Chương 207:
Hai người rời đi, cũng không tạo thành ảnh hưởng lớn cỡ nào với xung quanh. Xét đến cùng, vẫn là nhờ nền tảng tốt ở phía trước, trước mắt cho dù là không có Tấn An tiên sinh, tất cả cũng đều có thể tiến hành đâu vào đấy, cũng không có chênh lệch mấy.
Cố Thiệu bên này, không bao lâu cũng đã vào thành, trở về Trịnh gia.
Tuy trước khi Tấn An tiên sinh rời đi không thông báo cho Cố Thiệu trước, lại có thông báo cho Trịnh Viễn An trước. Trịnh Viễn An biết hôm nay Cố Thiệu sẽ về tới nơi, cho nên đã sớm phái người canh ở cửa.
Cố Thiệu vừa xuống xe ngựa, đã được người đón vào trong phủ.
So sánh với trước kia, thái độ của hạ nhân trong phủ với Cố Thiệu đã khách khí hơn rất nhiều. Dẫu sao, kỳ thi hội cũng sắp bắt đầu tới nơi rồi, tính toán đâu ra đấy cũng chỉ có khoảng năm sáu ngày nữa thôi.
Trong kinh thành có một quy tắc bất thành văn, mỗi lần vào kỳ thi mùa xuân, luôn có các sòng bạc lớn mở đánh cuộc, đánh cuộc cuối cùng Trạng Nguyên sẽ rơi vào nhà ai. Mấy năm trước Trịnh gia không ai tham dự khoa khảo, cho nên hạ nhân cũng không để bụng với việc này lắm. Năm nay có một Cố Giải Nguyên ở trong phủ ở, lại là học sinh của Nhị lão gia, cho nên không ít hạ nhân trong phủ đều lén lút đặt cược ở trên người Cố Thiệu.
Cố Thiệu cảm nhận được sự nhiệt tình xưa nay chưa từng có của bọn họ, hơi có chút không chịu nổi, hắn đưa tay nải cho người bên cạnh, hỏi một câu: “Tiên sinh đâu?”
Gã sai vặt lập tức trả lời: “Nhị lão gia và lão phu nhân ở phòng khách chờ Cố công tử đó.”
Gã sai vặt nói xong lại nhanh chóng đưa Cố Thiệu đi về phía phòng khách.
Bên trong phòng khách, lão phu nhân và Trịnh Viễn An đều có mặt. Bởi vì là ngày nghỉ tắm gội, ngay cả Trịnh thượng thư và hai đứa con trai của ông ấy cũng đều ngồi ở trong phòng. Cố Thiệu nhìn sơ qua trường hợp này, còn có mấy phần thụ sủng nhược kinh.
Này… Người tới đầy đủ quá.
Không đợi Cố Thiệu kinh ngạc bao lâu, Hồ lão phu nhân lại bắt đầu quan tâm.
Lão nhân gia thích tiểu bối lớn lên đẹp lại còn nghe lời, đừng nói đến tiểu bối này còn là học sinh mà con trai bà ấy coi trọng nhất. Không chỉ có Hồ lão phu nhân quan tâm, ngay cả Trịnh thượng thư bình thường không hay nói chuyện, cũng đều hỏi vài câu.
Cố Thiệu trả lời có nề nếp.
Cũng bởi vì có Trịnh thượng thư ở đây, cho nên không khí lạnh lẽo hơn ngày thường rất nhiều, ngay cả Trịnh Gia Thụ cũng không dám làm gì, ngoan ngoãn mà ngồi ở chỗ của mình, hơi hơi cúi đầu, giả vờ với dáng vẻ ngoan ngoãn.
Thật ra trong lòng cậu ta, miễn bàn muốn nói chuyện với Cố Thiệu cỡ nào, đáng tiếc cậu ta không dám!
Nên quan tâm đều quan tâm xong rồi, nên nói nói cũng nói xong, chỉ trừ Trịnh tiên sinh. Sau khi Cố Thiệu mới tiến vào, vẫn luôn chờ Trịnh tiên sinh nói chuyện, nghĩ đến Trịnh tiên sinh có thể an ủi hắn vài câu hay không, rốt cuộc hắn cũng đã chịu khổ thời gian dài như vậy.
