Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 223: Chương 222:

Chương 222:

Chuyện đặt cược này, ồn ào đến oanh oanh liệt liệt, dù là Minh Gia quận chúa và quận mã gia cũng nghe được rất nhiều tiếng gió. Sau khi hai người nghe xong, trong lòng đều có chút bực bội. Chuyện cá cược này, vốn chẳng liên quan gì đến phủ quận chúa nhà bọn họ, nhưng kết quả sau việc này, không làm tốt thì sẽ tổn hại đến thanh danh của Bá Kỳ nhà bọn họ.

Việc đã ồn ào quá lớn, bây giờ có muốn ngăn chặn thì cũng không ngăn chặn được nữa. Nhưng mặc kệ việc này tiếp tục phát triển, Minh Gia quận chúa cũng không làm được.

Bên ngoài, bá tánh vây xem, ngày nào cũng suy đoán đến tột cùng Hội Nguyên sẽ thuộc về nhà ai, trong trường thi, tranh chấp liên quan đến hạng nhất, đã cãi nhau cả ngày.

Bài thi của các thí sinh trong kỳ thi hội đã sớm được sao chép xong vào mấy ngày trước, giao đến trên tay chư vị giám khảo.

Bài thi được trình lên lúc này, không nhìn ra tên họ, không phân biệt được chữ viết, sau khi sao chép còn được kiểm duyệt một lần lại một lần, ngăn chặn khả năng gian lận. Một phần bài thi như vậy không phân biệt được lai lịch, trải qua mấy ngày bình chọn, dần dần được chia ra nhiều loại.

Các vị giám khảo đã điền xong bảng Ất, hiện giờ đang phải điền bảng Giáp. Bảng Giáp là những người xếp từ hạng nhất đến hạng sáu, mấy người ở phía dưới thì mọi người đều không có dị nghị mấy, khác nhau ở chỗ hạng nhất của bảng Giáp này.

Trong tay Thạch hàn lâm của Hàn Lâm Viện cầm một phần bài thi, trong tay Lễ Bộ thị lang Trần đại nhân, cũng cầm một phần bài thi, hai bên cãi cọ đã lâu.

Bài thi trong tay Trần đại nhân, cực giỏi về kinh nghĩa, từ cạn đến sâu, đâu ra đó, đọc vào làm người ta vỗ bàn tán dương. Tuy rằng phần phán ngữ phía sau có hơi kém chút, nhưng tì vết không che được ngọc sáng, vẫn cực kỳ kinh diễm, Trần đại nhân cảm thấy, chỉ bằng trình độ tìm hiểu kinh nghĩa của người này, đã có thể đạt được hạng nhất.

Thạch hàn lâm cũng không nhường chút nào.

Bài thi trong tay ông ấy, cũng là một phần bài làm tốt nhất. Kinh nghĩa viết rất không tồi, chiếu cáo phán ngữ cũng không tệ, đặc biệt là phán ngữ, tinh tế rõ ràng, nhìn sơ qua đã biết là người quen đọc luật pháp. Trong số những người đọc sách, có thể hiểu rõ thấu triệt luật pháp đến như vậy, thật đúng là hiếm thấy.

Nếu chỉ mỗi điểm này thì còn chưa đủ, mấu chốt nhất chính là, phần sách luận của người này viết thật sự khiến cho người ta kinh ngạc cảm thán.

Kỳ này đề của phần sách luận ra khá khó.

Đề bài là Lễ Bộ thượng thư Trịnh đại nhân ra, khó thì không nói, còn rất là hỗn tạp, lấy một đề bài giá gạo trong 20 năm tới dẫn vào, để các thí sinh tự chọn góc độ phân tích.

