Chương 210:
Dù sao, hắn chỉ tỏ vẻ đồng ý như vậy mà thôi, ai lại tưởng thật?
Chỉ có kẻ ngốc mới tin thật, Cố Thiệu không có gánh nặng tự an ủi mình.
Văn nhân tụ hội đương nhiên không thể tránh khỏi việc hát văn đối thơ. Vốn dĩ Cố Thiệu không quá thích chuyện này, nên lúc đến lượt mình hắn liền ứng phó cho qua, cũng không đến nổi tẻ ngắt.
Trò này vừa chơi chính là chơi hơn một canh giờ, đợi đến lúc yến hội tan cuộc, trời đã chạng vạng tối.
Các cử tử trong tửu lâu tốp năm tốp ba rời khỏi.
Cố Thiệu vẫn đi chung với Ngô Triệt như cũ, sau lưng còn có mấy người đồng hương vừa mới quen biết, đi sau lưng bọn hắn tự nói chuyện.
Đám người vừa ra khỏi quán rượu liền ngạc nhiên.
Cực kỳ trùng hợp, khi bọn họ vừa bước ra, một nhóm người cũng từ quán rượu đối diện đi tới.
Cố Thiệu nhìn lại những người bên phía mình, lại nhìn phía đối diện. Cũng không biết là tình cờ hay cố ý, mà cuộc tụ họp nhỏ của hai bên lại được sắp xếp vào buổi chiều cùng một ngày, lại trùng hợp là hai quán rượu đối diện nhau, nhìn cứ như là võ đài chuẩn bị chiến đấu.
Cố Thiệu nhìn thấy trong đám người đối diện, có một tiểu công tử tuấn tú mặc y phục xanh nhạt được mọi người vây quanh ở giữa, vẻ mặt có chút lạnh nhạt.
Ngô Triệt nhắc nhở: “Đây chính là Chu Bá Kỳ.”
Cố Thiệu “À” một tiếng, cũng không xem là chuyện gì quan trọng lắm.
Hắn đến đây với tâm trạng xem cuộc vui, nhưng những người còn lại ở hai bên đều nhìn nhau với thái độ như đang diễn kịch.
Thù cũ trước mặt, thù mới sau lưng, vừa chạm mặt không lâu thì hai bên đã bắt đầu tranh cãi, ngươi đến ta đi.
Cố Thiệu cảm thấy không có chút ý nghĩa gì, bản thân muốn nhân cơ hội này mà rời đi, nhưng không ngờ ngọn lửa tranh cãi lại đốt tới trên người hắn.
Nghe người bên phía mình bắt đầu khoe khoang về bản thân hắn, Cố Thiệu hận không thể nhảy qua bóp chết họ.
Nhưng đã muộn rồi.
Lời nên nói cũng đã nói ra, ngay lập tức ánh mắt của mọi người hai bên đều đổ dồn về phía Cố Thiệu.
Cố Thiệu gượng cười: “Quá khen rồi, bọn họ nói lung tung thôi.”
“Gì mà quá khen? Cố huynh, huynh cũng quá khiêm tốn rồi, huynh không nhìn thấy bộ dạng đắc ý của người ta sao.”
Một người khác còn lớn tiếng nói to hơn: “Cố huynh của bọn ta tài năng như Tử Kiến, tướng mạo như Phan An, những người bình thường như các ngươi làm sao có thể so sánh được?”
Lời này còn tuyệt hơn, tất cả những lời giả thích của Cố Thiệu đều bị câu này phá hỏng.
Phía đối diện truyền đến những tiếng khịt mũi hừ lạnh, rõ ràng là khinh thường chẳng thèm nhìn một cái.
Cố Thiệu che nửa mặt, hối hận không kịp. Sớm biết như vậy thì hắn đã không tới, đúng là quá xấu hổ mà.
Chu Bá Kỳ bên kia nghe vậy dường như đã bật cười một tiếng, cũng đảo mắt nhìn qua đây, ánh mắt quét một vòng trên người Cố Thiệu: “Cố Thiệu sao, ta nhớ kỹ rồi.”
