Chương 223:
Trương Bỉnh Trung do dự một lát, hai vị Trần, Thạch đều mang vẻ mặt khẩn trương mà nhìn chằm chằm.
Hiếm khi Trương Bỉnh Trung quyết tâm, nói: “Phần này tốt nhất.”
Trịnh thượng thư nghiêng đầu nhìn thoáng qua, phát hiện suy nghĩ trong lòng Trương đại nhân giống với ông ấy. Ông ấy lại nhìn qua Vương hàn lâm một cái, Vương hàn lâm khẽ gật đầu với ông ấy.
Được rồi, hiện giờ ba người đều gật đầu tán thành, Trịnh thượng thư cũng không do dự nữa, nhấc bút lên, ở trên một bài thi viết “nhất”, trên một bài thi khác thì viết “nhị”.
Lúc trước do dự lâu như vậy, bây giờ xác định hạng đầu, lại đơn giản dứt khoát như thế, dứt khoát đến mức mấy vị đại nhân ở cạnh cũng chưa phản ứng kịp.
Sau khi Trần đại nhân nhìn thấy chữ “nhị” kia, mang dáng vẻ khó có thể tin, chờ sau khi Trịnh thượng thư đặt bút xuống, lại vội vàng đi lên xem xét.
Không sai, phần ông ta cầm đến được định là hạng hai.
Đôi mắt của Trần đại nhân cũng trợn tròn, khó có thể tin mà nhìn chằm chằm vào Thượng Thư đại nhân. Bài thi mà Lễ Bộ đề cử lên, thế mà Thượng Thư đại nhân lại giúp đỡ người khác?
Trịnh thượng thư cũng bị ánh mắt nhìn chằm chằm của Trần đại nhân làm cho có chút mất tự nhiên, chỉ là ông ấy cũng không cảm thấy việc mình làm có gì không đúng. Trịnh thượng thư ho nhẹ một tiếng: “Được rồi, đã xác định được hạng nhất rồi, ai làm việc của người nấy đi.”
“Nhưng ——”
Trần đại nhân còn muốn giãy giụa thêm một chút, không nghĩ rằng Trương Bỉnh Trung ở phía sau bỗng nhiên tới một câu: “Người giỏi về kinh nghĩa thì dễ đến, người giỏi giải quyết vấn đề cuộc sống thì khó có được, hiện giờ triều đình thiếu nhất, đó là người thực tế lại có năng lực. Bôi nhọ một vị hiền tài như vậy, ngày sau lại muốn tìm một vị, vậy thì khó lại càng thêm khó.”
Trịnh thượng thư và Vương hàn lâm cũng không nhịn được mà gật gật đầu.
Trần đại nhân còn muốn mở miệng, Trương Bỉnh Trung lại chặn ông ta bằng một câu: “Thánh Thượng khao khát cầu hiền, hôm nay nếu dựa theo ý của Trần đại nhân, ép hiền tài chân chính xuống, ngày sau ta phải giải thích với Thánh Thượng như thế nào?”
Lời này vừa nói xong, Trần đại nhân còn lại được mấy cái miệng?
Tranh chấp hạng nhất cả một ngày, cứ như vậy được xác định ra, bình bình đạm đạm, không có một chút khúc chiết phập phồng, sau khi mọi người tan đi, thật ra trong lòng vẫn hơi có một chút thất vọng.
Bọn họ vốn đang cảm thấy, Thượng Thư đại nhân sẽ thao thao bất tuyệt một phen, không nghĩ rằng chỉ là đơn giản như vậy.
Sau khi mọi người tan đi, Trương Bỉnh Trung nhìn Vương hàn lâm và Trịnh thượng thư một cái.
Mới vừa giải quyết được một việc, lúc này không còn ai, cả người Trương Bỉnh Trung tràn đầy sự kiêu ngạo: “Hai vị đại nhân cảm thấy lúc nãy ta làm có được không?”
Vương hàn lâm và Trịnh thượng thư cùng nhìn nhau một cái, hai người gật đầu với Trương Bỉnh Trung: “Nói có sách mách có chứng, không nghiêng không lệch.”
