Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 227: Chương 226:

Chương 226:

Thứ hạng trong thi Đình, chính là Thánh Thượng chỉ định, khó đảm bảo sẽ không thiên vị một hai người.

“Nhưng nếu là như vậy thật, chẳng phải Hội Nguyên lang quá thảm rồi sao?”

“Đúng vậy, nếu nói như vậy, Chu công tử quá không biết xấu hổ rồi.’

“Hoàng thân quốc thích, ngươi còn trông cậy vào bọn họ cần mặt mũi sao?”

Mọi người ngươi một lời, ta một câu, âm thanh cũng không lớn, mặc dù nói rất vui vẻ nhưng lại không dám để người khác nghe thấy bọn họ đang nói gì. Lúc nãy còn vô cùng bảo vệ Chu Bá Kỳ, vậy mà chỉ trong nháy mắt, ba chữ Chu Bá Kỳ đã trở nên vô giá trị.

Đây là bởi vì Chu Bá Kỳ đã làm mất mặt bọn họ, cũng làm mất mặt người của Kinh Thành; thứ hai, cũng là bởi vì rất nhiều người đã vì hắn mà cược tiền. Lúc này là Cố Thiệu đạt được Hội Nguyên nên khoản tiền này sẽ không trở lại được. Những người đó thẹn quá hóa giận, làm sao còn quan tâm người ta có phải là hoàng thân quốc thích, có phải là đệ nhất công tử của Kinh Thành hay không, dù sao làm bọn họ mất tiền thì cái gì cũng không phải!

Có kẻ lắm mồm, đương nhiên cũng có kẻ kín tiếng.

Dù sao ở đây cũng chỉ có hai bàn người là nói chuyện sôi nổi, người tụ theo loại, những kẻ thích buôn chuyện thì tụ tập lại với nhau. Những người còn lại nghe thấy những chuyện này, đều mang tâm thế chuyện này không liên quan gì đến mình, cũng có người cảm thấy đáng thương thay cho Chu Bá Kỳ.

Thật đau khổ biét bao khi bị những người không liên quan bôi nhọ như thế này. Mất một ít tiền lại giống như mất trí, thi Đình là chuyện lớn quan trọng tới cỡ nào, sao có thể cho phép bọn họ làm bẩn?

Phủ Minh gia quận chúa, gã sai vặt báo tin cũng đã trở về phủ.

Minh gia quận chúa sớm đã chờ ở bên ngoài, Chu Bá Kỳ bên cạnh tuy không nói lời nào, nhưng trong lòng cũng âm thầm lo lắng. Đợi sau khi gã sai vặt quay về, không đợi hắn lấy lại hơi thở đã vội vàng đứng lên hỏi: “Thế nào, có phải là đầu bảng?”

Chu Bá Kỳ cũng nhìn sang phía gã sai vặt.

Trong lòng gã sai vặt thầm than khổ, yên lặng cúi đầu: “Bẩm quận chúa, công tử hắn, hắn,…”

Minh gia quận chúa nghe nói như vậy trong lòng lập tức chùng xuống, không chịu thua trực tiếp trách mắng: “Thế nào, mau nói cho ta biết, còn ấp a ấp úng thì cẩn thận da của ngươi!”

Gã sai vặt quyết tâm: “Công tử xếp thứ hai.”

Minh gia quận chúa lung lay thân thế, nha hoàn bên cạnh vội vàng đỡ bà đứng dậy. Cho dù là như vậy, Minh gia quận chúa vẫn cảm thấy tay chân không có sức lực, bà đỡ trán, nhìn chằm chằm vào tên sai vặt trên mặt đất: “Thật sao? Ngươi nhìn rõ ràng!”

“Thấy rõ ràng.”

Rõ ràng, hắn còn nhìn thật nhiều lần, một lần lại một lần nhìn lại cái tên trên đó. Quả thực là công tử nhà bọn hắn đứng thứ hai, việc này không sai chút nào.

Sắc mặt Chu Bá Kỳ cũng không được tốt lắm, từ lúc nghe được hắn đứng thứ hai, vẻ mặt của hắn liền không có tốt hơn. Đợi sau khi gã sai vặt nói xong, hắn liền có chút không phục hỏi: “Người đứng đầu là kẻ nào?”

“Là Cố Giải Nguyên từ phủ Trấn Giang, Cố Thiệu đang ở tại nhà của Lễ Bộ thượng thư.”

