Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 214: Chương 213:

Chương 213:

“Thằng nhỏ nhà người ta cũng đã mệt đến như thế rồi, ngươi không quan tâm thì thôi, còn không biết xấu hổ mà ở chỗ này nói mát!”

“Tốt xấu gì cũng là tiên sinh của người ta, một chút dáng vẻ làm tiên sinh của người ta cũng không có, thật là mất mặt!”

“Nếu như lần này hắn thi không được như ý, toàn bộ là tại người tiên sinh như ngươi không làm hết phận sự, kiểu người gì vậy không biết.”

Mắng mãi đến mức Trịnh Viễn An khó lòng giãi bày.

Vì chứng minh bản thân mình không phải không có lương tâm, ngày vào trường thi thi hội, Trịnh Viễn An không chỉ có tự mình đi tiễn, còn bảo hai cháu trai của mình cũng đi tiễn cùng. Nếu không phải huynh trưởng của ông ấy còn có công vụ phải làm, nhất định Trịnh Viễn An cũng sẽ không bỏ qua cho ông ấy.

Xuống xe ngựa, Trịnh Viễn An kiên nhẫn dặn dò vài câu. Cố Thiệu đáp lại được câu có câu không, mấy ngày nay thật sự làm đề thi quá nhiều, đề nào đề nấy đều khó đến đáng sợ, Cố Thiệu cũng hoài nghi bản mình bị những đề thi đó làm cho choáng váng.

Sau khi vẫy tay từ biệt mấy người Trịnh tiên sinh, Cố Thiệu hữu khí vô lực mà đi về phía trường thi.

Trường thi à, Cố Thiệu thở dài một hơi, yên lặng an ủi bản thân mình: Tranh đua một chút, chịu đựng mấy ngày nữa là hắn có thể hoàn toàn tự do rồi.

Hắn chỉ lo vùi đầu đi về phía trước, trong lòng không có thứ gì khác, không nghĩ tới dáng vẻ hữu khí vô lực này của hắn, vừa vặn lọt vào trong mắt người có tâm.

Cách đó không xa có một chiếc xe ngựa dừng lại.

Minh Gia quận chúa và trượng phu tự mình đưa Chu Bá Kỳ đến đây.

Khi nãy lúc người nhà họ Trịnh đưa Cố Thiệu qua đây, Minh Gia quận chúa cũng vén rèm lên xem náo nhiệt một lát. Sau khi nhìn thấy tình huống ở trước trường thi, bà ta còn rất là buồn cười mà nói với con trai:

“Kỳ thi hội còn chưa bắt đầu mà sắc mặt đã tái đi như thế, rất giống như là phải chịu tội nhiều lắm vậy. Nếu như người khác mà cũng mang cái tinh thần thế này, sao có thể chống đỡ được qua ba vòng thi chứ?”

Chu Bá Kỳ yên lặng nhìn bên ngoài, đáp lại một câu: “Người mới vừa rồi, đó là Cố Giải Nguyên nổi tiếng trong kinh thành.”

Minh Gia công chúa ngẩn cả người.

Quận mã gia bên cạnh bà ta cũng không nghĩ rằng lại trùng hợp như vậy, suy nghĩ trong chốc lát, cuối cùng chỉ đáp một câu: “Cố Giải Nguyên này, có tướng mạo cũng khá là đẹp.”

Còn không phải là tướng mạo đẹp à, đã tiều tụy như vậy, thế mà nhìn vào cũng tuấn lãng như thanh phong minh nguyệt.

Minh Gia quận chúa lập tức không vui: “Sao chứ, Bá Kỳ của chúng ta thì không đẹp à?”

Quận mã gia đâu dám nói như vậy, ông ta mới chỉ nói một câu sự thật mà thôi, cũng không có ý so sánh mà.

Minh Gia quận chúa trừng ông ta một cái, sau đó lại nắm chặt tay Chu Bá Kỳ, vẻ mặt kiêu ngạo: “Con ta tài mạo song toàn, dù là Hoàng Thượng và Thái Hậu nương nương, cũng đều là khen ngợi có thêm, làm sao người bình thường có thể so sánh được?”

Chu Bá Kỳ cười cười, không nói chuyện.

