Chương 211:
Còn có gì mà Trạng Nguyên, hắn có từng nói rằng muốn thi Trạng Nguyên à?
“Có, ký chủ còn hứa hẹn.” Hệ thống lên tiếng nhắc nhở.
Cố Thiệu ngây ra: “Chuyện khi nào vậy, sao ta lại không nhớ rõ?”
Hệ thống cười lạnh một tiếng, trong lời nói âm thầm kèm theo mấy con dao nhỏ: “Khi đối phó với Lý gia công tử ở huyện Kim Đàn, ký chủ vì muốn để ta hỗ trợ, đã tự mình hứa hẹn rằng phải thi đậu Trạng Nguyên. Như thế nào, lúc này mới qua bao lâu, ký chủ đã muốn lật lọng ư?”
Vậy thì cũng không đến mức đó, chỉ là Cố Thiệu không muốn nhớ lại chuyện này thôi: “Ta… Ta có nói như vậy, nếu thật sự không thi đậu, cũng không phải ta sai mà.” Loại chuyện này, ai bảo đảm được chứ, hơn nữa, “Ngươi không thấy được còn có một Chu Bá Kỳ ở đằng kia như hổ rình mồi à, rõ ràng người ra rất muốn đạt được tên tuổi Trạng Nguyên, ta nào tranh được với hắn ta chứ.”
Hệ thống mới lười nghe hắn nói mấy lời giảo biện: “Đã nói là Trạng Nguyên thì nhất định phải thi đậu Trạng Nguyên, không được lui bước.”
“Vậy nếu là không thi đậu thì sao?”
“Không thi đậu thì ba năm sau lại thi lại thôi, cũng không phải chuyện gì lớn.” Hệ thống nói với vẻ không để ý lắm.
Cố Thiệu há to miệng: “Sao ngươi có thể như vậy?!”
Hệ thống bình tĩnh dị thường: “Ta có thể.”
Cố Thiệu bất ngờ.
Một nơi khác, các học sinh của thư viện Thanh Sơn cũng đang thảo luận về Cố Thiệu.
Lần trước khi Cố Thiệu tới thư viện Thanh Sơn nghe giảng bài, mọi người đều đã gặp qua hắn. Chỉ là bây giờ gặp lại, đã có thêm vài phần không giống trước. Ngày đó gặp mặt, đối phương chỉ là Giải Nguyên của phủ Trấn Giang thôi; bây giờ gặp lại, người này đã dính vào một mối quan hệ chặt chẽ với Tấn An tiên sinh. Nghĩ đến đây, sắc mặt các học sinh của thư viện Thanh Sơn đều không được tốt:
“Cũng không biết đến tột cùng là Tấn An tiên sinh nghĩ như thế nào, vốn là tiên sinh trong thư viện của chúng ta, bây giờ ngược lại lại bắt đầu dạy dỗ một người ngoài.”
Bên cạnh có người trả lời: “Ta nghe nói, là bởi vì Viễn An tiên sinh muốn nhờ. Cố Thiệu kia vốn là học sinh của Viễn An tiên sinh, Viễn An tiên sinh và Tấn An tiên sinh lại là bạn cũ, ông ấy muốn mưu hoa tiền đồ cho học sinh của mình, tất nhiên Tấn An tiên sinh phải cho vài phần mặt mũi.”
Chỉ là mặt mũi này, không khỏi cho quá nhiều rồi. Cố Thiệu bên kia có được mặt mũi, thư viện Thanh Sơn bọn họ lại đều mất hết thể diện.
Thật ra nghiêm túc mà nói, Tấn An tiên sinh cũng không xem như tiên sinh của thư viện Thanh Sơn, chỉ là mỗi lần Tấn An tiên sinh ở kinh thành, đều sẽ ở lại trong thư viện, ngày thường cũng sẽ giảng bài cho học sinh, cho nên ở trong lòng các học sinh thư viện Thanh Sơn, Tấn An tiên sinh thuộc về thư viện Thanh Sơn bên này. Nhưng hôm nay, tiên sinh lại giúp đỡ người ngoài đủ thứ, việc này làm bọn họ khó có thể tiếp nhận được.
