Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 218: Chương 217:

Chương 217:

Hệ thống lại nói: “Chờ đến khi có hạnh bảng, chẳng phải ký chủ sẽ biết à?”

“Ngươi không thể thỏa mãn lòng hiếu kỳ của ta một chút hả?” Cố Thiệu rất là không vui, với bản lĩnh của hệ thống, khẳng định là đã sớm biết những việc này. Cảm giác biết rõ đối phương biết, nhưng vẫn không thể đào được tin tức từ miệng đối phương, thật là cực kỳ khó chịu. Một tay Cố Thiệu gối đầu, miệng thì phỉ nhổ hệ thống: “Ngươi cứ gạt đi, sớm hay muộn ta cũng sẽ biết.”

“Chờ ta thi hội xong, sau này ta sẽ không bao giờ nghe lời ngươi nói nữa. Nói gì mà hệ thống cải tạo tra nam, rõ ràng chính là hệ thống hố người ta, hố ta đến mức thảm thiết, đối xử với ai cũng tốt hơn với ta, người khác đều là tốt, còn ta bị bỡn cợt không đáng một đồng. Hừ, sau này ta cũng sẽ không ở cùng ngươi nữa, ngươi vẫn nên tới từ chỗ nào thì quay về chỗ đó đi…” Cố Thiệu thao thao bất tuyệt nói những lời chua lòm trái lương tâm.

Hệ thống không lên tiếng quấy rầy đồ thiểu năng trí tuệ này.

Cố Thiệu nói nói, bỗng nhiên suy nghĩ mở rộng ra hơn, vội ngồi dậy từ trên giường một cái: “Chờ ta qua thi hội, hơn phân nửa là sẽ làm quan, có chức quan, trở về muốn bao nhiêu vẻ vang liền có bấy nhiêu vẻ vang, không chừng Đỗ huyện lệnh đến trước mặt ta cũng chỉ có thể cúi đầu khom lưng đấy, ha ha ha ha ha……”

Cố Thiệu mơ đẹp muốn chết, nghĩ nghĩ rồi thế mà cuối cùng lại nở nụ cười.

Còn chưa lẩm bẩm xong mấy câu, bên cách vách đột nhiên bị người ta đấm một cái, âm thanh mạnh mẽ, mang theo một sự tức giận không hề nhẹ.

Cố Thiệu sợ tới mức giật cả mình, vội vàng ngậm miệng lại, lùi về trên giường.

Lều thi bên cạnh còn một ngọn nến đang đốt.

Chu Bá Kỳ nghe lều thi bên cạnh đã trả lại sự yên tĩnh, sắc mặt mới không có tiếp tục trầm hơn nữa. Hắn ta đang suy nghĩ nên làm thế nào để viết một đề này, lại viết như thế nào mới có thể viết được xuất sắc, nhưng mà nghĩ như thế nào cũng không nghĩ ra đáp án tinh diệu tuyệt luân gì. Trong lòng còn đang bực thì nghe được lều bên cạnh truyền đến những tiếng lẩm bẩm lầm bầm, không nghe rõ được là nói cái gì, nhưng mà âm thanh lại liên miên không ngừng truyền tới bên này, giống như hòa thượng niệm kinh vậy, gây nhiễu đến mức người ta đau cả đầu.

Hắn ta không nhịn được nữa liền đấm một quyền.

Cũng may đồ ngu xuẩn kia cũng biết lợi hại, hiện giờ cũng xem như ngừng lại. Chu Bá Kỳ mở bàn tay ra, nhìn thấy phía dưới lòng bàn tay đỏ một mảnh. Mới vừa rồi, hắn ta dùng sức đánh quá mạnh. Đều do cái tên ở bên cạnh này, đừng để hắn ta biết kẻ ngu xuẩn ở bên cạnh này là tên nào, nếu không…

Chu Bá Kỳ siết bút, âm thầm sinh hận.

Đáng tiếc, mãi đến khi thi hội vòng thứ hai kết thúc, Chu Bá Kỳ cũng không thể nhìn thấy đến tột cùng người ở lều bên cạnh là ai. Chờ đến sau khi hết thời gian, Chu Bá Kỳ lại thò người qua xem, lại thấy lều thi kia đã sớm trống rỗng không có bóng người.