Chu Bá Kỳ đột nhiên từ trên ghế đứng lên.

Gã sai vặt bị động tác của hắn làm hoảng sợ, muốn nói cái gì đó, nhưng lại thực sự khó mà nói.

“Bá Kỳ!” Minh gia quận chúa nhìn con trai xoay người rời đi, trong lòng chỉ còn lại lo lắng. Bà nhìn lại đám nha hoàn, gã sai vặt còn đang ngây người phía dưới nói: “Còn không mau đi theo công tử!”

Những người phía dưới lập tức vội vàng chạy theo.

Minh gia quận chúa bực bội đi đi lại lại mấy vòng bên cạnh cái ghế. Hết lần này tới lần khác sao cứ phải là cái tên Cố Thiệu đó, là ai cũng được, sao cứ phải là Cố Thiệu? Nghĩ đến cuộc đánh bạc mấy ngày trước trong Kinh Thành, Minh gia quận chúa càng bực bội hơn.

Đúng là sợ cái gì là tới cái đó mà!

Minh gia lại nhìn về phía gã sai vặt hỏi: “Bây giờ bên ngoài có người nào bàn luận về chuyện này không?”

Thanh âm của gã sai vặt nhỏ đến không thể nhỏ hơn: “Bàn luận là có người bàn luận, chỉ là người bàn luận còn không có nhiều.”

Vậy cũng là tin tức tốt, Minh gia quận chúa có chút chán nản ngồi xuống ghế, bà phải tuyển thêm hai quản sự, để bọn họ theo dõi chặt chẽ hướng gió trong Kinh Thành, nếu có chút gì không tốt đối với Bá Kỳ, thì bà sẽ cắt đứt từ tận gốc rễ.

Sau khi đám người Cố Thiệu trở về phủ Thượng Thư, trong lòng luôn nghĩ bản thân có thể sớm thông báo tin tức tốt này, kết quả vừa bước vào cửa chính, liền nhìn thấy người một nhà Trịnh gia đang đứng ở đó.

Hôm nay danh sách được công bố, Trịnh thượng thư đã từ trường thi trở về. Chỉ là vất vả nhiều ngày như vậy, mới vào tới phòng đã ngủ mất, lúc này là Hồ lão phu nhân và con dây dẫn người tới canh giữ ở chỗ này.

Thấy bọn họ về, Trịnh Viễn An giả bộ không hài lòng. Vốn muốn dạy dỗ hai câu, bất đắc dĩ bây giờ thật quá vui mừng nên muốn làm vẻ mặt lạnh lùng cũng không được, khiến biểu tình trên mặt thật khó coi: “Còn biết trở về sao? Các ngươi sao không ở bên ngoài chơi đến khi trời tối rồi hẵng quay về!”

Cố Thiệu nheo mắt nhìn sắc mặt của ông, thận trọng nói: “Sau khi nhận được tin tức, bọn con liền lập tức chạy về.”

Trịnh Viễn An nhìn thoáng quá bánh mì thịt trong tay hắn.

Cố Thiệu bối rối vội vàng giấu bánh bột ngô ra sau lưng. Chẳng qua lúc trở về ngửi thấy mùi thơm liền thèm, nên tiện đường liền mua.

Bánh nhân thịt ở Kinh Thành ăn ngon hơn nhiều so với bánh nhân thịt ở huyện Kim Đàn, tuy là buổi sáng Cố Thiệu đã ăn không ít, nhưng vẫn không nhịn được mà mua thêm. Hắn mới ăn được một nửa, lúc vừa tiến vào vốn dĩ muốn đưa cho thư đồng phía sau, ai mà ngờ được vừa vào đã đụng phải Trịnh tiên sinh.

“Đồ không biết cố gắng!” Trịnh Viễn An lắc đầu mắng.

Hồ lão phu nhân thấy ông vẫn còn nghiêm túc như vậy, tức giận mắng Trịnh Viễn An hai câu, sau đó liền quay đầu an ủi Cố Thiệu nói: “Đừng nghe hắn nói nhảm, trong ngày vui như vậy, trong miệng nó không có câu nào là tốt đẹp.”

Hồ lão phu nhân lúc này trên mặt tràn đầy vui mừng, sau khi kéo Cố Thiệu đi, liền phân phó cho quản gia đốt hai dây pháo nổ ở bên ngoài để ăn mừng.

