Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 220: Chương 219:

Chương 219:

Hồ lão phu nhân lập tức nghĩ tới chuyện lúc trước con trai nói: “Có phải là Lý gia hay không?”

“Là nhị thúc!” Trịnh Gia Thụ ngẩng đầu lên, vẻ mặt sợ hãi, “Cháu vừa mới nhìn thấy nhị thúc lôi Cố huynh về sương phòng, nghe bọn họ nói, sau khi sương phòng đóng lại, còn nghe được tiếng kêu khóc của Cố huynh ở bên trong.”

Trịnh Gia Thụ càng nghĩ càng đau lòng cho Cố Thiệu, đây là đánh đến mức tàn nhẫn như thế nào, mới có thể khóc thành tiếng chứ.

Trong phủ ngoại từ tổ mẫu, cỏ vẻ cũng không còn ai có thể chế trụ nhị thúc của cậu ta. Cho nên Trịnh Gia Thụ lập tức chạy tới đây, sợ chậm trễ lâu, mạng Cố huynh của cậu ta cũng bị đánh đến mức không còn: “Tổ mẫu, chẳng lẽ là Cố huynh thi không tốt, nhị thúc thẹn quá thành giận, cảm thấy mất mặt, lấy Cố huynh trút giận chứ.”

“Nói hươu nói vượn!” Hồ lão phu nhân mắng cháu trai nhỏ một câu.

Nhưng mà cháu trai nói đáng sợ quá, bà ấy cũng không dám rề rà, lập tức đứng lên đi theo cháu trai nhỏ đi cứu người. Lúc gần đi, Hồ lão phu nhân còn không quên mang theo quải trượng của mình.

Nếu như thằng con thứ hai không biết cố gắng kia của bà ấy thật sự dám đánh người, xem bà ấy có dùng cây quải trượng này đánh chết ông ấy không!

Khi tổ tôn hai người đuổi đến, vừa đến sương phòng thì phát hiện tất cả những gã sai vặt hầu hạ đều bị đuổi ra sân bên ngoài.

Hồ lão phu nhân nhìn thấy tình huống này, trong lòng “Lộp bộp” một chút. Bà ấy nắm chặt quải trượng trong tay: “Có phải là Nhị lão gia ở bên trong?”

“Thưa lão phu nhân, Nhị lão gia…” Gã sai vặt run run rẩy rẩy nói: “Nhị lão gia đúng là ở bên trong, nhưng mà ngài ấy phân phó, bất cứ kẻ nào cũng không được đến quấy rầy.”

Trịnh Gia Thụ nôn nóng mà nhìn về phía tổ mẫu của cậu ta.

Hồ lão phu nhân lập tức nổi giận: “Ta muốn nhìn xem, hắn còn dám ngoan cố với ta đấy à?”

Tiếng nói vừa dứt, Hồ lão phu nhân liền giơ quải trượng lên hùng hổ mà vọt vào trong viện.

Trịnh Gia Thụ theo sát phía sau.

Cửa sương phòng đã bị đóng lại, Hồ lão phu nhân đứng yên ở cửa một lát, hít thở sâu, rồi sau đó đột nhiên duỗi tay đẩy cửa phòng ra.

Bên trong yên tĩnh đến đáng sợ.

Hồ lão phu nhân mới bước vào phòng, Trịnh Gia Thụ đã không kịp đợi mà quay đầu nhìn khắp xung quanh. Mà không nhìn xung quanh còn tốt, vừa nhìn một cái, đã đối diện với một đôi mắt bình tĩnh.

Trịnh Gia Thụ cứng đờ ra, chậm rãi dời ánh mắt đang đối diện với nhị thúc của cậu ta đi, thoáng nhìn vào bên trong, liền thấy được Cố Thiệu đang ngồi ở trước bàn nghiêm túc viết công khóa.

Có vẻ Cố Thiệu đã biết là ai đến đây, nhưng từ đầu đến cuối đều không ngẩng đầu, ngồi vẫn rất đoan chính, bút trong tay cũng không dừng lại.

Trịnh Gia Thụ ngơ ngẩn?

Hồ lão phu nhân cũng không nhường một tấc. Lần này bà ấy đến đây là vì đánh con trai. Quải trượng cũng cầm trên tay, kết quả đẩy cửa vào lại nhìn thấy tình huống làm người ta khó hiểu.

