Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 219: Chương 218:

Chương 218:

Càng đừng nói đến những người hai vòng trước làm bài không tốt, chờ đến khi đề thi này vừa ra, tâm đã như tro tàn.

Bởi vì đề bài vòng cuối cùng, chờ đến sau khi chấm dứt, ở cổng trường thi không biết có bao nhiêu người khóc.

Kỳ thi hội hoàn toàn kết thúc.

Cố Thiệu bước một chân ra khỏi cổng trường thi, chậm rãi thở mạnh một hơi, cả người đều sảng khoái hơn. Nghĩ lại hắn chịu nhiều tội như vậy, hiện giờ cuối cùng cũng chờ đến khi mây tan ngắm trăng sáng.

Tuy rằng còn không biết thứ tự, càng không biết có thể đậu Trạng Nguyên hay không, nhưng… mặc kệ đi!

Dù sao hắn cũng đã thi xong rồi, thi xong rồi, nên hoàn toàn thả lỏng thôi!

Sau khi trở về, hắn nhất định sẽ kéo mấy người Trịnh Gia Thụ đi dạo hết kinh thành, ăn hết những thứ muốn ăn, chơi hết những thứ muốn chơi, những thứ nên tiêu tiền thì tất cả đều tiêu hết! Chỉ cần tưởng tượng đến việc bắt đầu từ hôm nay không cần viết công khóa nữa, Cố Thiệu hận không thể ngửa mặt lên trời cười to vài tiếng.

Nhưng hắn còn chưa kịp cười cơ, bỗng nhiên nghe thấy bên cạnh truyền đến một tiếng khóc thét.

Cố Thiệu giật mình kinh hãi quay đầu lại, chỉ thấy một thí sinh đang đi ở bên cạnh hắn, cứ đi đi, thế rồi lại ngồi xổm xuống khóc hô lên. Tiểu lại thấy nhiều không trách, so với quan tâm người này vì sao lại khóc, điều bọn họ càng lo lắng hơn là hắn ta có thể chặn đường những người khác ra hay không. Mấy tiểu lại tiến lên, quen cửa quen nẻo mà xách thí sinh đang ngồi xổm trên mặt đất lên, nhấc hắn ta chuyển qua cạnh góc tường.

Cố Thiệu trợn mắt há mồm, nhưng mà nhìn thấy việc vị nhân huynh này gặp phải, hắn cũng không dám chần chờ ở trường thi lâu hơn, hai ba bước liền chạy ra khỏi trường thi.

Ở cổng trường thi, có hết một nửa con phố là xe ngựa đậu lại, Cố Thiệu tìm đến vị trí của hai ngày trước, không tốn thời gian bao lâu đã tìm được xe ngựa của phủ thượng thư.

Xa phu đánh xe đang định dìu hắn lên, Cố Thiệu hoàn toàn không cần hắn ta giơ tay, nhẹ nhàng nhảy lên liền chui vào xe ngựa.

Cánh tay của xa phu ngừng ở giữa không trung.

Sao hắn ta lại cảm thấy, Cố công tử hôm nay, có chút hoạt bát hơn bình thường nhỉ? Chắc là ảo giác.

Trong xe, Trịnh Viễn An cũng bị Cố Thiệu đột nhiên chui vào làm cho khiếp sợ, cuốn sách cầm trong tay cũng suýt thì rơi mất: “Hấp tấp bộp chộp, ra thể thống gì nữa!”

Tâm trangj của Cố Thiệu đang tốt, dù có bị tiên sinh mắng, lúc này hắn cũng cảm thấy rất vui vẻ. Tuy nhiên hắn cũng biết, tiên sinh cũng không thích dáng vẻ cợt nhả của hắn, nên sau khi lên xe ngựa, Cố Thiệu liền cúi đầu, sợ tiết lộ sự vui vẻ của mình.

Trịnh Viễn An đã sớm nhìn thấy trạng thái tàn tạ của các thí sinh bên ngoài trường thi, nhìn lại Cố Thiệu trước mắt, trong lòng cũng không lo lắng lắm. Cố kỵ cảm xúc của Cố Thiệu, Trịnh Viễn An cũng không tiện hỏi cái gì, chỉ là tuy rằng ngoài miệng ông ấy không nói, nhưng đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Cố Thiệu.

