Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 230: Chương 229:

Chương 229:

Ông ta xem đến thích thú, thậm chí còn cười tủm tỉm mà bắt đầu nói chuyện phiếm với Vương hàn lâm: “Xem ra những cống sinh năm nay, đều có chút thiếu kiên nhẫn.”

Vương hàn lâm liền nói: “Mới gặp thiên nhan, mất chút trầm ổn cũng là nhân chi thường tình.”

Hoàng Thượng vừa lòng mà nhìn Vương hàn lâm một cái. Thế mà Vương ái khanh cũng biết nịnh nọt ông ta? Không tồi! Mặc kệ lời này có phải thiệt tình hay không, dù sao Hoàng Thượng nghe thấy thoải mái là đủ rồi.

Hoàng Thượng cũng không ở đại điện ngồi trông bao lâu, chẳng qua chỉ đích thân tới khoảng ba khắc chung (45 phút) đã rời đi.

Ông ta cũng muốn tiếp tục ở đó xem tiếp, bất đắc dĩ mấy ngày nay còn để lại chút tấu chương chưa phê, vậy cho nên, không lâu sau Hoàng Thượng đã đi xuống, chỉ để lại mấy vị đại thần tâm phúc ở trong điện quan sát các cống sinh này làm bài thi.

Lần này thi, đó là cả ngày, Cố Thiệu không rõ ràng thời gian lắm, chỉ biết sau khi mình đặt bút xuống, bụng đã thầm thì kêu.

Nhìn lại xung quanh, rất nhiều cống sĩ cũng đều mang vẻ mặt tái nhợt, không biết là bị đói, hay là ở trong đại điện này ngộp quá. Đại điện này là nơi chỉ to một chút như vậy, cống sinh lại có mấy trăm người, chỉ nhìn khoảng cách giữa các chỗ ngồi là biết phải chen chúc cỡ nào.

Lúc hoàng hôn, lại có lễ quan tới thu bài làm. Không cần biết là làm xong rồi hay là chưa làm xong, cũng không dám kéo dài, dù sao đây cũng là hoàng cung, nhất cử nhất động đều có người nhìn chằm chằm.

Đi ra từ trong điện, Cố Thiệu cảm giác cũng không tệ lắm, sau khi tìm được Ngô Triệt, liền nhẹ nhàng bước đến, đi cùng hắn ta.

Chu Bá Kỳ rơi lại phía sau một chút.

Hắn ta nhìn Cố Thiệu mang vẻ mặt sung sướng, không khỏi nhớ tới lúc thi hội. Mỗi một vòng thi hội kết thúc, Cố Thiệu đều là dáng vẻ này, hiện giờ lại…

Trong lòng Chu Bá Kỳ trầm xuống, không có khả năng, hắn ta cũng không kém hơn người khác.

Thí sinh lần lượt rời đi, trong Văn Hoa Điện vẫn là đèn đuốc sáng trưng, quan thu bài thi sắp xếp lại những bài thi ngay ngắn, giao từng bài một cho quan niêm phong, quan niêm phong ấn dấu niêm phong lên để phòng ngừa tiết lộ bí mật, sau đó lại đưa cho quan quản lý quyển trục (bài thi).

Giờ Mẹo, ngày mười sáu tháng ba, quan đọc bài thi vào điện chấm bài làm của thí sinh.

Lần chấm thi này, lại là cả ngày.

Tuy nói thời gian vội vàng, nhưng mà các quan đọc bài thi vẫn chấm xong hết các bài vào lúc chạng vạng, lại còn chọn ra mười bài làm ưu tú nhất trình đến trước mặt Hoàng Thượng.

Hoàng Thượng lật lật xem xem mấy bài làm kia, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở trên tờ bài làm xuất chúng nhất.

“Thư pháp của người này, có thể cùng so sánh với trẫm.”

Chư thần phía dưới nghe vậy đều vô cùng bất đắc dĩ. Đều là người đã xem qua bài thi, nghĩ cũng biết bài trong tay Thánh Thượng hiện giờ chính là một bài kia. Tuy bài làm đã được niêm phong, nhưng chữ viết lại không đóng kín được, người đã từng xem chữ viết của vị này, cũng đều nhận ra rốt cuộc người này là ai.

