Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 206: Chương 205:

Chương 205:

—-

Hai tháng chớp mắt đã trôi qua.

Hôm nay, Tấn An tiên sinh gọi Cố Thiệu vào trong doanh trướng của mình.

Nơi ở của Tấn An tiên sinh, ngày nào Cố Thiệu cũng phải ghé thăm, lần này đi qua, vốn hắn còn tưởng rằng Tấn An tiên sinh lại muốn sắp xếp công khóa, đã chuẩn bị xong để nhận mệnh, không nghĩ sau khi đi qua, lại phát hiện Tấn An tiên sinh thế mà lại đang đánh đàn.

Cái tay vén rèm của Cố Thiệu dừng lại một chút, đứng lại trong chốc lát mới lặng yên không một tiếng động đi vào.

Tấn An tiên sinh đàn rất dụng tâm, Cố Thiệu nghe cũng dụng tâm.

Lại nói tiếp, đây vẫn là lần đầu tiên Cố Thiệu nghe Tấn An tiên sinh đánh đàn. Trước đây khi nghe hệ thống nói Tấn An tiên sinh am hiểu đàn, còn ép hắn học một khoảng thời gian thật dài, cho tới bây giờ vẫn chưa dừng lại. Mà hắn học thì học, nhưng vẫn chưa từng đánh đàn trước mặt người khác, chỉ là mỗi buổi tối sẽ đàn khoảng một lúc, người khác cũng chưa từng nghe qua.

Cố Thiệu tự cho là bản thân mình học được cũng không tồi, nhưng hôm nay nghe được tiếng đàn của Tấn An tiên sinh, mới biết được cái gì là khác nhau một trời một vực. Hắn nghe một hồi lâu, thế mà bất tri bất giác nhập thần, không biết tiếng đàn đã ngừng khi nào nữa.

Đến sau khi phản ứng lại, trong phòng đã yên tĩnh, không nghe được một âm thanh nào nữa. Cố Thiệu ngửi mùi đàn hương như có như không xung quanh, than thở nói: “Tiên sinh đàn thật là hay.”

“Muốn học?”

Cố Thiệu không có mặt mũi nào nói rằng bản thân mình đã đang học, chỉ nói: “Có muốn học, cũng không học được đến mức như tiên sinh vậy.”

“Chỉ cần có tâm, không có gì không học được.” Tấn An tiên sinh nói xong, thế mà lại đưa dao cầm trong lòng cho Cố Thiệu, “Qua ngày hôm nay, ta cần phải khởi hành vào nam, không cách nào xem ngươi thi hội. Những thứ nên dạy ta đều đã dạy tất cả cho ngươi, còn lại, phải nhìn xem thiên phú và ngộ tính của chính ngươi. Cầm này, coi như là quà ta đưa khi sắp chia tay.”

Cố Thiệu luống cuống tay chân mà nhận lấy. Nhưng sau khi nhận lấy, lại đột nhiên cảm thấy không đúng.

Hắn bị những lời nói kia của Tấn An tiên sinh làm cho ngây dại. Trước đó, Tấn An tiên sinh chưa bao giờ nói với hắn rằng khi nào rời đi, ông ấy không đề cập đến, Cố Thiệu cũng vẫn luôn cho rằng thời gian còn sớm, nói không chừng sẽ chờ đến khi thi hội kết thúc mới rời đi. Ai biết, thế mà lại đi một cách đột nhiên như vậy. Còn có cây đàn này… Tốt xấu gì Cố Thiệu cũng coi như là một người học đàn, tất nhiên có thể nhìn ra cây đàn này không phải vật bình thường. Đồ vật quá quý trọng, hắn nhận mà thấp thỏm: “Tiên sinh, đây là vật ngài yêu thích, sao học sinh có thể nhận được?”

“Một cây đàn mà thôi, không tính là gì.” Hiển nhiên Tấn An tiên sinh không coi trọng việc này.

Cố Thiệu nhìn thái độ của ông ấy, cảm thấy nếu bản thân mình không nhận, mới có vẻ càng thêm ngượng ngùng. Hắn cũng không phải người hay ra vẻ kệch cỡm, Tấn An tiên sinh bảo hắn nhận lấy, hắn sẽ nhận lấy.

