Chương 208:
Hắn mới vừa quay về, sắp vào kì thi Hội rồi, ông không thể đối xử tốt với hắn một chút được sao?
“Chỉ ngươi có nhiều lý do!” Trịnh Viễn An không nghe theo hắn: “Ngươi nói rất hay nhưng có ngày nào là ngươi thật sự đặt tất cả tâm tư vào chuyện đọc sách không?”
“Đương nhiên là có! Trước đây, những ngày ở bên ngoài thành con đều rất vất vả, ban ngày thì làm việc, buổi tối còn phải cực khổ mà làm bài tập…” Cố Thiệu thấp giọng lẩm bẩm.
Trước mặt Tấn An tiên sinh thì không dám nói câu gì, hiện tại ở trước mặt Trịnh tiên sinh hắn lại có thể thoải mái nói ra mà không chút cố ky, dù sao Trịnh tiên sinh cũng sẽ không trách hắn.
“Hơn nửa, cái gọi là buổi tụ hội này cũng không có ý nghĩa gì, đơn giản cũng chỉ làm thơ vẽ tranh mà thôi, chắc chắn không khác gì Hội Văn ở huyện Kim Đàn, chỉ là lãng phí thời gian của con mà thôi…”
“Ngươi nói tiếp thử xem?” Trịnh Viễn An xụ mặt xuống.
Cố Thiệu liếc nhìn gương mặt đen xì của Trịnh tiên sinh liền lập tức sợ hãi: “Được được được, con đi là được chứ gì, con đi!”
“Ngươi nghiêm túc một chút cho ta, nếu lại dám gây thêm chuyện gì, quay về nhìn xem ta có dạy dỗ ngươi không!” Trịnh Viễn An vô cùng không thích dáng vẻ nửa chết nửa sống này của hắn, bộ dáng thờ ơ không để ý thứ gì, đúng là có thể khiến người khác tức chết.
Nếu như không phải vì lợi ích của hắn, muốn để hắn làm quen thêm mấy người đồng hương, sau này ra quan trường cũng sẽ nhiều thêm một phần hỗ trợ, nếu không ai mà rảnh quan tâm xem hắn có đi xã giao hay không?
Trịnh Viễn An càng nghĩ càng tức giận, vừa tức Cố Thiệu không hiểu chuyện, vừa tức bản thân vô dụng, biết rõ hắn không hiểu chuyện còn vì vậy mà tức giận, đây không phải là tự tìm ngược sao?
Nghĩ như vậy, Trịnh Viễn An liền không muốn nhìn vẻ mặt gợi đòn của Cố Thiệu nửa: “Mau đi đi, nhanh về chỉnh trang lại một chút, cả người đầy bụi đất thế này thì ra thể thống gì!”
Cố Thiệu đánh giá lại quần áo của mình.
Hắn là ngồi xe ngựa trở về, trên đường đi cũng không có vén rèm lên, y phục cũng sạch sẽ tươm tất, đầy bụi đất chỗ nào? Hiểu rõ tiên sinh nói vậy cũng là không muốn nhìn thấy mình nửa, Cố Thiệu xoa mũi, ngượng ngùng lui xuống dưới.
Sau khi ra khỏi phòng, Có Thiệu còn buồn bực không vui nói với hệ thống về những lời Trịnh tiên sinh đã nói.
“Lúc thì bảo ta đi qua, lúc thì bảo ta cút đi, Trịnh tiên sinh cũng thật là…”
“Ăn no rửng mỡ.” Hệ thống không chút cảm xúc tiếp lời.
Cố Thiệu che kín miệng mình.
Mãi đến lúc hắn phát hiện người ngoài sẽ không nghe được những lời này mới thoáng yên tâm, lại không nhịn được trầm mặt dạy dỗ hệ thống một bài học: “Ngươi nói vậy là bất kính với Trịnh tiên sinh.”
Hệ thống ngữ điệu bình thản: “ta cũng không nói sai, nếu không phải hắn ăn no rỗi việc, thì hắn căn bản cũng sẽ không thu một tên phế vật như ngươi làm đồ đệ.”
“Ngươi, ngươi đang mắng ai?” Cố Thiệu nghe xong liền nổi giận.