Hắn ta không biết thứ như diện mạo này đến tột cùng có cái gì hay để mà so, chỉ nghe nương hắn ta lại nói: “Nhìn dáng vẻ lo lắng của con hai ngày trước, vốn ta còn tưởng rằng Cố Giải Nguyên kia là nhân vật cỡ nào, hiện giờ xem ra, cũng không đáng để lo. Chuyện lớn như thi hội vậy, không nghĩ đến nghỉ ngơi lấy lại sức, điều dưỡng thân thể cho tốt, chỉ lo tranh thứ gấp gáp nhất thời kia, giày vò tinh thần đến mức như vậy, nghĩ đến cũng là một kẻ không có đầu óc.”

Minh Gia quận chúa nghĩ đến ván cược buồn cười những ngày gần đây, liền cảm thấy vô cùng vớ vẩn: “Còn chưa bắt đầu mà đã thua trước, sao có thể so sánh với con ta? Những người bỏ tiền ra để đặt cược đó, cũng thật là không biết điều.”

Chu Bá Kỳ không phản bác lời nói của nương hắn ta, chỉ là cũng không muốn tiếp những lời này, chỉ tùy tiện ứng phó một câu, lại nói: “Canh giờ cũng tới rồi, cha nương, con trai đi vào trước đây.”

“Từ từ.” Minh Gia quận chúa gọi người lại, sau đó thì quay về phía trượng phu: “Chàng tự mình đưa Bá Kỳ đi vào.”

Tất nhiên quận mã gia sẽ không từ chối.

Sau khi hai người đi xuống, tiểu lại kiểm tra ở cổng trường thi nhìn thấy quận mã gia thì thái độ lập tức khách khí hơn không ít, tuy rằng cũng kiểm tra không sót chút nào, nhưng mà dùng lực xuống tay lại nhẹ hơn người khác không ít.

Sau khi Chu Bá Kỳ vào trường thi, lưu tâm đánh giá một phen, chỉ là lều thi bên trong thật sự quá nhiều, ai là ai cũng không nhìn ra được.

Hắn ta một đường đi qua, mãi vẫn không nhìn thấy được người mà mình muốn thấy người.

Cố Thiệu bên này, cũng đã tìm được lều thi của mình. Cũng may cho hắn có vận khí tốt, vị trí khi thi hương và thi hội đều không tệ lắm, không có gần lều phân.

Trong lều thi vô cùng chật chội, chỉ đủ chỗ cho một người. Trước mắt không có việc gì, Cố Thiệu ở bên trong đợi một lúc, thế mà còn cảm thấy có hơi buồn ngủ. Hắn là một người sẽ không làm khó bản thân mình, sau khi mệt nhọc thì bắt đầu thu dọn một phen chuẩn bị ngủ.

Hiện giờ đã vào xuân, mấy ngày gần đây ánh nắng vẫn luôn tươi sáng, ấm lạnh thích hợp. Cố Thiệu tới kinh thành lâu như vậy, đây là lần đầu cảm thấy khí hậu kinh thành cũng không tồi.

Thời tiết không nóng không lạnh thế này, thích hợp đi ngủ nhất. Bên trong lều thi có chăn, Cố Thiệu xốc chăn lên bọc bản thân mình lại, còn chưa được bao lâu, đã nặng nề ngủ mất.

Hắn quá mệt mỏi…

Hệ thống tận mắt nhìn thấy hắn nhanh chóng ngủ say, cẩn thận nghe kỹ, còn có thể nghe được từng tiếng ngáy nho nhỏ.

Nhìn lại toàn bộ trường thi, không có một người nào ngủ sớm như vậy. Người có tâm thái không tốt thì bây giờ đã bắt đầu căng thẳng, sợ ngày mai đề thi ra quá khó bản thân mình không biết làm, lại sợ bản thân mình viết không tốt, lãng phí mất thời gian khổ sở học hành mấy năm nay, dưới sự thấp thỏm bất an, sao còn có thể ngủ được? Dù là những người có tâm thái tốt hơn một chút, giống như Ngô Triệt hay Chu Bá Kỳ, cũng đều là yên yên tĩnh tĩnh ở trong lều thi mà đọc thầm hoặc là suy nghĩ, chuẩn bị cho việc bắt đầu thi vào ngày mai.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!