Chương 224:
Sở dĩ Minh Gia quận chúa nhìn rõ thấu triệt như vậy, đơn giản cũng là suy từ mình ra. Đều là bản thân không tiện bỏ mặt mũi mà tự mình qua đó chờ, chỉ có thể phái hạ nhân đi thêm lần nữa, gắt gao mà canh ở chỗ đó, sợ chậm trễ một chút tin tức.
Tửu lầu ở gần trường thi, hôm nay cũng kín người hết chỗ.
Mấy ngày trước khi Cố Thiệu bớt thời giờ đến đây cùng Trịnh Gia Thụ, còn cảm thấy chính mình tới rất sớm, lòng vẫn luôn cho rằng mình còn có thể đặt một nhã gian. Mãi đến khi dạo hết hai bên tửu lầu này, Cố Thiệu mới phát hiện đúng là mình đã tới muộn một chút.
Đừng nói đến nhã gian, ngay cả vị trí bình thường của tửu lầu cũng chẳng còn mấy.
Biết không thể kéo dài nữa, Cố Thiệu và Trịnh Gia Thụ vội vàng hoang mang rối loạn đặt một vị trí.
Hôm nay yết bảng, từ sớm Cố Thiệu đã bị Trịnh tiên sinh đuổi ra ngoài, lúc này đang ngồi cùng với Trịnh Gia Thụ ở trên ghế cắn hạt dưa chờ tin tức. Ngô Triệt cũng ở bên cạnh, vốn dĩ hắn ta đặt được vị trí khác, chỉ là vì muốn ngồi cùng với Cố Thiệu, nên đã hủy bỏ chỗ lúc trước mình đã đặt.
Ba người trên bàn, tư thái không giống nhau. Ngô Triệt thì ngồi đoan đoan chính chính, Cố Thiệu bắt chéo chân vui vẻ thoải mái. Trận này hắn bị Trịnh tiên sinh ép sát, bây giờ có thể ra ngoài hít thở một hơi, hắn mong ước thoải mái như thế nào thì cứ làm thế ấy thôi. Nhưng ngược lại, Trịnh Gia Thụ ở bên cạnh mang vẻ mặt khẩn trương, rất giống như người đi thi là cậu ra vậy.
Bên cạnh có bạn cùng khoá của thí sinh, cũng có bạn bè người thân của thí sinh, nhưng càng nhiều hơn là những người đến đây xem náo nhiệt. Người xem náo nhiệt nhiều, sẽ càng dễ ồn ào.
Những gì mọi người bàn tán đều là lần này đến tột cùng Hội nguyên sẽ thuộc về nhà ai, tiếng hô cao nhất, vẫn là Chu Bá Kỳ. Dù sao vị này cũng là thiếu niên thiên tài, mọi người khen hắn ta, cũng chẳng thèm úp mở một chút nào. Nhắc tới hắn, mọi người đều là miệng đầy lời hay.
Nhưng sau đó, có người lén lút đề cập đến tên của một người khác. Có điều lời này vừa ra, đã chọc cho người bên cạnh cười ha ha.
“Cố Giải Nguyên? Đây nhà nhảy ra từ chỗ nào, sao trước giờ ta chưa từng nghe qua chút nào?”
“Có lẽ là Giang Nam bên kia, thời buổi này, mấy thứ chưa hiểu việc đời gì cũng muốn so sánh với Chu đại công tử của chúng ta. Không biết người ta là hoàng thân quốc thích, là kỳ tài ngút trời sao, cũng không nhìn lại xem mình có xuất thân gì, đức hạnh gì?”
“Sao mà người Giang Nam bên kia thích nhảy nhót lung tung thế, giống y như con khỉ vậy.”
“Ai biết được, chắc là thiếu kiến thức đấy, cho rằng người nào cũng có thể so sánh với Chu công tử người ta cơ…”
Ngô Triệt nhíu mày lại, chán ghét mà nhìn thoáng qua những người này, ngay cả Cố Thiệu, cũng dừng động tác cắn hạt dưa lại.
Tuy rằng… Hắn cũng biết xuất thân của mình so ra thì kém Chu Bá Kỳ kia, nhưng mà hắn cũng không có kém đến mức này mà. Tốt xấu gì hắn cũng là Giải Nguyên của phủ Trấn Giang đấy.