Có những người cực đoan, thậm chí đã bắt đầu oán giận thay Chu Bá Kỳ: “Lúc trước Chu huynh muốn vào môn hạ của Tấn An tiên sinh, Tấn An tiên sinh cũng không đồng ý, hiện giờ có một người không biết gốc gác như vậy tới, thế mà lại bảo vệ giúp đỡ khắp nơi, đây thật là ——”
“Câm miệng đi!” Người bên cạnh hắn ta hung hăng mà trừng mắt liếc nhìn hắn ta một cái.
Thật là cái hay không nói, nói cái dở không.
Chu Bá Kỳ nghe hắn ta nói xong, nhớ tới chuyện cũ kia, ánh mắt cũng ảm đạm đi vài phần.
Lập tức có người an ủi: “Có lẽ Tấn An tiên sinh chỉ là thấy hắn đáng thương cũng không biết chừng.”
“Đúng vậy đúng vậy. Ta nghe người ta nói, xuất thân của Cố Thiệu này cũng không hiển hách, nhất định là Tấn An tiên sinh động lòng trắc ẩn, mới đồng ý dẫn dắt hắn ta.”
Chu Bá Kỳ cũng không có phản ứng gì lớn, vẫn là dáng vẻ trấn định tự nhiên: “Chỉ là dạy mấy tháng thôi, không có uy hiếp gì.”
Người bên cạnh hắn ta lập tức gật đầu hùa theo: “Đúng thế! Vốn dĩ chỉ là dạy mấy tháng, có thể dạy ra được năng lực gì chứ? Ta thấy chẳng qua hắn cũng chỉ là người có dáng vẻ phổ phổ thông thông thôi, vậy thì trong bụng cũng chẳng có kiến thức gì, không đáng để lo.”
Tuy rằng Chu Bá Kỳ không tán thành lời tên kia nói, nhưng cũng không nói thêm gì. Hắn ta không tin Cố Thiệu là một người có văn hóa thấp, cũng không muốn tin rằng chỉ dựa vào mấy tháng dạy dỗ của Tấn An tiên sinh là có thể làm người ta có sự thay đổi thoát thai hoán cốt gì.
Trong việc đọc sách, hắn ta còn chưa từng thua ai. Quá khứ không có, tương lai, cũng không có khả năng sẽ thua.
Chu Bá Kỳ nói với bản thân mình như thế, nhưng chờ đến khi trở về phủ quận chúa, sau khi một mình bình tĩnh lại, suy nghĩ sâu xa hơn, lại vẫn như ma xui quỷ khiến mà gọi một gã sai vặt đến đây, bảo bọn họ hỏi thăm thêm một vài việc.
Trước mặt người khác, Chu Bá Kỳ có thể làm bộ không thèm quan tâm; sau lưng người khác, hắn ta lại không thể bỏ qua sự cảnh giác nổi lên trong lòng. Trên thực tế, hôm nay sau khi nhìn thấy Cố Thiệu, dường như hắn đã cảm thấy đây là một kình địch.
Gã sai vặt theo lệnh đi làm.
Việc này cũng chẳng bị che giấu gì, không mất bao lâu, Minh Gia quận chúa bên kia đã có được tin tức.
Ngược lại bà ta cũng không nghĩ rằng một Giải Nguyên công của Giang Nam lại khiến cho con trai mình mất đi chừng mực, loạn thành như vậy. Minh Gia quận chúa là một người từ mẫu, cũng là một nghiêm mẫu, chỉ là đã sắp tới kỳ thi, bà ta cũng không răn dạy con trai vào ngay lúc này, chỉ khi con trai đến đây thỉnh an, thì không nhịn được mà đề cập đến hai câu.
Chu Bá Kỳ bị nương nói cho có chút thẹn thùng: “Nương, con trai chỉ là nhất thời tò mò.”
“Biết thì cho rằng con là nhất thời tò mò, không biết, có lẽ còn cảm thấy con thiếu kiên nhẫn, chưa lên sân khấu, đã thua người ta một bậc. Có những người đáng giá để cho con so sánh, có một số người, ngay cả tư cách ganh đua cao thấp với con cũng không có.” Minh Gia quận chúa là người kiêu ngạo, tất nhiên con trai bà nuôi cũng nên là một người kiêu ngạo. Kiêu ngạo như bà ta, đương nhiên là không cho phép nhi tử chưa chiến mà đã thua trước.