Chương 214:
Hệ thống thở dài, toàn bộ trường thi, cũng chỉ có một con heo mặc kệ mọi việc, lòng dạ vô cùng rộng rãi này. Cố tình con heo này còn bị nó gặp, cũng không biết là may mắn hay là bất hạnh.
Một giấc này Cố Thiệu ngủ, thế mà cả đêm cũng không có tỉnh lại.
Hắn cũng thật vất vả mới ngủ được một giấc thật ngon. Không có công khóa, không có những dòng điện mà hệ thống thường thường lấy ra để uy hiếp hắn, càng không có những lời vô nghĩa lải nhải thúc giục hắn tiến tới.
Phải biết rằng những ngày gần đây, hắn thật đúng là sống không bằng chết, ngay cả ngủ cũng không yên. Mỗi buổi tối, hắn đều bị hệ thống ép làm bài, bắt đầu làm là không dứt, dù sau khi để cho hắn ngủ, trong mơ cũng vẫn là làm bài…
Hiện giờ khó khăn lắm mới chờ đến thi hội, Cố Thiệu ngược lại lại bắt đầu thả lỏng, điểm này, chỉ nhìn vào việc hắn có thể ngủ đến thản nhiên như thế là có thể biết được.
Sáng sớm hôm sau, Cố Thiệu mơ mơ màng màng mà ngồi dậy từ trên nệm, dùng khăn lạnh lau mặt một phen xong, Cố Thiệu giật mình một cái, lập tức thanh tỉnh hơn.
Sau khi ăn bánh bột ngô xong không bao lâu, Cố Thiệu liền nghe được một tràng tiếng xướng.
Thì ra là giám khảo vào trường thi.
Mấy ngày này, giám khảo vẫn luôn ở bên trong trường thi, chỉ là đến hôm nay đúng lúc bắt đầu thì, rốt cuộc mới lộ diện. Quan chủ khảo có bốn người, cùng với mười tám người giám khảo, đoàn người mênh mông cuồn cuộn, xuyên qua trường thi đi tới chỗ ngồi.
Khi bọn họ đi ngang qua, Cố Thiệu có để ý nhìn lướt qua, không nhìn còn đỡ, vừa nhìn lại thế mà phát hiện, hình như ở đây có một người mà hắn biết!
Là Vương hàn lâm.
Vương hàn lâm cũng nhìn thấy Cố Thiệu, chẳng qua là dư quang nhìn lướt qua, cũng không thả chậm bước chân chú ý cái gì, càng không cố ý nhìn về phía hắn, vẫn là bước chân vội vàng, đi ngang qua.
Cố Thiệu lại cảm thấy khá tốt, tựa như đã tìm được cảm giác khi thi hương lúc trước. Hơn nữa, trong số quan chủ khảo có một người hắn biết, cảm giác này thật sự không tồi.
Sau khi giám khảo ngồi vào bàn không bao lâu, vòng đầu tiên của kỳ thi hội chính thức bắt đầu rồi.
Vòng đầu kiểm tra kinh nghĩa.
Cố Thiệu sớm đã học thuộc làu những thứ này rồi, cho dù là Tần tiên sinh, Trịnh tiên sinh hay là Tấn An tiên sinh, đều sẽ lấy mấy thứ này kiểm tra hắn, người này hỏi tỉ mỉ hơn cả người kia, Cố Thiệu có muốn quên cũng không thể.
Sau khi hắn cầm lấy bài thi, nhìn lướt qua đề mục, trong lòng đã lập tức hiểu rõ.
Không khác với đề mục ngày thường hắn làm nhiều lắm, nếu như thế, vậy cứ làm như ngày thường thôi, còn có thể làm sao nữa?
Tuy nhiên, giữa sân có không ít thí sinh đã nhăn mày lại ngay ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy đề mục. Hai chữ kinh nghĩa, nghe mặc dù ngắn, nhưng để suy nghĩ thấu đáo lại không phải một chuyện dễ dàng gì.