Cố Thiệu sờ sờ trái tim bị thương. Trịnh Gia Thụ thấy hắn rầu rĩ không vui, người bên kia còn đang hi hi ha ha nói mát, lời trong lời ngoài đều là dẫm lên Cố Thiệu rồi nâng Chu Bá Kỳ, cậu ta lập tức nổi giận: “Nói tầm bậy tầm bạ cái gì đấy, các ngươi có năng lực lớn cỡ nào hả, còn bịa chuyện về người khác nữa à? Có bản lĩnh thì cũng giật cái Giải Nguyên thử xem?”
Bên kia có một người mặc áo lam cười lên: “Ngươi là Cố Giải Nguyên?”
Trịnh Gia Thụ nói lại: “Tất nhiên không phải!”
“Vậy ngươi quan tâm làm cái mẹ gì? Người chúng ta nói lại không phải ngươi.”
Trịnh Gia Thụ mở to hai mắt. Trước nay đều là cậu ta phản bác người khác, đâu còn phần cho người khác phản bác lại cậu ta, đang muốn xắn tay áo đánh chết bọn họ, lại không nghĩ rằng bị Cố Thiệu ngăn cản: “Thôi, đừng tức giận với bọn họ, không đáng.”
“Ô, đây lại là ai?” Người bên cạnh ồn ào lên, “Đây chẳng lẽ là Cố Giải Nguyên kia à?”
“Khẳng định là vậy, cho dù không phải Cố Giải Nguyên, cũng nhất định là thân thích của Cố Giải Nguyên ha ha ha ha…”
Trịnh Gia Thụ tức giận đến mức đỏ cả hai mắt, cậu ta là người có tính tình thiếu gia, thấy vậy thì đâu thể nhịn được nữa. Hôm nay không đánh mấy thằng chó này đến kêu cha gọi mẹ, cậu ta không tên là Trịnh Gia Thụ nữa!
Đang muốn đẩy Cố Thiệu ra để xông lên, bỗng nhiên thư đồng được bọn Cố Thiệu phái đi ra ngoài chạy vọt vào với vẻ vô cùng lo lắng, vội vã chạy thẳng tới trước mặt Trịnh Gia Thụ.
Hắn ta chạy quá gấp, tới trước mặt Trịnh Gia Thụ, chân thì đã phanh lại rồi nhưng cơ thể thì vẫn đâm về phía trước, suýt chút nữa thì đâm vào người Trịnh Gia Thụ.
Thư đồng khua tay mấy cái để ổn định cơ thể, mặt thì mừng như điên mà ngẩng đầu nhìn chủ tử nhà mình: “Đậu rồi, Cố công tử đậu rồi!”
Cố Thiệu đột nhiên nghe được tên của mình, còn có chút hoảng hốt: “Đậu cái gì?”
“Hội nguyên!”
Một hòn đá tạo nên ngàn lớp sóng, cũng chỉ bằng hai chữ này thôi.
Sau một tiếng “Ầm”, cũng không biết ghế của ai bị đổ.
Tất cả mọi người không có thời gian nhìn xem ai là người làm trò cười cho thiên hạ, bọn họ chỉ liên tục nhìn chằm chằm vào tiểu thư đồng mới chạy tới kia, trong lòng cực kỳ kinh ngạc lại thêm nghi ngờ, vẫn cảm thấy những gì bản thân mình vừa nghe được đều là giả.
Làm sao có thể?
“Ngươi đừng có nói bậy, trên bảng hạnh thật sự viết như vậy sao?”
“Không tin thì ngươi tự mình đi xem đi.” Tiểu đồng nghe có người dám chất vấn mình liền lập tức quay lại nói móc hắn: “Mắt của các ngươi đều mù rồi, ở đây mà uống rượu la hét, Cố công tử nhà bọn ta chính là Hội Nguyên (*người đỗ đầu khoa thi Hội, thời Minh – Thanh ở TQ), Ngô công tử đứng thứ năm, tên tuổi đều ghi ở phía trên, ngươi không tự mình đi xem, người khác thấy nói thì lại không tin.” Tiểu đồng ngày thường theo hầu hạ Trịnh Gia Thụ, nên hắn có gì là học theo cái đó, mồm mép cũng lanh lẹ sắc bén như Trịnh Gia Thụ.