Chương 228:
Một lát sau, ánh mắt của Hoàng Thượng lại rơi xuống trên đầu Cố Thiệu lần nữa.
Vương hàn lâm thấy Thánh Thượng thường xuyên nhìn về phía Cố Thiệu, có chút bất đắc dĩ, ở bên cạnh nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Thánh Thượng.”
“Hả?” Hoàng Thượng còn có chút không hiểu được.
Vương hàn lâm không biết nên nói như thế nào.
Hoàng Thượng thấy sắc mặt của ông ấy kỳ quái, cho rằng ông ấy đang lo lắng cho Cố Thiệu, còn rất là tri kỷ nói: “Trẫm thấy ngươi cũng không cần quá lo lắng, đứa nhỏ này vừa nhìn là biết thông minh lanh lợi.”
Còn không phải là thông minh lanh lợi à, nếu như không phải, sao có thể thắng tiểu ngoại tôn của nhà Thành Vương chứ. Phải biết rằng Thành Vương kia, ngày thường thích nhất chính là khoe khoang khen tiểu ngoại tôn của mình ở trước mặt ông ta, hiện giờ tiểu ngoại tôn của Thành Vương mà thua, đúng là để cho ông ta xem một trận náo nhiệt lớn: “Hạng nhất lần thi đình này, không chừng cũng là hắn đấy.”
Vương hàn lâm nhìn lướt qua hai bên trái phải, thấy những người khác đều đứng rất xa không nhìn về phía này, lúc này mới yên tâm một chút, chỉ là những lời nên dặn dò vẫn phải dặn dò: “Thánh Thượng, thi đình cần phải công chính.”
Hoàng Thượng nhìn Vương hàn lâm một cái: “Ngươi không thích hắn đậu Trạng Nguyên?”
Lời này nói ra, bảo người ta trả lời như thế nào cho phải? Cũng may Vương hàn lâm biết rõ tính tình Thánh Thượng, cho nên cũng không nghĩ nhiều, nói thẳng: “Có đậu Trạng Nguyên hay không, phải xem rốt cuộc là học vấn của hắn có đủ hay không, Thánh Thượng không thể bởi vì tâm tư của bản thân mà chọn Trạng Nguyên như thế.”
“Biết rồi biết rồi, trẫm không làm việc thiên tư.”
Ông ta là một hoàng đế công chính, sẽ không bởi vì muốn nhìn Thành Vương đen mặt, mà cố ý xếp tiểu ngoại tôn của người ta ra phía sau. Ông ta chính là hoàng đế, sao có thể làm ra chuyện không hợp nhân phẩm như vậy chứ?
Khác với vòng cuối của kỳ thi hội, đề bài thi đình bây giờ cũng không phải khó lắm, nhưng đề bài như vậy, cũng khó có thể viết ra được ý mới.
Không nói đến Chu Bá Kỳ hay là Ngô Triệt, sau khi đầu tiên nhìn thấy đề mục, điều suy nghĩ đều là làm thế nào mới có thể viết được thật tốt, làm thế nào để có thể làm người ta xem đến mức vỗ án tán dương. Chỉ là Cố Thiệu không giống với bọn họ, hắn không nghĩ nhiều như vậy, đề mục này vốn dĩ cũng không khó, nếu không khó, vậy thì còn nghĩ cái gì mà nghĩ, muốn viết như thế nào thì cứ viết như thế thôi.
Dù sao thi đình cũng không kiểm tra người.
Hắn làm bài đến mức thuận buồm xuôi gió, hoàn toàn không mang theo chút chần chờ nào. Tuy nhiên, điều này cũng không có nghĩa Cố Thiệu viết bừa. Từ lúc bắt đầu, hệ thống bắt Cố Thiệu đọc những quyển sách kia, tuy rằng hắn không kiên nhẫn, nhưng cuối cùng đều đọc hết, đọc đến bây giờ ngay cả Cố Thiệu cũng không nhớ rõ rốt cuộc mình đã đọc bao nhiêu quyển. Cố Thiệu cảm thấy những quyển sách đó vô dụng, đọc đến mức làm người ta bực bội, nhưng mà không thể phủ nhận, những quyển sách mà hắn đã từng đọc, cuối cùng ở trong lúc không biết đã thay đổi suy nghĩ của chính hắn.