Vốn cũng tò mò vì sao tiên sinh đột nhiên đưa dao cầm cho hắn, đã nghe được Tấn An tiên sinh nói: “Cây đàn này ngươi đã nhận, sau này cần phải luyện tập cho tốt, không thể để người ta coi khinh nữa.”

Cố Thiệu ngây ra: “Tiên sinh cũng nghe nói?”

Tấn An tiên sinh thoáng gật đầu.

Trong lòng Cố Thiệu thở dài, không nói nên lời rốt cuộc là có tư vị gì. Chuyện bị Lý Mậu Lâm làm mất thể diện, thật ra Cố Thiệu cũng không để ở trong lòng, người bị châm biếm như hắn không thèm để ý, ngoài ý muốn là Tấn An tiên sinh lại nhớ kỹ.

Nói ra cũng buồn cười, một đám người xung quanh, đều không hẹn mà cùng cho rằng hắn không biết đàn. Cố Thiệu cũng không giải thích cái gì, càng không hay khi múa rìu qua mắt thợ ở trước mặt Tấn An tiên sinh, chỉ sờ qua dao cầm một chút, cảm tạ ý tốt của Tấn An tiên sinh: “Tiên sinh ngài yên tâm, con nhất định sẽ học cho tốt!”

“Sách cũng phải đọc cho tốt.”

Cố Thiệu cười gượng một tiếng: “Con biết rồi, sẽ đọc thật tốt.”

Tấn An tiên sinh lại dặn dò hai câu, nói đến nói đi, đơn giản vẫn là những câu ngày thường hay nói, bảo Cố Thiệu cẩn thận hơn, chú ý hơn, lại nói một chút đến sở thích của đương kim hoàng thượng và sở thích của mấy vị trọng thần trong triều.

Nếu nói mới vừa rồi chỉ là dặn dò theo lệ, vậy hiện giờ, những thứ này là thật lòng thật ý chỉ cho Cố Thiệu nghe. Ngóng trông hắn tốt, cũng ngóng trông hắn có thể được yêu thích.

Cố Thiệu đều ghi tạc lại trong lòng.

Dù gì cũng phải khởi hành rời kinh. Cố Thiệu thấy hành lí của Tấn An tiên sinh còn chưa được thu dọn, sợ bản thân mình còn ở đây nữa sẽ chậm trễ Tấn An tiên sinh, nên không quấy rầy gì nữa, sau khi nói chuyện với tiên sinh mấy câu xong liền rời đi.

Ra khỏi doanh trướng, từ xa Cố Thiệu nhìn thấy một tiểu đồng ôm đồ vật lại đây. Tiểu đồng này Cố Thiệu cũng biết, là Đỗ Nhượng hầu hạ trước mặt Tấn An tiên sinh.

Đỗ Nhược nhìn thấy Cố Thiệu, cũng không kinh ngạc chút nào, dù sao Cố Giải Nguyên cũng là khách quen của tiên sinh nhà bọn họ: “Cố Giải Nguyên và tiên sinh đã nói chuyện xong rồi?”

Cố Thiệu gật đầu, lại nhìn một chút vào cái rườn to trong lòng ngực hắn ta: “Cái này ngươi lấy đâu ra vậy?”

“Lấy một cái rương từ bên ngoài đến, cố ý để tiên sinh đựng sách, đường xá vào nam xa xôi, nếu mà không cất kỹ, bị ẩm thì có thể bị hư.” Sách của tiên sinh nhà bọn họ, có một số đều chỉ có một bản thôi, giá trị liên thành, thế gian hiếm thấy, Đỗ Nhược không thể không tỉ mỉ hơn.

Cố Thiệu nghe nói, bỗng nhiên nghĩ đến tới một xe đựng đầy sách luận trước, hiện giờ dọn dẹp những thứ này, cũng là một chuyện phiền toái: “Cũng do tiên sinh đi gấp, bằng không, mấy thứ này đã có thể chuẩn bị tốt từ sớm.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!