Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 228: Chương 227:

Chương 227:

Mấy ngày vội vàng trôi qua, sáng sớm ngày hôm nay, thời tiết hơi lạnh, trước cổng phủ thượng thư vẫn còn đốt đèn, chiếu sáng cho một mảnh đen tuyền xung quanh. Ngày hôm nay, Cố Thiệu phải cùng Trịnh thượng thư tiến cung, chuẩn bị đi thi đình.

Trịnh Viễn An cũng dậy từ thật sớm, sau khi khoác một bộ đồ dày rồi tiễn Cố Thiệu và huynh trưởng ra ngoài cổng, còn không quên đả kích Cố Thiệu hai câu: “Nhớ cho kỹ đó, Trạng Nguyên gia.”

Trong lời nói đều lộ ra sự trào phúng.

Trịnh thượng thư nghe mà bất đắc dĩ, cần gì phải vậy, cũng không biết là ai lo lắng cả ngày? Lúc này sắp phải ra ngoài, lại không nói nổi một lời hay. Cái miệng của nhị đệ ông ấy, thật là làm người ta sinh hận.

Cố Thiệu bĩu môi: “Tiên sinh, ngài chờ xem đi.”

Không phải một danh hiệu Trạng Nguyên thôi sao, hắn sinh ra tuấn tú như vậy, còn sợ không vớt được một danh hiệu Trạng Nguyên?

Trịnh Viễn An cười mỉa nói: “Được, ta đây sẽ chờ xem.”

Hai thầy trò liếc nhìn nhau, đều là dáng vẻ nhìn nhau không thuận mắt. Cố Thiệu không nhiều lời, dù sao lúc này nói cái gì thì tiên sinh cũng chỉ trào phúng, hắn leo lên xe ngựa trước một bước, cố ý thân thiết nói với Trịnh thượng thư: “Trịnh thúc thúc, chúng ta tiến cung đi.”

Trịnh thượng thư hiểu ý cười, quay đầu lại nhìn thấy nhị đệ xanh mặt, từ đáy lòng cảm khái một câu, đúng thật là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

Cố Thiệu thúc giục nói: “Xuất phát thôi.”

“Tới đây.” Trịnh thượng thư lên xe ngựa, quay đầu lại vẫy tay với nhị đệ còn đang khó chịu, “Đừng đứng chờ ở cổng nữa, mau trở về đi.”

Trên mặt Trịnh Viễn An tối đi, đáp lại một câu: “Ai chờ ở cổng.”

Trịnh thượng thư không tiện cãi cọ nhiều hơn với ông ấy nữa, sau khi vẫy tay, liền sai xa phu lái xe đi về phía hoàng cung.

Phủ thượng thư cách hoàng cung cũng không xa lắm, Cố Thiệu chỉ cảm thấy mình lên xe ngồi không bao lâu, sau đó đã lại xuống xe. Biết đây là vào cung, cho dù đến bây giờ ngay cả cửa cung mở ở hướng nào cũng không biết rõ ràng, trong lòng Cố Thiệu vẫn kích động một trận.

Một năm trước, hắn đâu nghĩ rằng có một ngày kia bản thân mình có thể bước vào cửa cung đâu chứ?

Cố Thiệu còn chưa cảm khái bao lâu, đã được mấy thái giám dẫn đường, xuyên qua mấy con đường dài, cuối cùng dừng ở bên ngoài một đại điện. Người hai bên cũng dần dần nhiều lên, đều là cống sĩ tiến vào dự thi, bên trong còn có Ngô Triệt và mấy cử tử Giang Nam lúc trước hắn đã biết.

Trịnh thượng thư đã sớm vào điện, Cố Thiệu thì đứng chờ cùng với mọi người ở ngoài điện.

Mọi người đứng cùng với nhau, đội ngũ này rất nhanh đã trở nên rõ ràng hơn.

Đều là đứng thành một đoàn, đồng hương đều đứng chung lại. Trong số đó, trận doanh lớn nhất, không gì hơn cống sĩ kinh thành và cống sĩ Giang Nam.

Hai bên nhìn nhau không vừa mắt đã là thái độ bình thường.

