Chương 230:
Từ trong đại điện ra ngoài, lại có một quan viên Hồng Lư Tự tiếp lời cao giọng hét lớn.
Khi đến cửa đại điện, lại có người tiếp tục một tiếng hét vang. Một tiếng lại tiếp một tiếng, liên tục không ngừng, rơi thẳng vào tai Cố Thiệu.
Vừa ngạc nhiên vừa vui mừng!
Quả thực Cố Thiệu không biết phải phản ứng như thế nào, hắn đứng ngơ ngác tại chỗ. Những thí sinh còn lại cũng có phản ứng của riêng mình, có người hâm mộ, có người ghen ghét, cũng có người không thể tin được.
Quan viên của Hồng Tư Lự đã tiến lên, chuẩn bị dẫn tân khoa Trạng Nguyên vào điện, Cố Thiệu vẫn còn ngơ ngác đứng đó, không chút phản ứng. Hệ thống thấy hắn như vậy, đúng là không nhìn được nửa, hung dữ mắng hắn một câu: “Nhấc chân!”
Cố Thiện phản xạ có điều kiện nâng chân lên, cả người như chìm trong sương mù, nghe hệ thống chỉ dẫn mà bước từng bước về phía trước.
Sau khi vào đại điện, Cố Thiệu nhìn thấy các quan viên của Hồng Lư Tự đã đi xuống, chỉ để lại mình hắn trên đại điện. Lúc này Cố Thiệu mới lấy lại được sự tỉnh táo, nhớ tới các cấp bậc lễ nghĩa mà Trịnh tiên sinh và hệ thống đã dặn dò.
Hắn lấy lại bình tĩnh, sau khi hành lễ đâu vào đấy xong mới lui sang một bên. