Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 205: Chương 204:

Chương 204:

Gã sai vặt do dự nói: “Cần giỏi cỡ nào?”

“Vô nghĩa, đương nhiên là phải giống ——” Trịnh Viễn An dừng lại giữa câu, vốn dĩ ông ấy muốn nói phải giống như Tấn An vậy, nhưng mà nghĩ cũng biết là không có khả năng. Ông ấy lui một bước, một lần nữa nói, “Có thể mời người giỏi cỡ nào thì mời cỡ đó, tiền bạc không là vấn đề. Chậm rãi tìm, không cần sốt ruột.”

Dù sao qua hôm nay, dù cầm sư có tìm được đến đây, người nên học cũng không ở trong phủ.

Gã sai vặt đã biết thái độ của Nhị lão gia, nên đi xuống dụng tâm tìm cầm sư.

Trịnh Viễn An ngồi xuống, trong lúc nhất thời suy nghĩ rất nhiều. Chuyện này cũng trách ông ấy và Văn Thắng, chỉ lo để Cố Thiệu đọc sách, những cái khác lại không dạy hắn toàn bộ, lúc này mới làm hắn bị người khác giận.

Những thứ nên học, quả thực đều là không thể bỏ cái nào, Trịnh Viễn An cảm khái.

Ngày này qua đi, Cố Thiệu lại bị Tấn An tiên sinh đón đến bên ngoài thành bắc.

Khi ở bên trong kinh thành thì vô cùng náo nhiệt, vừa ra khỏi thành liền hết sức tiêu điều. Sự chênh lệch này quá lớn, khiến cho Cố Thiệu tạm thời còn chưa tiếp thu được.

Chỉ là nỗi lòng đa sầu đa cảm của hắn, cũng không có bao nhiêu người để ý. Ngoài thành chỉ còn những việc đoạn kết, Cố Thiệu mới vừa đến đây, đã bị Vương đại nhân và Tiền thị lang kéo đi qua, chỗ nào có việc là phái Cố Thiệu đến chỗ đó, không có chút do dự nào. Bởi vì Cố Thiệu không chịu thua kém, cho nên bọn họ sai khiến Cố Thiệu cũng rất đương nhiên, lại còn yên tâm thoải mái.

Cố Thiệu vừa mới xuống xe ngựa, sự thương cảm đã lập tức biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Trong toàn bộ doanh trướng, trừ đi số công nhân được thuê ở bên ngoài, người không mang chức vị như Cố Thiệu ngược lại trở thành bận rộn nhất. Ban ngày vội xử lý chuyện lớn nhỏ trong ngoài, buổi tối vội vàng ứng phó với sự kiểm tra dạy dỗ nghiêm khắc hơn của Tấn An tiên sinh.

Quả thực Tấn An tiên sinh giống như Trịnh tiên sinh đã nói vậy, thấy bên ngoài không có việc gì lớn, liền một lòng nhìn chằm chằm bài tập của Cố Thiệu.

Cuộc sống của Cố Thiệu trôi qua trong khổ sở, nhưng hình như những người bên cạnh hắn cũng đều rất vừa lòng.

Ngày này, sau khi Cố Thiệu rời khỏi nơi ở của Tấn An tiên sinh, đêm đã khuya.

Hắn rất là buồn ngủ, chỉ muốn về sớm một chút để ngủ, cho nên vừa ra ngoài thì dưới chân cũng chẳng nghỉ lấy một khắc, vội vã chạy về doanh trướng của bản thân mình.

Trong doanh trướng của Tấn An tiên sinh, ngọn nến vẫn còn đang cháy, mãi vẫn chưa tắt.

Ngày thường canh giờ này, Tấn An tiên sinh đã sớm đi ngủ, hiện giờ bởi vì muốn dạy dỗ Cố Thiệu, ngay cả giường cũng chưa lên nằm. Tiểu thư đồng hầu hạ Tấn An tiên sinh nhìn cũng cảm thấy đau lòng: “Mấy ngày nay, chưa ngày nào tiên sinh được ngủ ngon. Tuy nói là muốn dạy dỗ Cố Giải Nguyên, nhưng như vậy cũng không thể không coi trọng bản thân mình được. Còn nữa, qua một thời gian nữa tiên sinh còn phải rời kinh, đến lúc đó lại phải chịu tội.”