Còn có sự dạy dỗ của các vị tiên sinh, nghiêm khắc cũng vậy, khoan dung rộng lượng cũng thế, nhưng vẫn đều đang thay đổi một cách vô tri vô giác, ảnh hưởng đến Cố Thiệu. Cũng chỉ có Cố Thiệu rộng lòng như thế, mới có thể cảm thấy bản thân mình luôn không có tiến bộ, cảm thấy bản thân mình chẳng có gì để mà so sánh với người khác.
Làm kẻ đội sổ nhiều năm như vậy, bỗng một ngày tiến bộ vượt bậc, sẽ luôn cảm thấy có chút mê mang.
Cũng may mà đầu óc hắn đơn giản, chưa từng nghĩ tới phải làm ra thành tích gì đó, cho nên mỗi lần gặp chuyện lớn gì đó, cũng sẽ không quá mức khẩn trương. Dẫu sao, có kém thì cũng sẽ không kém bằng lúc cà lơ phất phơ khi trước.
Trong lòng hắn lo lắng, lại không chỗ nào cố kỵ, cho nên làm bài cũng làm cực nhanh.
Mấy người hạng đầu trong thi hội, đều ngồi ở khoảng phía trước.
Dù sao Cố Thiệu cũng là hội nguyên, mỗi cử chỉ hành động của hắn rất khó mà không hấp dẫn ánh mắt của người khác. Ngô Triệt và Chu Bá Kỳ gần đó, bao gồm cả hạng ba, hạng tư trong kỳ thi hội, cũng không nhịn được mà nhìn Cố Thiệu nhiều hơn.
Tuổi của hạng thứ ba và hạng thứ tư đều không nhỏ, đặc biệt là người hạng tư, cũng đã khoảng bốn mươi, tuổi tác như vậy, vốn nên có tâm tính trầm ổn, sẽ không dễ dàng dao động. Nhưng sau khi ông ta nhìn thấy động tác của Cố Thiệu thì vẫn ngây người một chút, lòng bàn tay run lên, trên giấy để lại một vết mực lớn bằng hạt đậu.
Trong lòng ông ta kinh hãi.
Cũng may bị hỏng chỉ là bản nháp, nếu không thì, chỉ sợ con đường làm quan này của ông ta cũng sẽ bị chặt đứt.
Người phía sau cũng không tốt hơn ông ta là bao, càng ép buộc mình không nhìn Cố Hội Nguyên kia, càng không nhịn được liếc qua. Càng ép buộc mình bình tĩnh, càng không thể bình tĩnh lại, sợ mình viết chậm sẽ rơi lại phía sau người ta.
Nhưng đề bài này, đâu phải cứ sốt ruột là có thể viết ra được chứ? Càng nhanh, lỗi sai cũng càng nhiều, cuối cùng thật sự không thể chịu được nữa, âm thầm mắng Cố Thiệu hai câu ở trong lòng.
Trong số những người ấy, ngược lại bình tĩnh nhất là Ngô Triệt.
Ngô Triệt đã sớm hiểu biết trình độ của Cố Thiệu, trước mắt nhìn thấy Cố Thiệu động bút nhanh như vậy, cũng không cảm thấy có cái gì để mà kinh ngạc, cười một cái rồi lại suy nghĩ đến đề bài của bản thân mình.
Ngược lại là Chu Bá Kỳ, nhìn Cố Thiệu thêm vài lần. Thi hội hắn ta đã thua, dù là chỉ thua một người, Chu Bá Kỳ cũng vẫn không phục. Lần thi đình trước mắt này, cho dù như thế nào hắn ta cũng phải chặn người này một đầu.
Đợt sóng ngầm mãnh liệt này, không tránh được khỏi đôi mắt của Hoàng Thượng xíu nào.