Chương 220:
Thật ra việc này cũng không khó giải thích.
Vốn chính là người ở kinh thành, từ trước đến bây giờ thứ người ta vẫn luôn nghe được đều là đại danh của Chu Bá Kỳ, chưa từng nghe tới Cố Thiệu. Đối với bọn họ mà nói, không biết Cố Giải Nguyên này nhảy ra từ chỗ nào, nghe nói thì vô cùng lợi hại, nhưng mà rốt cuộc lợi hại hay không thì ai biết được chứ?
Ngược lại bọn Trịnh Gia Thụ vô cùng tức giận, nhưng có giận dữ hơn thì cũng không có cách gì khác, chỉ có thể dồn hết sức lực đi đặt cược cho Cố Thiệu, không thể để cho Cố Thiệu không có mặt mũi. Cố Thiệu đã là huynh đệ được bọn họ tán thành, trên mặt huynh đệ của cậu ta không có ánh sáng, chính là trên mặt bọn họ không có ánh sáng, việc này sao có thể nhịn được?
Một ngày đặt cược theo lệ qua đi, bốn người lại cùng nhau tụ lại lần nữa, xung quanh còn có thêm mấy tiểu đệ. Có mấy người đều có sắc mặt hơi trầm trọng. Trầm mặc trong chốc lát, Trịnh Gia Thụ móc hết số của mình ra trước: “Ta cũng chỉ còn lại nhiêu đây.”
Linh ta linh tinh được hai lượng bạc.
Trương Nhược Linh xoa xoa cái mũi, vươn tay, hai lượng bạc cũng không đến.
Còn Hạ Ngạn Cư và Ôn Húc, hai người nhìn nhau một cái, cùng đưa một bàn tay trắng ra, bọn họ thảm nhất, một xu cũng không còn.
Các sòng bạc lớn trong kinh thành mở những ván cược liên quan đến thi hội đều có quy tắc, tiền đặt cược cao nhất không được vượt qua một trăm lượng, nhưng một trăm lượng như thế, đã làm khó bốn người Trịnh Gia Thụ.
Nhà bọn họ cũng không thiếu tiền, nhưng bọn họ thiếu tiền. Dù là phủ Trấn Quốc Công, hay là Ôn gia, cưng chiều con cái thì có cưng chiều đó, lại cũng không phải những nhà cần thì có thể lấy tùy tiện, lương của chức thượng thư của sáu tào* cũng chỉ sáu mươi lượng, nếu như trong tay mấy đứa nhỏ cầm quá nhiều bạc, ngự sử mà biết được thì đối với nhà nào cũng không phải chuyện gì tốt.
*Tào: cơ quan chuyên ngành của thời xưa, giống như sáu Bộ.
Vậy nên mấy người Trịnh Gia Thụ, số tiền tiêu mỗi tháng được phát cũng chỉ có như vậy, có thể bảo đảm bọn họ sống thoải mái, nhưng trừ đi số tiền chi cho việc ăn nhậu chơi bời mỗi tháng, căn bản không còn thừa lại bao nhiêu. Tiền tiêu hàng tháng tiền tiêu hàng tháng, thật sự chỉ đủ cho bọn họ tiêu trong một tháng, vốn bọn họ cũng không có tâm tư muốn tích cóp tiền. Cũng chính là vì nguyên nhân như thế, tới thời khắc mấu chốt này, còn không phải là như trứng chọi đá.
Ngược lại bảo bối trong phòng của bốn người cũng không ít, nhưng những thứ đó đều được cất ở trong nhà kho, chìa khóa ở trên người nha hoàn, không có lý do chính đáng thì hoàn toàn không lấy được.
Mấy ngày nay bốn người bán mạng mà đập bạc vào trong sòng bạc, còn lôi kéo các tiểu đệ phía dưới cùng đập bạc vào, nhưng sau khi nện bạc xuống, lại chẳng thấy chút bọt nước nào. Chỉ chớp mắt, bọn họ đã đập hết sạch sẽ số bạc của tháng này.
“Bây giờ làm sao đây?” Hạ Ngạn Cư khoanh hai tay lại, bọn họ thật sự không còn tiền.