Chu Bá Kỳ được mọi người vây quanh ở phía trước, mặc dù hắn ta không phải hội nguyên, nhưng hắn ta cũng là hạng đầu trong các cống sĩ ở kinh thành, lại bởi vì đã có thanh danh, cho nên vẫn là một tồn tại được mọi người vây quanh. Chu Bá Kỳ nghe âm thanh ồn ào xung quanh, chỉ cảm thấy bực bội. Hắn ta nghiêng đầu, liếc nhìn Cố Thiệu một cái.

Bị người ta đè đầu xuống, cho tới bây giờ hắn ta không thể không chú ý.

Hai bên, bên nào nói chuyện của bên đấy. Cố Thiệu lòng dạ rộng lớn, hoàn toàn không chú ý đến những ánh mắt đặt ở trên người mình, chỉ để ý nói chuyện với Ngô Triệt.

Chân trời dần dần sáng lên, trong Văn Hoa Điện có một vị thái giám đi ra, đứng thẳng người mời chư vị cống sĩ vào điện. Cố Thiệu theo đội ngũ đi về phía trước, khi mới vừa bước vào đại điện, bỗng nhiên nghe được bên cạnh truyền đến một giọng nói:

“Lần này, ta sẽ không mất cảnh giác nữa.”

Cố Thiệu kinh ngạc quay đầu lại, thì thấy Chu Bá Kỳ đã thu hồi ánh mắt, tựa như câu nói vừa rồi không phải do hắn ta nói. Hắn thấy kỳ quái, sao người này cứ mãi luôn nhìn chằm chằm vào hắn, chắc là có bệnh hả…

Sau khi vào đại điện, dư quang của Cố Thiệu thoáng nhìn lên phía trên đã đầy người, ở giữa đám người chỉ có một người ngồi, rất là nổi bật. Cố Thiệu không dám nhìn nhiều, chỉ nghe theo yêu cầu của lễ quan rồi hành động.

Điểm danh, phát quyển trục, bái tạ, hành lễ, bởi vì có hệ thống và Trịnh tiên sinh dạy dỗ, trong quá trình Cố Thiệu vẫn luôn ổn định vững chắc, không xảy ra sai lầm.

Đến đây, trong đại điện lại trở nên im lặng lần nữa, các cống sinh cũng bắt đầu hết sức chăm chú mà làm bài.

Tuy rằng thi đình không kiểm tra người, nhưng ai mà không muốn thi được một thứ tự tốt, chênh lệch giữa tiến sĩ với tiến sĩ không chỉ nhỏ một chút, nếu như có thể chen lên hạng trước, vậy tất nhiên phải nên gắng hết sức lực. Huống chi, Thánh Thượng còn đang ngồi ở phía trên, thân là môn sinh của thiên tử, bọn họ cũng muốn thể hiện thêm một chút ở trước mặt Thánh Thượng.

Lỡ như lọt vào mắt của Thánh Thượng thì sao?

Thánh Thượng bị mọi người nhớ thương, hiện giờ cũng đang nhớ thương bọn họ.

Lần thi đình này khác với lần trước, bên trong có không ít người làm Hoàng Thượng cảm thấy hứng thú. Ngoại trừ cháu ngoại của Thành Vương gia, còn có Cố Thiệu mà Vương hàn lâm đặc biệt coi trọng. Mấy ngày trước Hoàng Thượng đã nghe nói, Cố Thiệu đúng là hội nguyên lần này. Học vấn tốt, lớn lên cũng đẹp, người như vậy sao có thể không làm người ta cảm thấy hiếm lạ chứ?

Hoàng Thượng ngồi ở phía trên, dần dần cảm thấy có chút buồn tẻ, vô cùng muốn bước xuống đi một vòng, nhìn xem những người này ở phía dưới viết đến thế nào rồi.

Đang ngo ngoe rục rịch, Vương hàn lâm bỗng nhiên đưa tới một ánh mắt.

Khóe miệng của Hoàng Thượng co lại, không kiên nhẫn mà một lần nữa ngồi lại. Vương ái khanh này, cái gì cũng tốt, nhưng mà làm người quá không thú vị.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!