Nhưng vẫn luôn chờ tới bây giờ, cũng không thấy được ánh mắt của Trịnh tiên sinh nhìn về phía hắn một chút nào.
Cố Thiệu lén lút nhìn qua.
Trịnh Viễn An đang suy nghĩ nên nói cái gì mới tốt, là nên mềm mại một chút thì tốt, hay là nên lạnh lùng một chút thì hơn. Cũng sắp đến kỳ thi hội rồi, nếu như nói mấy câu lạnh lùng quá, có thể làm người ta có áp lực hay không?
Trịnh Viễn An còn chưa nghĩ xong thì thình lình phát hiện ánh mắt của Cố Thiệu, ông ấy trừng lại theo bản năng.
Vừa trở về đã bị trừng, lòng Cố Thiệu cũng lạnh đi một nửa, yên lặng mà “Hừ” một tiếng, không vui vẻ lắm mà thu hồi tầm mắt.
Hồ lão phu nhân lắc lắc đầu, nhất thời lại dặn Cố Thiệu đi xuống nghỉ ngơi trước, còn có gì muốn nói thì chờ nghỉ ngơi khoẻ lại nói.
Cố Thiệu ôm một trái tim bị thương, cảm tạ Hồ lão phu nhân, lại đi theo gã sai vặt cùng trở về sương phòng của mình.
Vội vàng rửa mặt, còn chưa nằm lên giường, trong phòng bỗng nhiên có tới. Cố Thiệu tập trung nhìn vào, thế mà là Trịnh tiên sinh!
Hắn đứng lên, trong lòng dần dần sinh ra chút chờ mong, Trịnh tiên sinh, không phải là ông ấy nhận ra rằng lúc nãy bản thân ông ấy đối xử với hắn quá lãnh đạm, cho nên bây giờ cố ý đến đây bồi thường chứ?
Trịnh Viễn An cũng không biết tiểu tử này đang ngây ngô cười cái gì, chỉ là chính sự quan trọng, Trịnh Viễn An vứt một cái thiệp mời cho Cố Thiệu: “Này, mấy ngày trước những đồng hương của ngươi đưa thiệp mời đến đây, nói là muốn mời ngươi qua tụ họp một chút, vừa vặn ngày hẹn là buổi chiều hôm nay. Ta thấy ngươi đừng nghỉ ngơi nữa, nhanh chóng dọn dẹp một chút, ra cửa tiếp khách!”
“… Tiên sinh ngài đến đây, chính là vì nói chuyện này hả?”
Trịnh Viễn An có vài phần không được tự nhiên, ngay sau đó xụ mặt quát lớn: “Không vì chuyện này còn có thể vì chuyện gì? Bớt lề mề đi, còn không nhanh đi chuẩn bị đi!”
Cố Thiệu cũng không có bao nhiêu cảm xúc với những người được gọi là đồng hương.
Trước đây cũng không quen biết, cũng không phải thân thiết hiểu rõ như Ngô Triệt, có gặp mặt hay không cũng không quá quan trọng. So với việc ra ngoài gặp người, hắn càng thích ở nhà đi ngủ hơn.
Không đợi Cố Thiệu từ chối, Trịnh Viễn An liền nói trước: “Nếu không có việc gì thì đi một chuyến cũng không phải là chuyện gì xấu.”
Hệ thống cũng đồng ý với cách nói của Trịnh Viễn An, chẳng qua nó nói còn ngắn gọn hơn so với Trịnh Viễn An, chỉ một chữ:
“Đi!”
Cố Thiệu không phục, càng cố thuyết phục hắn đi thì hắn càng không muốn đi: “Sắp phải tham gia kì thi Hội rồi, thời điểm này con nghĩ vẫn nên ở nhà chăm chỉ đọc sách, đi những nơi tụ họp đó thì có lợi gì, ngoại trừ bị phân tâm cũng vẫn là bị phân tâm.”
Hắn vô cùng bất mãn với thái độ của Trịnh tiên sinh.