Chương 206:
Sau khi Đỗ Nhược nghe xong, có chút kinh ngạc nhìn Cố Thiệu một cái: “Á, Cố Giải Nguyên thế mà không biết?”
“Biết cái gì?”
Đỗ Nhược nhìn nhìn doanh trướng, thấy Tấn An tiên sinh không ra ngoài, liền nhỏ giọng nói: "Nói thật với ngài đi, tiên sinh nhà chúng ta đã sớm phải đi lâu rồi, còn không phải là vì dạy ngài thêm mấy ngày, cho nên mới kéo dài chậm trễ thời gian. Nếu không, theo như ý của triều đình bên kia, nửa tháng trước tiên sinh đã phải phải vào nam rồi.”
Cố Thiệu trực tiếp ngơ ngẩn… Thế mà, lại là như vậy sao?
Mới vừa rồi hắn còn oán giận, Tấn An tiên sinh đi thật vội vàng, không thông báo với hắn một tiếng, lại không nghĩ bên trong đều là bởi vì hắn.
Đỗ Nhược thấy ánh mắt Cố Giải Nguyên lập loè, biết hắn là người có lương tâm: “Cố Giải Nguyên không cần để ở trong lòng nhiều. Tiên sinh như vậy, thứ nhất là bởi vì yêu tài, thứ hai, cũng là vì Trịnh tiên sinh. Nếu như Cố Giải Nguyên thật sự cảm thấy băn khoăn, sau này thi hội cho thật tốt là được. Nếu tiên sinh biết được Cố Giải Nguyên đỗ cao hạng nhất, nhất định cũng rất vui vẻ!”
Cố Thiệu bị lời này hù cho nhảy dựng, lại muốn hàm hồ cho qua, nhưng cũng ngượng ngùng hàm hồ cho qua, cuối cùng chỉ mơ hồ không rõ, nói một câu biết rồi, sau đó thì vội vàng thúc giục Đỗ Nhược đi vào, đừng để Tấn An tiên sinh đợi lâu.
Sau khi người đi, Cố Thiệu lau lau mồ hôi trên đầu. Nói vậy, hắn nào dám đồng ý chứ, đồng ý rồi không làm được, chẳng phải là mất mặt chết à?
Hệ thống lộ vẻ mặt khinh thường: “Chỉ có chút tiền đồ này.”
Cố Thiệu khó có khi không có phản bác, bởi vì vốn dĩ hắn cũng không biết nên phản bác như thế nào. Đúng là hắn chỉ có chút tiền đồ này, không thể nghi ngờ.
Sáng sớm hôm sau, mấy chiếc xe ngựa dừng ở bên ngoài doanh trướng. Bên cạnh xe ngựa, Cố Thiệu và mấy người Tiền thị lang đều đã sớm đến đây đưa tiễn.
Những gì nên dặn do Tấn An tiên sinh đã dặn dò, sau này như thế nào, toàn bộ phải nhìn vào tạo hoá của chính Cố Thiệu. Tấn An tiên sinh cũng không ở lâu, chỉ hô với mọi người một tiếng, bảo cho bọn họ đừng tiễn nữa, rồi bảo xa phu đánh xe khởi hành.
Xe ngựa càng lúc càng xa, Cố Thiệu nhón chân nhìn theo, không nói rõ được cảm xúc trong lòng là cái gì.
Tuy rằng trong khoảng thời gian này đúng là Tấn An tiên sinh đối xử với hắn rất nghiêm khắc, có đôi khi thậm chí nghiêm khắc đến mức làm hắn muốn bỏ gánh không làm, nhưng mà hiện giờ biết Tấn An tiên sinh lại vì bản thân mình mà ở thêm nửa tháng, Cố Thiệu lại phát hiện dường như bản thân không tức giận.
Tận mắt nhìn ông ấy rời đi, ngược lại còn có chút luyến tiếc.
Tiên sinh đi chuyến này, tuy nói không biết là vì cái gì, nhưng khẳng định là trong thời gian ngắn cũng sẽ không về. Nếu như hắn thi đậu ba hạng đầu, tất nhiên có thể ở lại Hàn Lâm Viện, sau đó cũng có thể chờ đến khi tiên sinh trở về; nếu như không thi đậu, vậy có lẽ đời này cũng khó có thể gặp lại.
