Chương 209:
Vừa nghe vậy Ngô Triệt liền vội vàng mang người đến đây.
Cùng đến còn có mấy vị cử tử người Giang Nam.
Sau khi chào hỏi làm quen xong, Cố Thiệu cũng đã biết được những vị trước mặt này, sau đó liền theo Ngô Triệt đi vào phòng riêng trên tầng hai.
Đúng như hắn đoán, cả quán rượu này đã được bao trọn hết.
Giang Nam nhiều người giàu có, trong giới những người có học này cũng có kẻ tiêu tiền như nước, có thể vung tiền như rác, trình độ xa hoa không thua kém những người đọc sách ở Kinh Thành này.
Những ngày này, Cố Thiệu ở ngoài thành nên không biết những biến động diễn ra trong Kinh Thành. Khi kì thi Hội càng tới gần, cũng là lúc các sĩ tử này bắt đầu xao động. Tranh đấu, chẳng qua chỉ là mặt mũi của các bên mà thôi.
Khoa cử Đại Tề có lịch sử lâu đời, ngay từ thời Thái Tổ đã có định chế, bởi vì văn phong ở Giang Nam luôn thịnh vượng nhất, nên cử nhân ở Giang Nam luôn vững vàng cao hơn một bậc so với cử nhân của Kinh Thành. Theo lý thuyết, đáng ra sĩ tử người Giang Nam vốn không nên chấp nhặt với Kinh Thành, chỉ là trong định chế này lại có một chỗ rất là vi diệu, trong các kì thi chung thì tỷ lệ trúng tuyển của Kinh Thành và Giang Nam gần như ngang nhau, cho dù rất nhiều sĩ tử Giang Nam có tri thức vượt qua nhiều sĩ tử Kinh Thành. Điều này đã dẫn đến rất nhiều sĩ tử Giang Nam rõ ràng là học vấn xuất chúng nhưng vẫn không có duyên với danh vị Trạng Nguyên, hoặc thậm chí họ không đủ tư cách để trở thành Trạng Nguyên.
Vì nguyên nhân này mà cử tử Giang Nam và Kinh Thành chất chứa thù oán đã lâu, luôn xem thường lần nhau.
Chẳng qua năm nay có chút không giống nhau, Cố Thiệu nghe bọn họ nói, năm nay trong học viện Thanh Sơn ở Kinh Thành có một vị đại tài tử, họ Chu tên gọi Bá Kỳ, không chỉ có tài năng, học vấn xuất chúng mà gia thế cũng xuất chúng, chính là con trai của quận chúa Minh Gia, nghiêm túc suy sét cũng là có quan hệ với hoàng thất. Hai chữ Bá Kỳ này chính là quận chúa Minh Gia cố ý nhờ cha ruột tìm hoàng đế ban cho.
Không nói những cái khác, chỉ nói vinh dự đặc biệt được ban chữ này, thì người bình thường không thể nào so sánh được.
Bá Kỳ này, từ nhỏ đã mang danh hiệu thiên tài, ba tuổi có thể ngâm thơ, năm tuổi có thể viết văn hiểu nghĩa, bảy tuổi có thể hùng biện trôi chảy, tài hoa hơn người, rất hiếm có người thứ hai. Hiện tại cũng chỉ khoảng hai mươi, đã là người dẫn đầu số một trong học viện Thanh Sơn.
Những cử tử trong Kinh Thành cũng bởi vì có hắn đứng trước mà tràn đầy tự tin, thi Hội còn chưa bắt đầu mà trong tối, ngoài sáng đã bắt đầu xa lánh những cử tử Giang Nam, có những kẻ tự tin, đã thả ra những lời nói đầy hàm ý, rằng Trạng Nguyên của kì thi Hội lần này nhất định đến từ Kinh Thành. Điều này không khác gì Trạng Nguyên nhất định là Chu Bá Kỳ.