Tấn An tiên sinh buông bài tập của Cố Thiệu trong tay xuống, bất đắc dĩ mà nhìn tiểu đồng: “Ta là làm việc thay Thánh Thượng, sao lại là chịu tội?”

Tiểu đồng âm thầm lẩm bẩm ở trong lòng, ngoài miệng lại không dám nói cái gì. Nếu để hắn ta nói, lần này tiên sinh đi qua thuần túy là chịu khổ, lại không phải triều đình không có ai, luôn để cho tiên sinh nhà bọn họ đi chịu khổ là kiểu gì chứ?

Suy nghĩ trong chốc lát, tiểu đồng lại nhìn thoáng qua bài tập trong tay Tấn An tiên sinh. Mặc dù nhìn nhiều ngày như vậy, hắn ta vẫn không nhịn được tấm tắc bảo lạ: “Cố Giải Nguyên cũng lợi hại, nhiều công khóa như vậy, thế mà đều làm xong hết, hắn không ngủ luôn hay sao?”

Việc này… Lúc trước Tấn An tiên sinh cũng rất là khó hiểu.

Nhưng mà, sau đó ông ấy thấy mỗi ngày Cố Thiệu cũng còn có tinh thần, nên không có để ở trong lòng nhiều. Cõ lẽ là mỗi người đều có sự khác biệt riêng, nếu hắn chịu nổi, Tấn An tiên sinh cũng sẽ không nương tay.

Dù gì, kỳ thi hội chỉ có một lần như vậy.

Dường như tiểu đồng có cảm giác: “Tiên sinh đối xử với Cố Giải Nguyên, thật đúng là càng ngày càng để bụng.”

Nghĩ đến tiên sinh nhà bọn họ, được tôn sùng cỡ nào chứ, người trong kinh thành muốn làm học sinh của tiên sinh nhà bọn họ cũng rất nhiều, dù là hạng nhất của thư viện Thanh Sơn - Chu Bá Kỳ, mãi mà tiên sinh cũng mới nhận.

Bây giờ tới chỗ Cố Giải Nguyên này, ngược lại chuyện gì cũng để bụng.

Tấn An tiên sinh bật cười: “Dù gì cũng là học sinh của Viễn An, khác với bọn họ.”

“Ta thấy không chỉ đơn giản là như vậy đâu.” Rõ ràng tiểu đồng không tin.

Tấn An tiên sinh cũng không đáp lại.

Ngay từ đầu ông ấy đồng ý dạy dỗ Cố Thiệu, xác thật là bởi vì có nguyên nhân là Viễn An ở bên trong. Nhưng mà tới bây giờ, ông ấy cũng không phân biệt rõ là mình nghiêm khắc như thế, đến tột cùng là bởi vì Viễn An nhiều hơn, hay là bởi vì bản thân Cố Thiệu nhiều hơn.

Có lẽ, đều bởi vì cả hai người.

Nếu không phải tình cảm với Viễn An, ông ấy quả quyết sẽ không mang theo một người không quen biết ở bên cạnh; nếu không phải Cố Thiệu thực sự thú vị, ông ấy cũng sẽ không tỉ mỉ dạy dỗ như thế.

Cố Thiệu người này, tuy là Tấn An tiên sinh cũng không nhìn thấu. Vừa lười biếng lại chăm chỉ, biết nịnh nọt lại đoan chính, có lúc hồ đồ lại có lúc thanh minh, khi thì yếu đuối sợ phiền phức khi lại chính nghĩa lăng nhiên, cả người mâu thuẫn một cách kỳ cục. Tuy nói Tấn An tiên sinh biết vô số người, nhưng cũng chưa từng thấy người như Cố Thiệu vậy, làm người ta không nhịn được muốn nhìn thêm một chút, đến tột cùng hắn có thể đi đến trình độ nào.

Vậy nhìn xem đi, cách thời gian thi hội không còn bao lâu nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!