Chương 221:
Nhưng lời này khó mà nói ra được, nói ra cũng không xuôi tai.
Nhiều lời vô ích, không lâu sau mấy người Trịnh Gia Thụ cũng tan đi, ai về nhà nấy chuẩn bị lại vơ vét thêm chút tiền.
Sau khi Trịnh Gia Thụ trở về phủ thượng thư thì lập tức không nói hai lời mà đến phòng chính. Khi cậu ta làm nũng với Hồ lão phu nhân thì chẳng hề e thẹn chút nào. Từ trước đến giờ Hồ lão phu nhân lại luôn chiều cậu ta, chưa nói được hai câu đã chuẩn bị bỏ tiền.
Trịnh Gia Thụ nhìn thấy nha hoàn cầm túi tiền đến đây thì lập tức cười hì hì chạy qua, vừa định đi lên nhận lấy, bỗng nhiên phía sau lại có người vươn tay, dứt khoát lưu loát cầm đi túi tiền vốn nên thuộc về cậu ta.
Trịnh Gia Thụ nắm chặt bàn tay lại, đang định mắng chửi người, nhưng sau khi nhìn thấy gương mặt ở phía sau thì bỗng nhiên trở nên yếu ớt.
“Nhị thúc…”
Trịnh Viễn An cầm túi tiền, đánh giá cháu trai một cái: “Cần nhiều tiền như vậy làm gì?”
Cố Thiệu ở phía sau yên lặng đứng, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Hắn chỉ ra ngoài đi dạo một chút, lát nữa trở về còn phải chịu tội.
Mông đã ăn khổ hai ngày, hiện giờ Cố Thiệu đã vô cùng thông minh.
Nghe Trịnh Viễn An hỏi như vậy, Hồ lão phu nhân cũng đột nhiên phản ứng lại, lập tức hỏi cháu trai nhỏ một câu: “Đúng rồi, Gia Thụ cháu xin tiền làm gì thế?”
Trịnh Gia Thụ bị nhị thúc của cậu ta trừng, đôi mắt rũ xuống, không tự giác mà liếc nhìn Cố Thiệu một cái.
Cố Thiệu chợt lạnh cả người, chẳng lẽ là, có liên quan đến hắn?
Còn may Trịnh Gia Thụ đủ nghĩa khí, ngây ngốc tìm một cái cớ: “Cháu… Cháu nhìn trúng một cái ngọc bội, giá cả rất đắt, cho nên mới tới tìm tổ mẫu xin tiền.”
“Đồ hỗn trướng!”
Trịnh Gia Thụ bị mắng đến run lên.
Trịnh Viễn An tiếp tục quát lớn: “Thành thật khai ra, nếu không ta sẽ gọi cha ngươi tới.”
Lời này lại rất là hữu dụng, Trịnh Gia Thụ nhắm mắt lại, sau đó thì khai ra ra hết mọi việc từ đầu tới cuối.
Tất nhiên Trịnh Viễn An không cho cậu ta sắc mặt tốt, còn nhỏ tuổi đã dính vào thói đánh bạc, Trịnh Viễn An chỉ thiếu điều mắng cậu ta đến mức phải tìm cái khe đất mà chui vào. Nói gì mà cá cược nhỏ thì vui, cá cược lớn thì hại thân, nhưng cho dù là lớn hay nhỏ cũng đều là cá cược. Chỉ cần là cá cược, nên phê bình đến cùng.
Con trai thứ phê bình rất có lý, Hồ lão phu nhân cũng không phải trưởng bối càn quấy, tuy rằng thương cháu trai nhỏ, nhưng tình huống này cũng không có mặt mũi nói cái gì.
Sau khi mắng một trận xong, Trịnh Viễn An mới dừng lại nghỉ ngơi.
Trịnh Gia Thụ được cho phép ngồi xuống, nhưng mà sau khi bị mắng một trận, tâm tình không được tốt, nhìn vẫn có chút ủ rũ cụp đuôi. Cố Thiệu ngồi ở ngay trước mặt cậu ta, nhìn thấy cậu ta như vậy, trong lòng rất là cảm động. Nói đến cùng, Trịnh Gia Thụ làm như vậy cũng là vì mình.
