Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 226: Chương 225:

Chương 225:

Trịnh Gia Thụ “hừ” một tiếng, tiếp lời tiểu đồng nói: “Thích tin thì tin, không thì thôi, ngươi quan tâm bọn họ làm gì, đức hạnh!”

Ngô Triệt vốn đang trong kinh ngạc, đầu tiên là vì Cố Thiệu quả thật đậu Hội Nguyên, thứ hai là vì bản thân mình. Chẳng qua, Ngô Triệt vẫn là Ngô Triệt, chỉ trong chốc lát đã khôi phục lại, liền xoay người nói lời chúc mừng đến Cố Thiệu.

Cố Thiệu cũng lấy lại tinh thần, cũng nói một câu chúc mừng với hắn.

Hắn đứng đầu bảng, Ngô Triệt lại xếp thứ năm, đều là một sự kiện đáng chúc mừng.

Tiểu đồng trở về chưa được bao lâu, người Giang Ninh Hầu phủ phái đi cũng trở về, tin tức bọn họ mang về cũng giống hệt như vậy. Những người trong nhà họ Trịnh đều vui mừng đến phát điên rồi, người của Giang Ninh hầu phủ cũng vui mừng đến bật khóc. Dù sao, Ngô Triệt chính là cháu trai ruột của Giang Ninh hầu, một sự kiện vui lớn như vậy, sao có thể không vui!

Biết rõ bên này xuất hiện hai vị cống sĩ, những người xung quanh đều quăng đến từng ánh mắt khâm phục lẫn hâm mộ, đứng thứ năm còn chưa tính, vậy mà còn có cả Hội Nguyên, điều này khiến người khác khó mà không ghen tị.

Trịnh Gia Thụ lười nói nhiều với những người này, lúc nãy đám người này còn châm chọc nói bóng nói gió, hiện tại lại đố kị với bọn họ, ai thèm quan tâm?

Sau khi liếc ánh mắt xem thường nhìn đám người bọn họ, Trịnh Gia Thụ liền chạy đến bên cạnh Cố Thiệu thương lượng: “Cố huynh, chúng ta mau trở về đi, nhị thúc bọn họ còn ở nhà đợi chúng ta đó.”

Trịnh Viễn An vốn dĩ đang phân vân xem có nên tự mình lại đây đợi xem trực tiếp hay không, sau khi nghe Hồ lão phu nhân nói hai câu, ông liền hoàn toàn ngại ngùng, không đến nửa. Trịnh Gia Thụ đoán, chỉ sợ hiện tại nhị thúc của hắn đợi ở nhà ngồi cũng không yên ổn.

Cố Thiệu còn suy nghĩ muốn ở lại bên ngoài thêm một lát: “Muốn về sớm như vậy sao?”

“Đương nhiên rồi, chuyện vui lớn như vậy, nếu không nhanh trở về tự mình thông báo thì nhị thúc nhất định sẽ nổi giận.”

Cố Thiệu vừa nghĩ lại không phục: “Nhưng ta đã thi đậu Hội Nguyên.”

Đậu Hội Nguyên, còn không phải nên được người cẩn thận tâng bốc sao? Cố Thiệu cảm thấy thân phận của bản thân bây giờ, có tư cách để bướng bỉnh một chút.

Trịnh Gia Thụ mỉm cười nhìn về phía Cố Thiệu, cản thấy Cố huynh này thật quá ngây thơ rồi: “Cố huynh, huynh cảm thấy nếu nhị thúc muốn mắng huynh thì sẽ cố kỵ việc huynh có phải là Hội Nguyên hay không sao?”

Đương nhiên là không!

“Được rồi, chúng ta vẫn là đi về trước đi…” Cố Thiệu phản ứng lại, càng thêm bi thương. Chỉ là hắn cũng không nên ở lại đây lâu, đúng lúc Ngô Triệt cũng muốn tự mình trở về báo tin vui, hai người liền vội vàng cáo từ, lập túc liền ra khỏi tửu lâu.

Lúc chuẩn bị đi, Cố Thiệu còn cố ý nhìn những người đã chê cười hắn vài lần, nhìn thấy bọn họ đều mang vẻ mặt lúng túng xấu hổ, trên mặt Cố Thiệu lại không có chút biến đổi nào, thực ra trong lòng hắn đã vô cùng đắc ý rồi.