Cử nhân Giang Nam nghe được những lời này, đương nhiên không vui, bọn họ đã thử qua, dù là đấu văn hay là những trận đấu nhỏ, cuối cùng phát hiện người tên Chu Bá Kỳ kia đúng là không dễ đối phó, trong lòng liền có vài phần kiêng kị. Kinh Thành bọn họ có người dẫn đầu, nên Giang Nam bọn họ đương nhiên cũng muốn bện thành một sợi dây thừng, đẩy một người ra ngoài dẫn đầu.
Mọi người không hẹn mà cùng nghĩ đến Cố Thiệu.
Giải Nguyên phủ Trấn Giang, liên tiếp phá hai vụ án lớn, lại được Tấn An tiên sinh thu làm đồ đệ tự mình chỉ dạy một thời gian dài, chỉ riêng điều này đã tạo nên vị trí vững vàng của Cố Thiệu trong lòng những sĩ tử tại đây.
Cố Thiệu cũng nhận ra, nhiều người trong phòng riêng này, hình như rất nhiều người đều vây quanh hắn.
Mặc dù nghĩ như vậy có chút không biết xấu hổ, nhưng sự thật hình như đúng là như vậy.
Cố Thiệu lặng lẽ mím môi một cái.
Nhìn thấy hắn nhìn trái nhìn phải quan sát, Ngô Triệt cúi đầu xuống, thấp giọng giải thích: “Mấy ngày trước những người đồng hương này bị Chu Bá Kỳ làm mất hết mặt mũi, bọn họ đang trông cậy vào Cố huynh khi thi Hội thì giúp bọn họ đoạt lấy chiến thắng quay về.”
“Trông cậy vào ta?” Cố Thiệu lần này không cười nửa, vội vàng từ chối: “Ta không được đâu.”
Chu Bá Kỳ, hắn từng nghe thấy tên này tại chỗ của Tấn An tiên sinh. Theo lời của Tấn An tiên sinh, ông vẫn rất hài lòng với người học trò này, chỉ vì điều này mà Cố Thiệu không có chút tự tin nào để đối đầu với hắn.
Ngô Triệt cực kì bất đắc dĩ: “Cố huynh đừng coi thường bản thân mình.”
“Nhưng người ta là đại tài tử đó.”
“Cố huynh cũng là một tài năng trẻ.”
“Người ta từ nhỏ đã có danh sư dạy bảo.”
Ngô Triệt phản bác: “Cố huynh liên tiếp được Văn Thắng công, Viễn An tiên sinh, Tấn An tiên sinh dạy dỗ, làm sao có thể thua người khác được?”
Cố Thiệu bị chặn đến mức không có sức đánh trả: “Ngô huynh, ngươi thật là, đủ cố chấp.”
Hắn không ngờ rằng, Ngô huynh lại có lòng tin với bản thân hắn như vậy.
Thực ra không chỉ là Ngô Triệt, mà những cử tử đang vây xung quanh Cố Thiệu cũng cực kì có lòng tin. Dù sao, Cố Thiệu chính là hy vọng duy nhất của bọn họ.
Nếu kì thi Hội này, danh hiệu Trạng Nguyên thật sự rơi xuống trên người Chu Bá Kỳ, vậy thì mặt mũi của những cử nhân Giang Nam bọn họ sẽ hoàn toàn mất hết. Không bao lâu liền có người nói với Cố Thiệu những sĩ tử của Kinh Thành này đáng ghét như thế nào. Đương nhiên quan trọng nhất là Chu Bá Kỳ kia có bao nhiêu đáng hận.
Cố Thiệu thấy một đám bọn họ cùng chung kẻ thù mà chiến đấu, đột nhiên cảm thấy bản thân mình không nên lạnh nhạt như thế.
Bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm, hôm nay chính là những người ở đây đặt bao hết, rượu cũng là bọn họ trả tiền, Cố thiệu cũng không thể làm cho người trả tiền quá mức thất vọng. Cố Thiệu nắm chặt nắm đấm, dứt khoát cùng oán giận chung với bọn họ. Cho dù bọn họ nói gì hắn cũng gật đầu đồng ý, thậm chí có đôi khi không kịp nghe bọn họ nói cái gì hắn đã đồng ý trước.