Hoàng Thượng nghĩ đến đã lâu trước đây, câu khen ngợi Vương hàn lâm nói với ông ta, trong lòng đã có dự đoán.

Ông ta lần lượt định ra các thứ tự cho mấy tờ bài thi, đến khi đến lượt tờ bài thi mà ông ta vừa lòng nhất, Hoàng Thượng lại đột nhiên nói: “Tuy rằng trên bài này được vẽ nhiều vòng nhất (nhiều điểm nhất), nhưng để cho công bằng, các vị ái khanh hãy tỏ thái độ thêm lần nữa. Người muốn đề cử người này làm Trạng Nguyên, hãy bước lên phía trước một bước.”

Mười bảy vị đại thần do dự một lát.

Vương hàn lâm không động, Trịnh thượng thư cũng không động, nhưng người bước về phía trước một bước cũng không ít, dẫu sao bài thi này cũng là bọn họ bình chọn ra, không nói đến thư pháp khiến người ta tán dương, chỉ nói đến phần viết sách luận thôi, cũng ít có người có thể sánh bằng. Cho dù người này là ai, đều đủ để đạt được danh hiệu Trạng Nguyên.

Số còn lại chưa động, tất nhiên là trong lòng có suy nghĩ khác.

Hoàng Thượng cầm bút son đếm đếm.

Mười người! Đã hơn một nửa, Hoàng Thượng chỉ cảm thấy bản thân mình đã đủ công bằng, không còn do dự nữa, trực tiếp định ra thứ tự cho bài thi này là hạng nhất bảng nhất giáp.

Thấy thế, có người vui mừng có người sầu, tuy nhiên Vương hàn lâm và Trịnh thượng thư, sắc mặt lại hòa hoãn hơn một chút.

Sau khi định ra thứ tự, cũng không biết Hoàng Thượng nghĩ như thế nào, lại lập tức xé rách niêm phong.

Người xung quanh muốn ngăn cản đã chậm, Hoàng Thượng không kiêng nể gì mà ném giấy đi, dựa sát người vào bàn rồi nhìn, lập tức vui vẻ. Quả thực không sai, chính là người mà ông ta nghĩ ở trong lòng!

Ông ta thật đúng là anh minh thần võ.

Ngày hôm sau, giờ thìn một khắc, các vị thí sinh tham gia thi Đình đều đã đứng bên ngoài điện Văn Hoa.

Bốn phía không một tiếng động, ngay sau đó, chợt có một người đi ra từ sau điện, theo sau là mười quan viên triều đình, đứng đầu là Tể tướng, tiếp đó là Vương hàn lâm, thượng thư sáu bộ cùng sáu vị quan khác, cùng đi vào đại điện.

Cố Thiệu hiểu rõ đây nhất định là Thánh Thượng đến. Cho dù hắn có vô tư cỡ nào thì lúc này cũng có chút căng thẳng, dù sao, hắn đầu tiên là đồng ý với hệ thống sẽ thi Trạng Nguyên, lúc sau lại ở trước mặt Trịnh tiên sinh khoe khoang một trận, nếu lúc này không lấy được chút danh tiếng thì hắn sẽ rất mất mặt.

Ngay lúc đang căng thẳng đột nhiên nghe được trong điện, Hồng Lư Tự đọc chế cáo công bố: “… Cống sĩ thiên hạ thi viết, thi đậu Nhất giáp ban Tiến sĩ, thi đậu nhị Giáp là Tiến sĩ xuất thân, thi đậu tam Giáp đồng Tiến sĩ xuất thân.”

m thanh liền dừng lại ở đây, sau đó, thứ hạng của nhất Giáp cũng được công bố.

Bài thi đứng đầu của nhất Giáp đã sớm mở ra, chỉ là bây giờ muốn đọc tên, quan đọc tên vẫn giả vờ nghiêm túc mở bài thi ra lần nữa, sau đó tiếp tục nói: “Đứng đầu Nhất giáp, Cố Thiệu huyện Kim Đàn phủ Trấn Giang!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!