Đồ phế vật vô dụng, còn không bằng tên cặn bã, từng câu từng chữ đều tràn đầy vũ nhục đối với nhân cách của hắn.
Hệ thống hoàn toàn không cảm thấy mình nói sai: “Người ta hao tâm tổn trí thay ngươi trải một con đường tốt, còn ngươi lại ở đây phàn nàn cái này phàn nàn cái kia, không có một chút tiến bộ, không phải phế vật vô dụng thì là gì?”
Cố Thiệu há miệng, cuối cùng vẫn không cam tâm tình nguyện mà ngậm lại. Hệ thống với Trịnh tiên sinh chính là cùng một loại người, hắn không nói lại bọn họ, nên không nói nữa là được.
Những lời này, Cố Thiệu chỉ dám thầm suy nghĩ trong đầu, lại không dám nói một lời.
Trịnh tiên sinh chê hắn cả người đầy bụi đất, hắn liền quay về nghiêm túc tắm rửa sạch sẽ, lại thay một bộ quần áo sạch sẽ mới.
Nếu không ra khỏi cửa thì thôi, hiện tại đã quyết định muốn ra ngoài, Cố Thiệu đương nhiên phải cẩn thận chỉnh trang bản thân lại, dù sao bản thân hắn cũng là người rất thích sĩ diện.
Tiểu đồng bên cạnh được nhị lão gia ra lệnh, cũng hầu hạ Cố Thiệu rất cẩn thận.
Y phục hôm nay của Cố Thiệu là do hắn tự chọn.
Nhìn thấy túi thơm bên hông Cố công tử đã mang theo bên người từ rất lâu, tiểu đồng liền nghiêng đầu hỏi: “Công tử, túi thơm này có cần đổi một cái khác không?”
Cố Thiệu cúi đầu nhìn thoáng qua túi thơm của mình: “Không cần đầu, mang cái này là được.”
Tiểu đồng do dự một chút, túi thơm này hơi cũ rồi, cảm thấy có chút không hợp. Chỉ là nếu Cố công tử đã nói như vậy thì túi thơm này nhất định phải có nguồn gốc rất đặc biệt, hắn cũng không cần phải xen vào.
Cố Thiệu chạm vào túi thơm đó.
Sau khi nhận đồ của Trần cô nương đưa, hắn vẫn luôn mang theo bên người, rất ít khi lấy xuống. Cũng không có ý gì khác, chỉ cảm thấy cái này tốt xấu gì cũng là tấm lòng của người ta, nếu lấy xuống có vẻ không được tốt lắm. Lúc trước khi rời đi, người ta còn bảo hắn đi sớm về sớm, thật ra hắn cũng muốn mà…
Hầy, cũng không biết bọn họ hiện tại trôi qua thế nào rồi.
Đột nhiên nghĩ đến khiến Cố Thiệu có chút nhớ nhà.
Cũng may có tiểu đồng hối thúc, Cố Thiệu liền không có nhiều thời gian để nhớ nhà. Còn chưa qua bao lâu, Cố Thiệu lại lần nữa bị nhét vào xe ngựa, cả đường lắc lư lảo đảo đến điểm hẹn.
Cuối cùng xe ngựa cũng dừng lại trước một quán rượu.
Sau khi xuống dưới, Cố Thiệu liền phát hiện, trong quán rượu này yên tĩnh đến khó tin, không ồn ào giống như trước đây. Không lẽ là đặt bao cả quán sao? Cố Thiệu không ngừng suy nghĩ trong lòng, nếu thực sự là như vậy thì những người đồng hương này của hắn dường như rất có khí thế.
Trong lúc do dự, Ngô Triệt đã mang người đến đây.
Hôm nay hắn đã đến từ rất sớm, hắn vốn nghĩ đến sớm một chút có lẽ có thể giao lưu với Cố huynh nhiều hơn, ai ngờ đợi lâu như vậy vẫn không nhìn thấy người đâu. Sau khi đợi và đợi, đợi tới lúc Ngô Triệt gần như cho là hôm nay Cố Thiệu sẽ không đến, nhưng ngay sau đó hắn liền nhận được tin rằng Cố Thiệu đang ở bên ngoài.