Chương 215:
Đoàn người vây quanh Chu Bá Kỳ đi về phía xe ngựa của phủ quận chúa, chưa đi được hai bước, bỗng nhiên nhìn thấy một bóng người đi tới từ phía sau, lướt ngang qua bọn họ.
Bên ngoài trường thi, chợt nhìn thấy một bóng dáng bước chân nhẹ nhàng, cả người tràn đầy hai chữ sảng khoái, thật sự là rất không phù hợp với tình huống. Không phù hợp đến mức, có chút muốn đánh.
Minh Gia quận chúa nhìn chằm chằm vào tấm lưng kia một chút, đột nhiên nhận ra người kia là ai. Quay đầu lại nhìn con trai với sắc mặt không tốt, trong lúc nhất thời Minh Gia quận chúa cũng không biết nên nói cái gì.
Tất nhiên Chu Bá Kỳ cũng thấy được người nọ, sau khi dừng lại một chút, Chu Bá Kỳ liền đẩy gã sai vặt đang đỡ mình ra, còn đi về phía xe ngựa.
Sau khi gã sai vặt bị đẩy ra thì có vài phần sợ hãi. Vừa nãy còn đang tốt lành, sao mà sau khi nhìn thấy vị công tử kia lại không cho người ta đỡ?
Minh Gia quận chúa biết tính nết của con trai, lắc lắc đầu với bọn họ: “Không có việc gì, đều trở về đi.”
Lúc này mấy gã sai vặt mới nơm nớp lo sợ mà cùng đi theo quận chúa.
Sau vòng thi đầu tiên, người đặt cược bên trong sòng bạc lại càng nhiều hơn rất nhiều.
Cố Thiệu chẳng nhận biết gì về việc này, sau khi hắn một thân thoải mái mà trở về, người nhà họ Trịnh vì không muốn để hắn nghĩ nhiều, ngay cả hỏi cũng không có hỏi. Cố Thiệu mừng rỡ tự tại, hắn không thích người khác hỏi quá nhiều nhất, thi cũng thi xong rồi, theo lý thuyết nên là thi xong môn nào thì có thể bỏ môn ấy xuống, hỏi nhiều, không dưng lại làm bản thân mình khó chịu, cần gì phải thế?
Bởi vì mọi người đều không mở miệng, việc này dẫn tới lúc ăn cơm trưa, trên bàn hoàn toàn không có động tĩnh gì, càng không có người nào nói câu gì hết.
Hồ lão phu nhân ám chỉ Trịnh Viễn An rất nhiều lần, bất đắc dĩ con trai của bà ấy lại quá chán, sau khi thấy bà ấy ám chỉ lại còn bưng bát cơm xoay đầu sang nơi khác.
Trịnh Viễn An cúi đầu không hé răng, ông ấy đã quen hung dữ với Cố Thiệu, thật sự không biết phải nói gì. Nói không tốt, ngược lại thật mất mặt, vậy vẫn không nên nói thì hơn, Trịnh Viễn An yên tâm thoải mái mà ăn cơm.
Trong lòng Hồ lão phu nhân càng tức giận hơn, trừng càng hung dữ hơn.
Sao bà lại nuôi ra được một đứa con trai không làm cho người ta thích được như vậy chứ, trong lòng nghĩ nhiều hơn nữa thì có ích lợi gì, ngoài miệng thì rắm cũng không biết thả một cái. Hồ lão phu nhân ghét bỏ Trịnh Viễn An vô dụng, đành phải tự mình lên sân khấu, liên tiếp gắp đồ ăn cho Cố Thiệu.
Trong lúc nhất thời, trên bàn cơm ngoại trừ Hồ lão phu nhân tha thiết mà “Ăn cái này” “Uống cái này”, thì không có những câu nói khác.
Cố Thiệu vô cùng mừng rỡ, dù sao cũng là một người coi trọng mong muốn ăn uống, trong cuộc sống, hắn thích nhất chính là ăn!
Trịnh Gia Thụ lại rất nóng lòng muốn thử hỏi vài câu, chỉ là còn chưa mở miệng đã bị Trịnh Gia Dụ trừng mắt nhìn trở về.