Có câu này, Trương Bỉnh Trung càng kiêu ngạo hơn, thậm chí cảm thấy bản thân mình quả thực là tuệ nhãn thức châu, không làm mai một nhân tài thật sự hữu dụng với triều đình: “Ta đã sớm cảm thấy phần bài thi kia theo lý nên là hạng nhất.”
Đầu óc không thanh tỉnh mới có thể ở đằng kia cãi tới cãi lui, mắt rõ tâm sáng như ông ấy, liếc mắt một cái là nhìn ra ai tốt hơn, Trương Bỉnh Trung vui rạo rực mà nghĩ.
Còn Vương hàn lâm, sau lúc này thì không nói gì nữa. Ông ấy suy nghĩ, phần bài thi vừa rồi, ông ấy nhìn cũng rất là quen mắt, không phải nội dung quen mắt, mà là phong cách quen mắt.
Sau khi suy nghĩ này xẹt qua trong đầu, Vương hàn lâm chỉ là hơi mỉm cười một tiếng, sau đó lại khôi phục bình tĩnh.
Gợn sóng nhỏ trong trường thi, bên ngoài chẳng biết chút nào.
Trong mắt người ở bên ngoài, cũng đã nhiều ngày trôi qua, không lâu nữa là tới ngày yết bảng rồi.
Mãi cho đến ngày yết bảng, các sòng bạc lớn vẫn còn có người không ngừng đặt cược. Chỉ là không biết tại sao mấy ngày nay, đối tượng mọi người đặt cược lại có thêm rất nhiều, ban đầu chỉ có hai người là Chu Bá Kỳ và Cố Thiệu, hiện giờ bỗng nhiên lại có thêm rất nhiều người khác, có rất nhiều thí sinh kinh thành, cũng có rất nhiều kẻ sĩ Giang Nam, còn có những người có chút tên tuổi, thậm chí có những người cũng chẳng biết tên, cũng không biết có phải đặt vào để lẫn lộn nghe nhìn hay không.
Chỉ là cách làm lẫn lộn tin tức như thế, chẳng có một chút tác dụng nào, ngoại trừ việc lãng phí bạc thì vẫn là lãng phí bạc.
Tuy nhiên, cũng bởi vì chuyện này, sự chú ý của mọi người với Cố Thiệu và Chu Bá Kỳ cũng giảm xuống. Cố Thiệu cũng chỉ là phụ thôi, chủ yếu vẫn là Chu Bá Kỳ. Dù sao cũng có rất nhiều người hấp dẫn lực chú ý của mọi người ở kinh thành, vì vậy cho nên hai ngày gần đây, số người tâng bốc Chu Bá Kỳ, cũng dần dần ít đi.
Minh Gia quận chúa thấy thế, chậm rãi thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Bà ta vô cùng tin tưởng với con trai của mình, chỉ là tin tưởng nhiều hơn nữa, cũng phải chừa chút đường lui cho chính mình. Nếu lúc trước biết việc cá cược này lại mở rộng đến mức như vậy, bà ta đã sớm xin phụ vương ra tay, dẹp hết mấy sòng bạc đó.
Tuy nhiên, trước mắt chuyện sòng bạc còn không phải quan trọng nhất, Minh Gia quận chúa gọi gã sai vặt tới, hỏi: “Bên ngoài có tin tức chưa?”
“Còn chưa ạ, có lẽ là chưa tới canh giờ, hạnh bảng còn chưa ra.”
Mặt Minh Gia quận chúa lộ ra vài phần khó chịu, nhất thời lại hỏi: “Công tử đâu?”
Gã sai vặt cúi đầu nói: “Công tử còn ở thư phòng đọc sách.”
Không ai hiểu con bằng nương, Minh Gia quận chúa biết, đọc sách này chẳng qua chỉ là cái cớ bên ngoài, tới lúc này rồi, còn ai có thể có yên tâm đọc sách phân tích vấn đề chứ? Chắc là đã sớm muốn ra bên ngoài chờ, chỉ là ngại thân phận, không tiện biểu lộ thôi.