Cố Thiệu: “…”
Lên xe ngựa, Cố Thiệu còn đang cắn móng tay âm thầm hối hận: “Sớm biết vậy, ta đã không tới!”
Lời này từ sau khi lên xe ngựa hắn đã nói không biết bao nhiêu lần, Ngô Triệt lạnh lẽo mà nhìn hắn một cái: “Cố huynh cũng lo lắng quá rồi, không phải chỉ là một Chu Bá Kỳ thôi sao.”
Hắn ta hoàn toàn không cảm thấy Chu Bá Kỳ sẽ là đối thủ của Cố huynh.
Tuy nhiên, Ngô Triệt cũng đã nhìn ra, con người của Cố huynh, có vẻ luôn xem trọng người khác hơn vài lần, lại giẫm bản thân mình vào trong bụi bặm. Thi đấu cũng còn chưa thi nữa, mà tâm thái cũng đã thua người ta một bậc. Như thế này không được.
“Tuy nói những người ở kinh thành nâng Chu Bá Kỳ lên rất cao, nhưng nói cho cùng, chẳng qua là bởi vì kinh thành không có bao nhiêu tài tử, nếu như đặt ở Giang Nam ta, cũng chưa chắc sẽ có thể có được thanh danh địa vị giống như thế.”
“Hiện giờ cử nhân của Giang Nam, còn một lòng trông cậy vào các huynh bẻ lại cử nhân kinh thành cho bọn họ một lần kìa.”
“Những ván cược vào kết quả thi hội đã được mở ra, người trong kinh thành, đa số đều cược Chu Bá Kỳ, người ở Giang Nam, đa số đều cược Cố huynh.”
Cố Thiệu dán vào vách xe: “Nhưng chuyện này vốn dĩ cũng không liên quan gì đến ta mà.”
Những đồng hương đó nghĩ như thế nào, hắn thật sự không muốn để ý chút nào.
Ngô Triệt nói: “Không liên quan đến huynh? Nếu Cố huynh thật sự cảm thấy không liên quan đến huynh, vậy khi nãy ở tửu lầu không nên đồng ý những lời này.”
Cố Thiệu giật mình một cái, lập tức mở to hai mắt: “Ta đồng ý cái gì?”
“Tất nhiên là đồng ý phải thắng Chu Bá Kỳ, lấy lại mặt mũi cho những kẻ sĩ của Giang Nam ta.” Chu Bá Kỳ nhìn sắc mặt Cố Thiệu tối tăm, dáng vẻ như chịu đả kích, âm thầm kỳ quái, “Lời này là chính huynh đồng ý khi nãy, cũng không đến mức mới một lúc như vậy đã quên mất rồi chứ.”
Cố Thiệu đấm vào đầu của mình.
Hắn thật khờ, thật sự… Sao mà chỉ lo ăn ăn uống uống, ngay cả người khác đào cho mình hố gì mà cũng quên nhìn, còn ngây ngốc đồng ý nữa, quả thực là ngu ngốc vô cùng. Cố Thiệu còn muốn giãy giụa một chút: “Thật sự là chính miệng ta đồng ý?”
“Việc này còn có thể là giả à? Nếu không phải chính miệng Cố huynh đồng ý, khi nãy lúc chúng ta gặp gỡ Chu Bá Kỳ kia, các vị đồng hương cũng sẽ không nói ra những lời như vậy. Đúng là bởi vì trước đó có Cố huynh nhận lời, bọn họ mới có thể không sợ hạng người như Chu Bá Kỳ.”
Cố Thiệu vô cùng tuyệt vọng, tóm lại, vẫn là hắn tự làm tự chịu?
Nhưng mà, hắn cảm thấy bản thân mình cũng thật sự oan uổng, vốn hắn cũng không có suy nghĩ muốn đối đầu với Chu Bá Kỳ. Người khác nghĩ như thế nào thì đó đều là chuyện của người khác, vốn dĩ hắn chỉ cần an an ổn ổn mà tham gia thi hội xong là đủ rồi. Hiện giờ vô cớ bị liên lụy vào những việc này, hắn cũng rất là phiền đấy được không.