Theo đó, tiên sinh khác nhau, cách giải thích nghiên cứu về kinh cũng khác nhau.
Có người giỏi nghiên cứu về《thơ》, có người giỏi nghiên cứu về 《thư》, mà trong Ngũ kinh , đặc biệt 《 Xuân Thu 》 là khó giải nghĩa nhất. Có những người đã đọc Tứ kinh xong, lại cố tình té ngã ở chỗ 《 Xuân Thu 》, suy nghĩ không ra, hoặc là ôm thái độ may mắn cho rằng thi hội sẽ không vào phần này, không chịu dụng tâm đi học.
Nhưng mà đề kiểm tra thi hội hôm nay, vừa lúc chính là trích từ 《 Xuân Thu 》.
Việc này đã có thể làm người ta khó xử.
Ba ngày vòng đầu, nhoáng cái đã kết thúc như vậy. Khi ra khỏi trường thi, tâm sự của mỗi người đều ở trên mặt, có người mang vẻ mặt thấp thỏm, có người đã lộ vẻ tuyệt vọng, có người lại có thể trầm ổn bình yên.
Cơ mà, dù có tâm cảnh như thế nào, đại đa số đều là bước chân phù phiếm. Dẫu sao cũng đã đóng ở bên trong trường thi lâu như vậy, việc ăn ngủ ở bên trong thì đều không tốt, vô cùng tra tấn người ta. Thân thể tốt còn có thể chịu đựng một chút, thân thể không tốt chỉ thiếu điều chết ở bên trong lều thi.
Rất nhiều người khi đi ra từ bên trong đều là vẻ mặt tái nhợt.
Minh Gia quận chúa đã sớm canh giữ ở bên ngoài trường thi, bà ta lo lắng cho con trai, cho nên muốn đến đây xem trước tiên.
Đợi hồi lâu, các thí sinh ở bên trong trường thi đi ra hết đợt này đến đợt khác, nhưng mãi không thấy bóng dáng con trai bà ta đâu. Minh Gia quận chúa nhíu mày, đang định phái người đi qua hỏi một chút, đã nhìn thấy cách đó không xa bỗng nhiên có một bóng dáng quen mắt bước ra.
Sau khi nhìn rõ, bà ta nắm chặt bàn tay: “Bá Kỳ!”
Người tới còn không phải là con trai của bà sao.
Minh Gia quận chúa vội vàng mang theo người đi lên đón. Gã sai vặt phía sau lập tức đỡ lấy công tử nhìn có vẻ vô cùng suy yếu, một người ở bên kia cũng vội vã giơ tay, khoác áo lên trên người Chu Bá Kỳ.
“Con của ta, ở bên trong chính là chịu tội lớn.” Minh Gia quận chúa nhìn sắc mặt tái nhợt của con trai, đau lòng đến mức không nói nên lời. Nếu như có thể, bà ta cũng đồng ý chịu phần tội này thay cho con trai.
Con trai của bà ta từ nhỏ đã kim tôn ngọc quý, nào từng chịu khổ như vậy, bất đắc dĩ trường thi này lại không có phân chia tôn ti gì, thân phận có cao hơn nữa, cũng vẫn phải vào trường thi, vẫn phải chịu đựng hết mười ngày khổ cực.
Chu Bá Kỳ lắc lắc đầu, chống đỡ thân thể nói: “Cũng không có gì, chỉ là có chút mệt thôi.”
Ngồi ở bên trong lều thi ba ngày, ngày nào cũng phải vắt hết óc nghĩ làm thế nào mới có thể viết được đến mức hoàn hảo vô cùng, hao tổn tinh thần quá mức, lúc này mới có chút suy yếu.
Minh Gia quận chúa nghe con trai nói xong, vội vàng nói: “Mệt à? Vậy thì nhanh nhanh trở về, trở về nghỉ ngơi cho khoẻ một chút.”