Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 217: Chương 216:

Chương 216:

Tiểu lại và Trịnh Gia Thụ đi theo ở phía sau đều không cầm lòng được mà vỗ lên ngực một cái.

Tiểu lại xoay người, nhìn thấy phía sau có một vị công tử thế gia khác đến đây. Vì này, ngược lại nhìn dáng vẻ không giống như là có bệnh, chỉ là sắc mặt này, thật sự là âm trầm như nước, là cho người ta không thể hiểu được.

Chu Bá Kỳ đã sớm nhìn thấy Cố Thiệu, lại lần nữa nhìn thấy dáng vẻ tinh thần không phấn chấn này của Cố Thiệu, Chu Bá Kỳ chỉ cảm thấy bản thân mình bị trêu đùa. Giả dạng thành như vậy, đến tột cùng là có ý gì?

Hắn ta nắm chặt nắm tay, hồi lâu sau mới lại buông ra, khinh thường mà nói một câu:

“Cố làm ra vẻ huyền bí.”

“Đây là người nào vậy chứ.” Trịnh Gia Thụ trợn trắng mắt.

Cậu ta ở bên ngoài không sợ trời không sợ đất, nhìn thấy người không vừa mắt, muốn châm chọc mấy câu là sẽ nói liền.

Chu Bá Kỳ đang ở đi phía trước cũng ngừng lại một chút, nhưng cũng không có quay đầu, mà là trực tiếp vào trường thi.

Trịnh Gia Thụ càng không hài lòng với thái độ của hắn ta, cũng mặc kệ có phải người này đã đi xa hay chưa, có thể nghe được hay không, cậu ta cũng vẫn nói hắn ta: “Nói xấu sau lưng người ta như thế, còn gì là phong thái quân tử, thừa hưởng những điều tốt đẹp của người xưa chứ, cũng không biết ngại!”

Minh Gia quận chúa không xuống xe ngựa, lúc này đi cùng với Chu Bá Kỳ lại đây chính là quận mã gia và một đường đệ hay qua lại với Chu Bá Kỳ. Nhìn thấy bên cạnh có người nói đường ca của mình, vị Chu gia công tử này lập tức không vui, chỉ vào mặt của Trịnh Gia Thụ nói: “Ngươi nói ai đấy?”

“Ai âm dương quái khí thì ta nói người đó đấy.” Trịnh Gia Thụ không quen hắn ta. Còn không phải là đi ra từ phủ quận chúa à, có gì đặc biệt hơn người, Cố huynh của bọn họ còn là Tấn An tiên sinh dẫn dắt ra kìa, đã từng thấy bọn họ khoe khoang chưa?

Hiển nhiên là Chu gia công tử biết vị ăn chơi trác táng Trịnh Gia Thụ này của kinh thành, cũng có biết công tử mà bọn họ mới vừa tiễn vào đúng là Cố Thiệu mà mấy ngày gần đây đang tranh đấu gay gắt với đường ca của hắn ta. Biết nhiều lời vô ích, hắn ta chỉ đáp lại một câu: “Đừng đắc ý quá sớm, đợi sau khi hạnh bảng được dán lên xem, đến lúc đó chỉ có các ngươi khóc.”

“Ta sợ quá à.” Trịnh Gia Thụ làm mặt quỷ, “Xí” một tiếng.

Lời nói không hợp nhau, nửa câu cũng ngại nhiều, hai người nhìn nhau không thuận mắt, cười lạnh vài tiếng rồi không nói nữa. Người lớn hai nhà nhìn, cũng đều vô cùng ăn ý mà không lên tiếng. Trẻ nhỏ không hiểu chuyện là chuyện của trẻ nhỏ, nếu người lớn cũng xen vào, vậy mới thật sự khó coi.

Hai nhà kéo đứa nhỏ nhà mình, nhà nào nhà nấy xoay người rời đi, trong lúc không có chuyện để nói, ngay cả ánh mắt dư thừa cũng không có.