Thấy Cố Thiệu cúi đầu, Trịnh Viễn An cũng biết là có kết quả như thế nào.

Ông ấy thở dài một tiếng, an ủi: “Được rồi, nam tử hán đại trượng phu, cầm được thì cũng buông được, chút suy sụp nhỏ này tính là gì?”

“Ta nghe nói vòng thứ ba của kỳ thi hội này có hơi khó khăn, không làm được tốt, thì về mặt tình cảm cũng có thể tha thứ. Cũng không phải là một mình ngươi cảm thấy khó, cho nên, cũng không cần để ý.”

Cố Thiệu nhướng mày.

Trịnh tiên sinh đây là đang… an ủi hắn? Nghĩ tới khả năng này, Cố Thiệu bỗng nhiên càng không muốn ngẩng đầu, hắn rất muốn tiếp tục nghe nữa, nghe một chút xem Trịnh tiên sinh còn nói những gì.

Thật hiếm lạ mà, bình thường hắn không được nghe những lời như vậy. Không biết tiếp theo còn sẽ nói cái gì, tuy Cố Thiệu cúi đầu, nhưng đôi mắt lại mở to, cực kỳ tò mò, lẳng lặng mà chờ tiếp.

Trịnh Viễn An an ủi vài câu, phát hiện Cố Thiệu vẫn không phản ứng lại chút nào, thì lại lo lắng hơn vài phần.

Đứa nhỏ này, ngày thường nhìn thì không tim không phổi, không nghĩ đến thời điểm mấu chốt, lòng lo được lo mất mà cũng nặng như vậy. Cũng thôi, lo lắng được mất còn hơn là không để bụng đến thứ gì cả, cả ngày khờ khạo chỉ biết ăn với uống.

Trịnh Viễn An tiếp tục trấn an: “Nhìn rộng ra một chút, lần này không được thì còn có lần sau. Tuổi ngươi còn trẻ, cơ hội còn nhiều lắm.”

“Người như Tấn An tiên sinh vậy, cũng từng khen ngươi ở trước mặt ta, điều này nói lên rằng thiên phú của ngươi cũng khá. Hiện giờ thiếu một chút ở chỗ nỗ lực thôi, ông trời thương kẻ cần cù, chăm chỉ hơn một chút, sẽ không có khuyết điểm gì.”

“Nhất định không thể nản lòng.” Trịnh Viễn An ho khan một tiếng, rất ngượng ngùng mà nói một câu: “Ngươi phải biết rằng, mấy tiên sinh của ngươi, đều cực kỳ coi trọng ngươi.”

Nghe một câu như thế, Cố Thiệu không nhịn được nữa, “Phụt” một tiếng bật cười.

Sau khi cười xong, Cố Thiệu đột nhiên phản ứng lại, vội vã bưng kín miệng.

Toi rồi!

Nhưng lúc này che miệng đã không còn kịp rồi. Trịnh Viễn An nhìn Cố Thiệu với vẻ khó có thể tin, đến khi nhìn thấy động tác của Cố Thiệu, khuôn mặt của Trịnh Viễn An từ đỏ biến thành trắng, lại từ trắng biến thành đỏ. Ngay lập tức, ông ấy lạnh lùng mà nhìn chằm chằm vào tên nhãi ranh trước mặt, rặn ra mấy chữ từ kẽ răng:

“Tốt! Rất tốt!”

Sau nửa canh giờ, xe ngựa ngừng ở cổng của phủ thượng thư.

Hồ lão phu nhân đang chờ con trai qua đây ăn cơm cùng bà ấy, kết quả không chờ được con trai, ngược lại chờ được cháu trai nhỏ.

Khi Trịnh Gia Thụ đến đây, sự sợ hãi trong mắt còn chưa tản ra, thất tha thất thểu chạy đến trước mặt Hồ lão phu nhân rồi bắt đầu kêu to: “Không được rồi! Cứu mạng, tổ mẫu, người mau đi cứu Cố huynh đi!”

Hồ lão phu nhân bị cậu ta làm cho sợ tới mức không cầm chắc ly trà được nữa, nước trà bên trong đổ cả lên người: “Nói mấy lời mê sảng gì đấy, Cố Thiệu làm sao?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!