Chương 212:
Huống hồ, đối phương còn là một đứa con nhà nông xuất thân hèn mọn. Cái khác không nói, chỉ nói đến thân phận này thôi, đã không đủ để cùng bọn họ đánh đồng.
Chu Bá Kỳ vâng lời dạy: “Nương, con trai đã biết.”
Minh Gia quận chúa gật gật đầu, lại cổ vũ nhi tử vài câu, bảo hắn ta cần phải chuẩn bị cho tốt, ngày sau hái được vòng nguyệt quế. Đứa con trai này của bà ta từ trước đến giờ đều ưu việt nhiều hơn người khác, chưa từng để bà ta thất vọng lần nào. Kỳ thi lần này, Minh Gia quận chúa cũng cực kỳ coi trọng, chỉ chờ con trai cho bà ta thêm thể diện.
Không riêng gì bà ta, ngay cả phụ thân và Hoàng tổ mẫu, cũng đều hết sức để bụng.
Từ nhỏ đến lớn con trai đã có thiên phú trong việc đọc sách, nơi nào cũng có thể đè trên người ta một đầu, lần thi hội này, chắc chắn cũng là như thế.
Chu Bá Kỳ bên kia nghe Minh Gia quận chúa nói mấy câu thì đã ổn định tâm tư, Cố Thiệu bên này, cũng đã từ bỏ giãy giụa.
Cố Thiệu cùng quay về với Ngô Triệt. Phủ thượng thư thì xa hơn phủ Giang Ninh Hầu một chút. Đến khi tới phủ Giang Ninh Hầu, sau khi Cố Thiệu thả Ngô Triệt xuống thì phất phất tay, sau đó mới lại ngồi xe ngựa trở về.
Lần từ biệt này, lần sau gặp mặt sẽ là ở bên trong trường thi. Cố Thiệu chỉ nghĩ đến chút thôi cũng cảm thấy sốt ruột.
Rất nhanh xe ngựa đã về tới phủ thượng thư.
Trịnh Viễn An vẫn luôn không có việc gì, sau khi chờ Cố Thiệu trở về thì kêu hắn đi qua hỏi hai câu, thấy dáng vẻ hắn dường như có chút mỏi mệt, cũng không nhiều lời nữa, sau khi biết lần này đi ra ngoài không xảy ra chuyện gì, cũng không có gặp gỡ người nhà họ Lý kia, thì yên tâm cho hắn trở về nghỉ ngơi.
Cố Thiệu thở phào nhẹ nhõm, hắn đúng thật là mệt mỏi.
Sau khi về phòng, Cố Thiệu bảo thư đồng đi ra ngoài, hắn đóng cửa phòng lại, đang định thả lỏng một chút thì lòng bàn tay bỗng nhiên tê rần một cái. Cùng lúc đó, trong đầu truyền đến giọng bình đạm không chút gợn sóng gì của hệ thống: “Chỉ còn sáu ngày, ta cảm thấy ký chủ có thể nỗ lực hơn chút nữa.”
Cố Thiệu bỗng nhiên có dự cảm gặp điềm xấu: “Nỗ lực… Nỗ lực như thế nào?” Rõ ràng hắn cũng đã nỗ lực như vậy, còn phải nỗ lực tới mức độ nào nữa?
Dường như hệ thống cười một tiếng, cười hơ hớ làm cho Cố Thiệu sởn cả da gà.
Quả nhiên, ngay sau đó, ánh sáng sáng ngời, trên bàn bỗng dưng xuất hiện một chồng bài thi chỉnh chỉnh tề tề.
“Ba trăm linh tám bộ đề thi chạy nước rút, trăm phần trăm danh sư hướng dẫn, khó khăn gấp bội, chất lượng gấp bội, ký chủ đáng giá có được.” Trong lời nói của hệ thống lộ ra một sự hưng phấn quỷ dị.
“Nhiều… Nhiều như vậy?” Cố Thiệu nhìn độ dày của đề thi, có hơi nhũn cả chân ra.
Hệ thống gật gật đầu, lại nói: “Phải hoàn thành hết toàn bộ!”