Hệ thống đột nhiên nói: “Sẽ gặp lại.”
Cố Thiệu tò mò: “Làm sao mà ngươi biết được?”
Hệ thống lại đột nhiên không nói nữa, yên tĩnh đến kỳ cục.
Cố Thiệu luôn cảm thấy, hệ thống đã mở miệng nói là chuyện tốt, cảm giác buồn bã khi chia ly trong lòng lập tức cũng mất đi hơn phân nửa.
Tiền thị lang và Vương đại nhân đứng sóng vai, nhìn chiếc xe ngựa cuối cùng chỉ còn lại bóng dáng, lắc lắc đầu: “Lần này đi, vậy mà đều đi hết rồi.”
Cũng không phải một mình Tấn An tiên sinh phải đi, Cố Thiệu đứng bên cạnh hai ngươi, cũng đeo một cái tay nải. Cố Thiệu vốn là Tấn An tiên sinh mang đến đây. Hiện giờ Tấn An tiên sinh đi rồi, hắn cũng không tiện ở lại nữa. Huống hồ, sắp thi hội rồi, Cố Thiệu phải đi về chuẩn bị cho tốt trước.
Vương đại nhân rất là không nỡ với việc Cố Thiệu rời đi. Lúc gần đi, còn không nhịn được mà vỗ vào vai Cố Thiệu: “Thi hội nhất định phải làm bài thi cho tốt đó, thi tốt, đến lúc đó tới Công Bộ của bọn ta!”
“Trong Công Bộ của bọn ta, sẽ để lại vị trí cho ngươi, việc này ngươi yên tâm!”
“Vương đại nhân khách khí.” Cố Thiệu cười ha ha đáp lại, trong lòng lại gõ vang lên chuông cảnh báo. Mấy ngày nay bị hố đến thảm như vậy, hơn nữa người hố hắn không có chỗ nào mà không phải là người của Công Bộ. Hắn tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không đến Công Bộ nữa.
Kẻ ngốc mới lại bị hố nữa.
Ngoài miệng Cố Thiệu lưu luyến chia tay, thực tế trong lòng đã vô cùng tuyệt tình, sau khi hàn huyên với Tiền thị lang và Vương đại nhân vài câu, liền nhanh chóng ôm hành lý của mình leo lên xe ngựa quay về thành.
Đi cũng vô cùng dứt khoát, cũng chẳng thèm quay đầu lại một chút.
Vương đại nhân nhìn Cố Thiệu đã đi xa, rất phiền muộn: “Gấp không chờ nổi như vậy sao?”
Vốn ông ta đang rất thương cảm, hiện giờ nhìn thấy nhãi ranh này cứ gấp gáp đi như vậy, lâp tức thương cảm gì đó cũng không còn, thậm chí còn có hơi hối hận, sao mà hai ngày trước lại không chia cho hắn thêm chút việc. Đi cũng đi rồi, thế nào cũng phải gánh nhiều hơn một chút giúp đỡ người ta chứ?
Làm việc nghiêm túc tỉ mỉ, còn không cần đưa tiền công, đứa nhỏ như vậy tìm ở đâu ra?
Tiền thị lang đối với việc này đã là thấy nhiều không trách: “Có thể trở về sống những ngày yên ổn, ai lại đồng ý ở nơi hoang tàn này chịu tội!”
Đặt lên trên người ông ta ông ta cũng không muốn đâu.
Vương đại nhân lắc lắc đầu, qua một lát lại nói: “Cũng không biết, sau này đứa nhỏ này có thể đi được bao xa.”
“Nhiều người che chở như vậy mà không đi được xa, vậy cũng là kẻ ngốc.”
Vương đại nhân cười ha ha, nghiêm túc tưởng tượng, hình như cũng phải.
Đã tiễn người phải đi rồi, nhưng mà chuyện sông bảo vệ thành vẫn còn chưa chấm dứt, hai người vừa nói, vừa đi về phía doanh trướng của từng người.