Cố Thiệu lặng lẽ kéo tay áo của Trịnh Gia Thụ một cái, ghé đầu sát qua: “Gia Thụ à, thật ra ngươi không cần đặt tiền gì nhiều.”
Nếu như đến lúc đó tiền này như ném đá trên sông, vậy thì đau lòng lắm, Cố Thiệu chỉ cần nghĩ đến trường hợp kia, cũng phải hối hận thay Trịnh Gia Thụ bọn họ.
Trịnh Gia Thụ lại không tán thành: “Nếu như không đặt, mặt mũi của Cố huynh sẽ có thể mất hết.”
Mặt mũi của Cố huynh, cũng chính là mặt mũi của bọn họ, bọn họ là mấy tên ăn chơi trác táng, cũng có sĩ diện có được không.
Cố Thiệu chần chờ trong giây lát: “Người cược Chu Bá Kỳ, rất nhiều ư?”
“Rất nhiều.” Trịnh Gia Thụ gật gật đầu, “Kinh thành có rất nhiều loại người không thiếu bạc, kỳ thi hội ba năm một lần, Chu Bá Kỳ lại là người kinh thành, những người đó sao có thể không bỏ ra chút bạc để thể hiện sự ủng hộ. Hiện giờ số bạc cược ở trên người Chu Bá Kỳ, đã đến con số này.”
Trịnh Gia Thụ giơ hai ngón tay ra.
“Hai vạn?” Cố Thiệu hỏi.
Trịnh Gia Thụ lắc lắc đầu: “Là hai mươi vạn đó.”
Cố Thiệu hít ngược lại một ngụm khí lạnh, hai mươi vạn, đây thật đúng là ăn no không có việc gì làm. Nếu số bạc này đặt ở nơi khác, có thể làm được bao nhiêu chuyện chứ.
Cố Thiệu cảm khái xong, bỗng nhiên lại hỏi một câu: “Vậy bên ta thì sao?”
Ánh mắt Trịnh Gia Thụ dao động, giơ ba ngón tay.
Ánh mắt Cố Thiệu sáng lên: “Ba mươi vạn?”
Trịnh Gia Thụ lắc đầu.
Cố Thiệu cũng cảm thấy không có khả năng, vậy nên nói một con số hợp lý: “Vậy là ba vạn nhỉ.”
Trịnh Gia Thụ cười gượng một tiếng, vẫn lắc đầu.
“Ba… ba nghìn?”
Trịnh Gia Thụ cười mỉa nói: “Cố huynh, bọn họ đều có mắt không tròng, huynh cũng đừng để ý. Mấy huynh đệ chúng ta vẫn luôn ủng hộ huynh.”
Lời này chẳng an ủi Cố Thiệu được tí nào. Chênh lệch giữa hai mươi vạn và ba nghìn, thật sự là quá lớn, vốn dĩ Cố Thiệu cũng không thèm để ý việc này, nhưng hôm nay trong lòng lại như bị một cây gai ghim vào.
Thậm chí hắn suy nghĩ, hay là hắn cũng đặt cược cho Chu Bá Kỳ một chút nhỉ? Nói không chừng còn có thể kiếm một chút thì sao?
Hai người này châu đầu ghé tai, nhỏ giọng thầm thì, bọn họ tự cho là đã nhỏ giọng, nhưng câu nào cũng lọt vào lỗ tai Trịnh Viễn An.
Trịnh Viễn An không lên tiếng, nhưng sau khi rời khỏi phòng chính trở về sân của mình thì lại yên lặng triệu gã sai vặt của mình tới.
Gã sai vặt nhìn Nhị lão gia trước mặt muốn nói lại thôi, có hơi nghi hoặc: “Nhị lão gia?”
Trịnh Viễn An mím mím môi, cuối cùng vẫn lấy ra từ trong tay áo một túi tiền: “Cầm đi.”
Gã sai vặt gãi gãi đầu: “Cầm… Cầm đi đâu ạ?”
“Cầm đi đặt cược.”
Gã sai vặt hiểu ra ngay lập tức, đúng rồi, Nhị lão gia đây là muốn ủng hộ học sinh nhà mình.
Có lẽ Trịnh Viễn An cũng cảm thấy ngượng ngùng, sau khi vứt bạc ra thì không nói thêm lời nào nữa.