Nhanh như vậy sao? Chu Bá Kỳ nhíu mày thật sâu.

Đương nhiên phải nhanh như vậy, Cố Thiệu sớm đã ở nơi đó đến phiền, hận không thể lắp hai cái bánh xe ở trên chân của mình, nhanh chóng thoát khỏi trường thi làm người ta bị đè nén này.

Mấy người Trịnh Viễn An đã canh chừng ở cổng trường thi, Cố Thiệu vừa ra ngoài đã đón người đi rồi, sẽ không đứng ở cổng trường thi hỏi đông hỏi tây, cũng sẽ không cho những người khác cơ hội tìm hiểu.

Không lâu sau, Chu Bá Kỳ cũng ra khỏi trường thi.

Dù sao hắn ta cũng là học sinh kinh thành, lại còn xuất thân nhà quyền quý, phàm là người có uy tín danh dự trong kinh thành thì đều quen biết hắn ta. Chu Bá Kỳ ra ngoài không lâu, đã có người quen biết chạy lại hàn huyên cũng hắn, chẳng qua những câu nói đều chẳng khác nhau mấy, đều là vì trong lòng tò mò, muốn hỏi xem hắn ta đã làm bài như thế nào.

Miệng Chu Bá Kỳ nói ghét bỏ, nhưng trong lúc lơ đãng, vẫn lộ ra một chút như đã đoán được trước. Xét đến cùng vẫn là bởi vì nền tảng tốt, hiện giờ gặp gỡ đề bài gì, cũng đều có thể giải quyết dễ dàng. Tuy nói quá trình có hơi khúc chiết, nhưng kết quả vẫn là tốt, Chu Bá Kỳ cũng vô cùng tin tưởng với bài làm của mình. Hắn ta có thiên phú, lại có thể khổ đọc nghiên cứu, cho nên chưa bao giờ sợ kiểm tra.

Mọi người xung quanh thấy thế, cũng đều hiểu rõ trong lòng mà không nói ra, bắt đầu nói những lời hay. Trong lúc nhất thời, xung quanh Chu Bá Kỳ có không ít người tụ tập, vô cùng náo nhiệt, rất là khác biệt với nơi khác.

Ngô Triệt vừa đi từ bên trong trường thi ra, vừa vặn thấy được một màn này. Hắn ta cảm thấy vớ vẩn, lại có chút cảm thấy buồn cười.

Bây giờ mới là vòng thứ hai, còn chưa biết được thứ tự nữa, sao đã đắc ý tới mức như vậy? Đây là chắc chắn không ai có thể sánh với mình? Hay là chắc chắn Cố huynh không hề có lực uy hiếp? Nhưng mà cũng may Ngô Triệt trời sinh có tính tình lạnh nhạt, không thích tranh chấp với người ta, tuy rằng trong lòng khinh thường, nhưng cũng không đi lên nói cái gì.

Một ngày này trôi qua có hơi nhanh, buổi sáng mới đi ra khỏi trường thi, buổi tối lại bị khóa ở bên trong trường thi.

Vòng cuối cùng của kỳ thi hội, nên lo lắng thì sớm đã lo lắng rồi, bây giờ ngồi vào lều thi, không biết trấn định hơn trước đó bao nhiêu lần, có loại cảm giác trần ai lạc định.

Hai vòng trước đều đã đi qua, tuy vòng thứ nhất hơi khó khăn chút, nhưng vòng thứ hai lại trung quy trung củ, vòng thứ ba này, nghĩ đến cũng có thể trôi chảy thuận lợi mà đi qua.

Gần như tất cả mọi người đều chờ đợi như thế này. Nhưng mà bất hạnh chính là, chờ đến sau khi đề thi của vòng thứ ba được phát xuống, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt. Đề thi này, khó hơn so với mọi người dự đoán rất nhiều, nhìn lại đề thi hội trong vòng mười năm gần đây, cũng tuyệt đối không tìm ra được đề nào khó hơn cả đề này. Các thí sinh nhìn phần đề thi này, chỉ cảm thấy khó có thể động bút.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!