Trịnh Gia Thụ yên lặng và cơm, thật ra trong lòng đã sắp tò mò muốn chết. Đám bạn bè kia của cậu ta cũng đang hỏi, một đám hận không thể vọt tới phủ nhà mình, túm lấy Cố Thiệu hỏi cho rõ ràng. Nhưng cho dù là Trịnh Gia Thụ hay là đám người Trương Nhược Linh, đều có lòng xấu này nhưng không có lá gan dám làm.
Thời điểm mấu chốt như thế này, nếu bọn họ dám làm bậy làm bạ, quay đầu lại nhị thúc còn không đánh chết bọn họ à.
Ồ, cũng không phải, nhị thúc sẽ không ra tay, sẽ chỉ ở bên cạnh lẳng lặng mà nhìn cha cậu ta ra tay tàn nhẫn. Trịnh Gia Thụ lau mồ hôi trên trán một phen, không dám lắm miệng nữa.
Một bữa cơm chỉ có một mình Cố Thiệu ăn đến thoải mái dễ chịu, sau khi ăn xong, vừa mới lau khô miệng, đã bị Hồ lão phu nhân dùng vẻ mặt quan tâm sai nha hoàn đưa về sương phòng nghỉ ngơi.
Cố Thiệu vui tươi hớn hở mà đi theo trở về sương phòng.
Sau khi rời đi, Trịnh Gia Thụ mới buông lỏng khớp hàm ra, kêu rên một tiếng: “Sắp nghẹn chết mất.”
Trịnh Viễn An liếc mắt nhìn cậu ta: “Ở đâu ra nhiều lời như vậy.”
“Không phải đâu, nhị thúc, thúc cũng không hiếu kỳ sao, không muốn hỏi Cố huynh một chút đến tột cùng là làm bài như thế nào?”
Trịnh Viễn An xụ mặt: “Ai giống như ngươi, hấp ta hấp tấp, không nhẹ không nặng.”
Hồ lão phu nhân cười lạnh một tiếng: “Vậy cũng không biết là người nào hấp ta hấp tấp, ba ngày nay đều không ngủ ngon, ngày ngày sai người đến cổng trường thi nhìn chằm chằm. Biết rõ nhìn chằm chằm cũng không nhìn được cái gì, còn làm điều thừa, quả thật là cực kỳ nhàm chán!”
“Nương!” Trịnh Viễn An buông chén xuống, có chút thẹn quá thành giận.
Trịnh Gia Thụ và Trịnh Gia Dụ yên lặng mà gắp đồ ăn, hoàn toàn trở nên an phận.
Hồ lão phu nhân cũng chẳng quan tâm có phải con trai thẹn quá thành giận hay không, bà ấy đã không quen nhìn người này cả ngày đều làm ra vẻ, đều là người một nhà, ra vẻ cho ai xem chứ, có mệt hay không?
Ở phòng khách thì không khí xấu hổ, Cố Thiệu bên này, lại là không khí giằng co.
Vốn hắn tưởng rằng sau khi thi xong là có thể nghỉ ngơi nửa ngày, nào biết, thế mà hệ thống tàn nhẫn đến mức nửa ngày này cũng phải cướp đoạt. Cố Thiệu cố gắng tranh luận, sau đó thì hoàn toàn bị làm lơ, chỉ có thể phục tùng.
Vì vậy cho nên buổi tối khi vào trường thi thi hội vòng thứ hai, Cố Thiệu đã không còn dáng vẻ nhẹ nhàng thích ý như buổi sáng nữa, lại lần nữa trở nên uể oải bơ phờ, sắc mặt xanh trắng, ngay cả đi đường cũng như là đang đi ở trên mây, cảm giác như không thật sự đi trên đất bằng.
Tiểu lại kiểm tra người mà lòng mang sợ hãi, lục soát Cố Thiệu xong, sợ vị thí sinh này còn chưa bắt đầu thi, đã ngã xuống phía trước trường thi. Nhưng mà cũng còn may, cuối cùng người ta vẫn nhịn qua được, sau khi lục soát xong thì ổn định vững chắc mà vượt qua bậc cửa của trường thi.