Cố Thiệu hỏi: “Lão phu nhân, sao mọi người lại nhận được tin tức nhanh như vậy?”

“Còn không phải do vừa rồi quan phủ sai người đưa tin đến đây sao. Lúc đó các ngươi vẫn còn ở bên ngoài, nên không gặp được bọn họ.”

Cố Thiệu lẩm bẩm một câu: “Đúng là đến rất nhanh.”

Trịnh Viễn An quả thật không biết phải nói với hắn cái gì mới tốt.

Đối với một chuyện lớn như vậy, đương nhiên sẽ có người tranh nhau đến đưa tin. Ai biết được hắn dọc đường đi đều lắc lư lảo đảo, không chút nào nhanh nhẹn.

Hồ lão phu nhân còn ở đó dong dài: “Hiện tại đã thông qua kỳ thi Hội, sau này liền dễ dàng hơn rất nhiều, con cũng không cần nơm nớp lo sợ mỗi ngày nữa. Nhìn thấy bộ dạng yếu ớt mấy ngày trước của con, ta nhìn đều có chút đau lòng. Trước mắt chỉ còn kì thi Đình, có thể trúng liền Tam Nguyên đương nhiên là chuyện tốt, nhưng không được thì cũng không có vấn đề gì, dù sao, bản thân mình là quan trọng nhất, sau này ngươi chỉ cần thanh thản ổn định mà ở trong phủ chăm sóc bản thân là được.”

Cố Thiệu cảm động nước mắt rưng rưng, đang định đồng ý, chợt nghe hai giọng nói mạnh mẽ vang lên:

“Không được!”

Cơ thể Cố Thiệu cứng đờ.

Trịnh Viễn An phản bác: “Thi Đình chính là lần đầu tên nhóc này diện thánh, đến lúc đó cần phải cẩn thận mọi nơi, lưu lại một ấn tượng tốt đối với Thánh Thượng. Nếu xảy ra cái gì sai lầm thì con đường làm quan sau này cũng sẽ bị hủy.”

Hệ thống cũng tỏ vẻ đồng ý. Đang trên đường bức bách Cố Thiệu phải phát triển lên, nó và mấy vị tiên sinh đều nhất trí giữ vững lập trường của mình.

Hồ lão phu nhân che chở hắn nói: “Nào có nghiêm trọng như ngươi nói?”

Cố Thiệu vội vàng gật đầu.

“Nơi đó đâu có đơn giản như hắn nghĩ như vậy?” Vẻ mặt của Trịnh Viễn An có chút thối: “Hiện tại thi đậu Hội Nguyên, chẳng qua là may mắn mà thôi. Giang Nam xưa nay không thiếu tuấn kiệt, càng không cần phải nói còn có một Chu Bá Kỳ ở bên cạnh nhìn chằm chằm. Hắn có thể may mắn một lần, nhưng không thể may mắn lần thứ hai. Nếu còn không chăm chỉ một chút thì lấy cái gì để so sánh với người ta?”

Hệ thống gật đầu: “Nói vô cùng có lý.”

Cố Thiệu ủy khuất, một hai người, ai cũng đều coi thường hắn như vậy. Mặc dù hắn cũng cảm thấy bản thân mình thi đậu Hội Nguyên cũng là may mắn, nhưng cũng không cần đả kích hắn như vậy chứ?

“Lúc này không cố gắng thì sau này nhìn lại cũng đã muộn, dù sao ” Trịnh Viễn An quét mắt nhìn hắn từ trên xuống dưới một cái, vô cùng ghét bỏ: “Ta nhìn thế nào cũng không thấy hắn có điểm gì để lọt vào mắt Thánh.”

Cố Thiệu nghiến răng.

Tại sai hắn không thể lọt vào mắt Thánh? Chỉ bằng gương mặt này của hắn, cũng lọt được vào mắt Thánh!

“Tiên sinh, ngài đừng xem thường người quá! Tại sao lại không thể gặp, chẳng qua chỉ là thi Đình thôi mà, lần này con có thể đạt được Hội Nguyên thì thi Đình cũng nhất định có thể đạt được danh hiệu Trạng Nguyên!” Cố Thiệu không nhịn được kích động, hai tay nắm thành quả đấm, tay vừa dùng lực, bánh nhân thịt giấu sau lưng bị đẩy rớt khỏi túi, “Bịch” một tiếng rơi trên mặt đất.

Cố Thiệu: “…”

Trịnh Viễn An: “Ồ!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!