Làm hết toàn bộ? Đó là không có khả năng, đời này cũng không có khả năng.
Cố Thiệu sợ tới mức muốn chết, lại giả vờ trấn định: “Đúng rồi! Ta, ta nhớ ra rồi, ta còn có chuyện muốn tìm Trịnh tiên sinh, chuyện rất quan trọng, không chậm trễ được, bây giờ phải đi ngay!”
Cố Thiệu nói xong, thừa dịp hệ thống không chú ý, quay đầu chạy mất.
Kẻ ngốc mới không chạy đấy! Nếu bây giờ không chạy, chẳng lẽ là thật sự muốn ở lại làm những bài thi nhìn không thấy điểm cuối kia à? Cố Thiệu nghĩ thì như thế, chỉ là tay mới vừa đụng tới cửa, đầu ngón tay đã truyền đến một cơn đau.
Cố Thiệu không nhịn được mà kêu lên một tiếng thảm thiết, nhưng vẫn là chưa từ bỏ ý định mà lại đặt tay lên trên cửa, dùng hết sức kéo.
Cửa gỗ chẳng động đậy tí nào, Cố Thiệu cũng ngây dại.
“Đừng giãy giụa, ta đã khóa cửa lại rồi.” Hệ thống lạnh lẽo lên tiếng, “Muốn làm Trạng Nguyên thì làm bài cho ta, mấy ngày cuối cùng, ngươi còn có thể tạm thời ôm chân Phật một cái.”
Cố Thiệu dựa vào trên cửa. Xong rồi, hắn tưởng…
Hệ thống có thể kiên trì đi theo phía sau Cố Thiệu cẩn thận tỉ mỉ cải tạo hắn toàn diện, dù là cho tới bây giờ vẫn chưa nhìn thấy hiệu quả gì lớn thì mỗi ngày cũng vẫn cần cù chăm chỉ không buông tay, đủ để chứng minh trình độ bướng bỉnh của nó. Mà khi sự bướng bỉnh này bị dùng ở trên người người khác, đó quả thực là làm người ta khóc không ra nước mắt, cực kỳ bi thương.
Cố Thiệu vượt qua sáu ngày còn lại trong sự quan tâm từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ của hệ thống.
Sáu ngày trôi qua, Cố Thiệu thở dài một hơi, thân thể còn tốt, dù sao hệ thống có tàn khốc hơn nữa, cũng sẽ không tra tấn thân thể của hắn, nhưng mà tinh thần thì không giống vậy, nói đến tàn phá tinh thần, hệ thống chính là một tay lão luyện trong số đó.
Cho nên mấy ngày nay ở trong mắt mọi người ở phủ thượng thư, cả ngày dáng vẻ của Cố Thiệu đều là chán nản bơ phờ.
Bọn họ thậm chí còn âm thầm lén lút nghị luận, Cố Thiệu như vậy khẳng định là lo lắng cho kỳ thi hội quá mức, ưu tư quá độ. Không chỉ có hạ nhân trong phủ, ngay cả mấy người Hồ lão phu nhân và Trịnh thượng thư, cũng cảm thấy Cố Thiệu như vậy là bởi vì khẩn trương.
Hồ lão phu nhân còn từng căn dặn Trịnh Viễn An, bảo ông ấy trấn an Cố Thiệu nhiều chút.
Trịnh Viễn An nghiêm túc quan sát mấy ngày, sau đó cũng không coi là một chuyện. Trong ấn tượng của ông ấy, dáng vẻ này của Cố Thiệu thật ra Trịnh Viễn An cũng đã từng thấy, chỉ là nhìn tinh thần không phấn chấn thôi, nhưng thật ra cũng không có ảnh hưởng gì. Trước khi thi thì đọc sách nhiều hơn, luyện tập nhiều hơn, tới trường thi mới có thể làm bài thuận buồm xuôi gió.
Sau khi Trịnh Viễn An quan sát xong, còn hảo tâm mà trấn an Hồ lão phu nhân vài câu, kết quả bị Hồ lão phu nhân đuổi theo mắng rằng ông ấy không có lương tâm, không xứng làm tiên sinh của người ta.