Theo lý thuyết, cùng sống ở trong kinh thành, hai nhà lại đều là nhân vật có uy tín danh dự, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, vốn không nên lạnh nhạt như vậy. Bất đắc dĩ, hai nhà đều bao che cho con, đặc biệt là Trịnh tiên sinh, từ sau khi Chu Bá Kỳ lên tiếng lúc nãy, đã không còn sắc mặt tốt, hiện giờ đối mặt với người nhà họ Chu cũng là như thế.

Quận mã gia thấy sắc mặt của Trịnh Viễn An, trong lòng cũng sinh ra vài phần lửa giận. Vốn dĩ lời Bá Kỳ nhà bọn họ nói là sự thật, không nghe được lời nói thật như vậy, sau này có đắc tội thì chỉ có hắn chịu.

Lần chạm mặt này, trong lòng hai nhà đều chẳng vui vẻ gì.

Thi hội vòng thứ hai, đến đây xem như chính thức bắt đầu rồi. Sau khi vào trường thi, Cố Thiệu nghỉ tạm một lúc thì tinh thần đã bắt đầu dần dần khôi phục lại, trên mặt cũng có huyết sắc.

Thi hội vòng thứ hai, thứ được kiểm tra là “Chiếu cáo biểu”, “Phán ngữ” linh tinh. Đối với Cố Thiệu mà nói, phán ngữ mới là đơn giản nhất, dù sao thì hắn bị hệ thống ép học thuộc luật pháp, quen thuộc với thứ này đến mức không thể quen thuộc hơn nữa, lúc trả lời cũng là thuận buồm xuôi gió.

Ào ào viết chính là mấy trăm chữ, liền mạch lưu loát, không hề tạm dừng ở giữa.

Cố Thiệu cũng mặc kệ trước sau gì đó, chỉ chọn thứ mình cho rằng đơn giản nhất rồi bắt đầu viết từ đó, còn chỗ có hơi phức tạp, lúc sau lại từ từ làm là được.

Dù sao Cố Thiệu cũng không nóng nảy. Đề thi có khó hơn, thì cũng không khó bằng những bài thi mà hệ thống buộc hắn viết, đó mới là chân chính khó đến mức làm cho người ta giận sôi, làm người ta căm ghét.

Nguyên nhân là hắn viết cũng không phải sốt ruột lắm, lại không phải rất để ý, viết viết rồi quên mất thời gian, trong bất tri bất giác thế mà một ngày cứ trôi qua như vậy. Cố Thiệu ngáp một cái, duỗi lưng duỗi cổ, thu lại những bản nháp lung tung, giở chăn ra rồi nằm xuống ngủ.

Lần này ngủ, cũng chẳng khác mấy so với khi thi hội vòng đầu.

Nhưng lần này không có nước để rửa mặt tắm rửa gì, chắp vá một chút rồi ngủ một giấc thôi, còn có thể thế nào nữa? Có khó chịu hơn thì cũng chỉ có mấy ngày như thế, Cố Thiệu nghĩ đến những đề bài mà mình đã làm trong vòng đầu.

Trịnh tiên sinh nói, tuy rằng thi hội nghiêm khắc, nhưng mà tinh thần và sức lực của chư vị giám khảo có hạn, trong trường thi ba ngày một tiệc nhỏ, năm ngày một tiệc lớn, thời gian còn lại cho bọn họ phê duyệt bài thi cũng không dài. Trong khoảng thời gian có hạn, bài thi vòng đầu có vẻ đặc biệt quan trọng, viết tốt bài vòng đầu, thì có thể vào mắt của giám khảo trước, mặc dù phần sau viết hơi kém một chút, thứ tự cũng sẽ không sai lệch bao nhiêu.

Cố Thiệu nghĩ đến bài làm của mình trong vòng đầu, trong đầu bắt đầu rối rắm. Hắn viết, hẳn là không kém nhỉ…

“Đúng không hệ thống?” Cố Thiệu hỏi một câu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!