Đúng là không nghĩ tới, hắn vậy mà lại thi đậu Hội Nguyên, đúng là gặp may mắn! Nếu biết sớm như vậy, lúc trước hắn nên đặt cược cho bản thân mình nhiều bạc một chút.

Đoàn người rời đi rất nhanh, chưởng quầy cầm mấy bầu rượu ra vừa định gửi cho Hội Nguyên mới lộ diện, liền được thông báo người đã đi rồi. Chưởng quầy hối hận không kịp, tiếc nuối nói: “Bọn họ đi cũng nhanh quá, ta còn đang nghĩ sẽ không lấy tiền bàn này cho Hội Nguyên lang.”

Người bên cạnh lập tức ồn ào: “Không miễn phí cho Hội Nguyên lang được thì miễn phí cho bọn ta đi.”

Lời này vừa nói xong, một nhóm người khác liền bắt đầu mỉa mai: “Cũng không biết ban nãy là ai mắng Hội Nguyên lang nhiều nhất, bây giờ lại không biết xấu hổ mà muốn mượn hào quang của Hội Nguyên lang”

“Mau mau cút, các người thì không có mắng sao?”

“Dù sao cũng không mắng nhiều như ngươi. Hơn nửa, nếu như không phải ngươi dẫn đầu thì làm sao chúng ta lại đi theo nói Hội Nguyên lang chứ?”

“Đúng vậy đúng vậy.” Những người khác cũng phụ họa theo: “Chính là ngươi sai, lắm mồm, giống như mấy bà già nhiều chuyện ngoài chợ.”

Người nọ bị mắng mặt đỏ cả lên như mông khỉ, vốn định cãi lại, nhưng nhìn một vòng thấy người trong phòng đều cùng một giuộc với nhau, cuối cùng cũng không lên tiếng nửa, vội vàng ăn qua loa cho xong rồi lau miệng liền nhanh chóng lăn ra ngoài.

Chưởng quầy nhìn thấy tình cảnh này, làm sao có thể không biết lý do tại sao Hội Nguyên lang lại đi nhanh như vậy?

Cũng trách hắn vận khí không tốt, không kịp thời đến sớm một chút, nếu vậy thì Hội Nguyên lang cũng sẽ không bị đám người vô dụng này làm cho tức giận mà bỏ đi. Đây chính là Hội Nguyên lang đó, có bản lĩnh đạt được Hội Nguyên, không chừng lúc thi Đình cũng sẽ dành được danh hiệu Trạng Nguyên, không dễ gì mới có cơ hội để lấy lòng vậy mà còn chưa thành công đã để người chạy mất, đúng là quá đáng tiếc!

Sau khi chưởng quầy rời khỏi, những người xung quanh cũng bàn luận về việc thi Đình.

Khác với vừa rồi, ý kiến của những người trong phòng này bây giờ đã thay đổi, khen ngợi Cố Thiệu, Hội Nguyên lang mới xuất hiện này, giống như bọn họ đang khoe khoang bản thân mình, những lời tốt đẹp lần lượt được tuôn ra, câu từ đều không lặp lại, giống như người vừa ngồi châm chọc lúc nãy không phải là bọn họ.

“Các ngươi nói xem, Hội Nguyên lang này có khi nào lại biến thành Trạng Nguyên lang hay không?” Trong lúc nhất thời lại có người hỏi một câu.

“Cũng có thể, lần trước không phải cũng như vậy sao.”

Nhưng lại có người cảm thấy việc này rất khó khăn: “Ta thấy cũng chưa chắc đâu. Lúc nãy khi Hội Nguyên lang rời đi, ta đã bảo người đi hỏi thăm một chút. Lần này Hội Nguyên lang xếp thứ nhất, nhưng người thứ hai đứng sau hắn chính là Chu công tử. Chu công tử người ta chính là cháu ngoại của Thành vương, mà Thành vương lại là huynh trưởng của đương kim Thánh Thượng, có quan hệ thân thích, nói không chừng Thành vương vì cháu trai của mình mà tiến cung… cái gì kia thì sao.” Hắn nói chuyện mập mờ, nhưng ai cũng hiểu ám chỉ bên trong đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!