Trịnh Gia Thụ do dự một chút: “Nếu không, buổi tối trở về tìm người trong nhà xin một chút?”
Các nhà đều có trưởng bối, xin tiền trưởng bối, lại cực kỳ nhẹ nhàng. Chỉ cần viện cái cớ hay một chút, xin chút tiền không thành vấn đề.
Trịnh Gia Thụ vừa mở miệng, ba người còn lại đều gật gật đầu tỏ vẻ tán đồng. Tiểu đệ ở phía sau nhân cơ hội chạy tới, thử hỏi một tiếng: “Nếu chúng ta đập vào nhiều tiền như vậy, kết quả là giỏ tre múc nước công dã tràng thì làm thế nào mới được?”
“Nói bậy!” Trịnh Gia Thụ lập tức nhảy lên: “Cố huynh thông minh như vậy, sao có thể không thi thắng được Chu Bá Kỳ kia?”
“Nhưng mà bọn họ đều nói, Trạng Nguyên lang khẳng định là Chu Bá Kỳ kia.”
Một hai người nói như vậy, có lẽ còn không có gì, nhưng hôm nay một đám người đều nói như vậy, nói đến mức trong lòng bọn họ cũng hoang mang rối loạn, dù sao bọn họ cũng đã đập vào nhiều tiền như vậy, cứ thế đến cuối cùng mất hết chẳng còn lại gì, vậy thì sẽ đau lòng chết mất luôn ấy chứ.
Sau khi người này mở đầu, mấy người còn lại cũng dao động: “Vừa nãy ta cũng nghe người ở trong sòng bạc nói, liên tục ba vòng thi hội, khi Cố Giải Nguyên đi vào đều là tinh thần uể oải, nhìn có vẻ không giống như là có thể làm bài tốt. Trái lại Chu Bá Kỳ, tinh thần gấp trăm lần, nghe nói sau khi ra khỏi trường thi còn có thể cùng người ta nói cười đùa giỡn, nhìn tâm tình cũng không tệ lắm.”
“Toàn là nói bậy! Khi Chu Bá Kỳ kia đi ra, rõ ràng là ủ rũ đến mức không ra hình dạng đấy được không?”
Nói đến cái này Trịnh Gia Thụ liền tức giận, hiển nhiên là nghĩ tới chuyện lúc trước gặp phải vào vòng thứ hai thi hội: “Gì mà đệ nhất tài tử của kinh thành chứ, rõ ràng là đệ nhất bụng dạ hẹp hòi của kinh thành!”
Trương Nhược Linh thăm dò hỏi: “Chuyện là như thế nào?”
Trịnh Gia Thụ nói: “Lúc trước khi Cố huynh vào trường thi ta cũng có đi tiễn, chân trước huynh ấy vừa đi vào, sau lưng Chu Bá Kỳ kia đã trợn trắng mắt, miệng thì âm dương quái khí kỳ cục. Ta thấy ấy, hắn ta đây rõ ràng là ghen ghét với Cố huynh của chúng ta, sợ chính hắn ta thua. Còn những lời đồn bên trong sòng bạc à, nghĩ đến cũng là do mấy người nhiều chuyện nghe nhầm đồn bậy truyền ra thôi.”
Trịnh Gia Thụ khoanh hai tay trước ngực, dáng vẻ như đã nhìn thấu tất cả: “Bây giờ ngông cuồng như vậy, chờ ngày sau lật xe ta xem bọn họ làm thế nào được?”
Mấy tiểu đệ ở phía sau nhìn Trịnh Gia Thụ ra vẻ coi thường tất cả, không coi ai ra gì, yên lặng mà nuối lời nói xuống.
So với việc Chu Bá Kỳ lật xe, bọn họ càng cảm thấy rõ ràng là khả năng phía bên mình lật xe lớn hơn một chút. Không nhìn cái khác, chỉ đơn giản nhìn vào số người đặt cược bên trong sòng bạc thôi, đủ để biết được cái gì gọi là mục đích mà mọi người đều hướng tới, cái gì gọi là lấy trứng chọi đá.