Trịnh tiên sinh hừ một tiếng, lại nói: “Hãy yên tâm học của ngươi đi, trước khi vào triều, Lý gia sẽ không ra tay.”

Cố Thiệu nghe vậy thì thoáng an lòng một chút, nhưng lại không tránh được hỏi một câu: “Thế sau khi vào triều thì sao?”

“Sau khi vào triều thì tất nhiên là tự dựa vào bản lĩnh! Cũng đã làm quan rồi, ngươi lại còn trông cậy vào người khác bảo vệ ngươi cả đời à? Nằm mơ đi!”

Cố Thiệu bị mắng đến mức tim rỉ máu. Trịnh tiên sinh vẫn thẳng thắn trước sau như một.

Sau khi hỏi xong, Cố Thiệu liền bị Trịnh Viễn An đuổi đi, sợ Cố Thiệu ở chỗ này thêm một lát cũng sẽ làm bẩn phòng của ông ấy. Khi Cố Thiệu bị đuổi đi, trong lòng còn có vài phần ưu thương, lần nào Trịnh tiên sinh cũng là như thế này, khi gọi hắn đi qua thì giống như là đòi mạng, khi bảo hắn cút lại không lưu tình chút nào.

Thật là nhẫn tâm, vẫy tay thì tới, xua tay thì đi.

Cố Thiệu đi rồi, Trịnh Viễn An càng nghĩ càng không dễ chịu, ở trong phòng do dự hồi lâu, lại gọi gã sai vặt tới rồi phân phó: “Ngươi đi xem bên ngoài có cầm sư nào giỏi một chút hay không, sau đó thì mời một người tới trong phủ.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!