Người có thể làm được đề này vốn dĩ đã không nhiều lắm, có thể chính thức phân tích ra được đạo lý, vậy thì ít lại càng ít. Cố tình bài ở trong tay Thạch hàn lâm, làm được cũng đủ hoàn mỹ. Người đọc sách bây giờ, phần lớn đều là hai mắt không chú ý đến những vấn đề bên ngoài, một lòng chỉ đọc sách thánh hiền. Như vậy tuy tốt, nhưng cũng không đủ, không đủ ở chỗ hiểu biết quá ít với tình thế và đời sống của dân gian, ngược lại làm một học quan thì cũng không có vấn đề gì, nhưng nếu một ngày nào đó thi đậu tiến sĩ rồi làm quan phụ mẫu, vậy thì không đủ sức để làm.

Nguyên nhân chính là vì như thế, Thạch hàn lâm mới kiên trì như vậy, muốn cho thí sinh này được liệt vào hạng nhất.

Hàn Lâm Viện bên này và Lễ Bộ bên kia đều hy vọng bài thi mà mình chọn trúng được nâng lên hạng nhất, hai bên không nhường nhịn nhau, tranh tới tranh lui mãi mà chưa đưa ra được kết luận. Kết quả mấy giám khảo bên này với mấy giám khảo bên kia đều đứng thành hai đội, cũng thật trùng hợp, hai bên bằng nhau mỗi bên một nửa số người, chẳng ai hơn ai. Ở đây người chưa từng tỏ thái độ chỉ có ba, một vị là Thái Thường Tự Khanh, một vị là Lễ Bộ thượng thư, một vị là Vương hàn lâm. Ba vị đều là những người đức cao vọng trọng, đừng nhìn hiện giờ những người này tranh luận gay gắt như vậy, thật ra cuối cùng xác định hạng nhất, còn phải xem ý của ba người này.

Trịnh thượng thư ngồi ở bên trên, mắt thấy ngày hôm nay đã sắp kết thúc, trong lòng biết không thể kéo dài nữa.

Chỉ là, ông ấy loáng thoáng có chút phỏng đoán với với hai phần bài thi này, tuy không thể chứng minh là đúng hay sai, nhưng Trịnh thượng thư cũng không thể bảo đảm bản thân mình sẽ bất công hay không. Vậy nên ông ấy nhìn Vương hàn lâm một cái, quyết ý đẩy việc này lên trên đầu Vương hàn lâm: “Vương đại nhân cảm thấy như thế nào?”

Vương hàn lâm cũng không trả lời câu hỏi: “Trịnh thượng thư là quan chủ khảo, ngài định đoạt là được.”

Trịnh thượng thư thở dài trong lòng, nhận lấy một phần bài thi trong đó, cuối cùng lại nhìn về Thái Thường Tự Khanh ở bên cạnh: “Trương đại nhân cảm thấy thế nào?”

Thái Thường Tự Khanh - Trương Bỉnh Trung vốn dĩ cũng không phải người thích ra mặt, ngày thường đều thận trọng từ lời nói đến việc làm. Hiện giờ bỗng nhiên bị điểm danh, Trương Bỉnh Trung cũng ngẩn người, chợt nói: “Có thể đem hai phân bài thi đó đến đây để ta xem lại một chút hay không.”

Trịnh thượng thư vội vàng đưa bài thi trong tay qua.

Trần đại nhân cũng theo sát sau đó, không nhường chút nào.

Trương Bỉnh Trung nhìn thái độ của hai người, lại thở dài, sau đó mới bắt đầu nghiêm túc xem kỹ hai phần bài thi. Bài thi này, tất nhiên Trương Bỉnh Trung đã xem qua rồi, hiện giờ xem lại, chỉ là muốn tìm được thêm một chút khác biệt.

Phần mà Trần đại nhân đưa qua, cách dùng từ rất là hoa lệ, hành văn đại khí, đủ để thấy là nhân tài lợi hại, bản lĩnh thâm hậu. Đây là một phần bài thi hoa mỹ, bất luận là nói từ mặt ý nghĩa nào.

Mà phần Trịnh thượng thư đưa tới kia, quý ở thực tế, quý ở làm đến nơi đến chốn. Dù là sách luận ở phần sau, cũng đều là lời nói thực tế, nghĩ đến hẳn là người biết rõ khó khăn của dân gian.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!