Đây không phải đang rất tốt à, đâu cần phải đến đây cứu mạng đâu? Hồ lão phu nhân nhìn về phía Trịnh Gia Thụ, lại không có được một phản ứng nào.

Trịnh Viễn An nhìn qua hai người tổ tôn này, liền biết đây là vì chuyện gì. Sắc mặt ông ấy nhàn nhạt, không nhìn ra biểu cảm gì, chỉ lẳng lặng mà nhìn chằm chằm hai người, nhìn chằm chằm đến mức Hồ lão phu nhân và Trịnh Gia Thụ dần dần cảm thấy chột dạ.

“À ờ… Viễn An à, ngươi cứ ngồi đi, chúng ta đi về trước.” Hồ lão phu nhân nói rất thẹn thùng, “Chúng ta chỉ tới đây nhìn xem, không có ý gì khác.”

Trịnh Gia Thụ còn muốn đến chỗ Cố Thiệu nhìn kỹ xem, nhưng cậu ta còn chưa đi được mấy bước, đã bị Hồ lão phu nhân mạnh mẽ lôi ra: “Không thấy nhìn thấy người ta đang làm bài à, cháu đi quấy rầy cái gì?”

“Cháu nhìn xem…”

“Nhìn cái gì mà nhìn, đi nhanh đi!”

Hồ lão phu nhân cũng là một lão nhân gia yêu mặt mũi, ngày thường đều là tự tin mười phần với hai đứa con trai, muốn mắng thì cứ mắng, lúc này bởi vì cháu trai nhỏ mà mất mặt ở trước mặt con thứ hai, trong lòng đang khó chịu, còn không nhanh rời đi hay sao.

“Bang” một tiếng qua đi, Cố Thiệu ngẩng đầu nhìn về phía cửa phòng đã bị đóng lại lần nữa, hốc mắt hồng hồng.

Sao mà cứ vậy đi mất rồi, hắn vốn đang tưởng…

Đằng trước truyền đến tiếng ho nhẹ của Trịnh tiên sinh, Cố Thiệu cả kinh, không dám suy nghĩ vớ vẩn nữa, vội vàng vùi đầu viết công khóa.

Tiên sinh nói, sau thi hội còn có thi đình, hắn phải tiếp tục làm bài, một ngày cũng không thể dừng lại. Cố Thiệu cũng không thích bị quản như vậy, nhưng mà ——

Hắn sờ sờ mông của mình, cảm giác chỗ bị đá cũng đã đỏ lên, vừa ngồi vào ghế là đau khủng khiếp. Hai bên đều đau, lúc tiên sinh xuống chân cũng chẳng lưu tình gì cả. Cố Thiệu lau nước mắt chua xót một phen, chỉ có thể rất là tủi thân mà nhận mệnh.

Sớm biết thế này, hắn đã không chê cười tiên sinh. Hắn quá thảm, thật sự quá thảm!

Thi hội đã kết thúc, nhưng những ván cược bên trong các sòng bạc lớn ở kinh thành thì cách kết thúc còn xa. Không chỉ có chưa kết thúc, mà số người đặt cược còn ngày một nhiều hơn, hôm sau hơn hôm trước.

Người được đặt cược nhiều nhất đang thuộc về con trai của Minh Gia quận chúa, Chu gia đại công tử Chu Bá Kỳ. Vị này vốn chính là một thiếu niên thiên tài, lại còn là nhân sĩ của kinh thành bọn họ, hơn nữa nghe nói lần thi hội này làm bài thật sự không tồi, về tình về lý, bọn họ cũng nên cược nhiều một chút ở trên người hắn ta.

Ngày nào Trịnh Gia Thụ cũng phải mang theo mấy huynh đệ lượn mấy vòng ở sòng bạc, ban đầu bọn họ thấy Cố Thiệu rớt lại phía sau Chu Bá Kỳ quá nhiều, sẽ còn tranh chấp với người ta, giúp Cố Thiệu nói chuyện. Sau đó bọn họ phát hiện, mặc kệ bọn họ có nói nhiều hơn nữa, người không muốn nghe thì một chữ cũng không có nghe vào, mãi vẫn không tin Cố Thiệu thật sự có bản lĩnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!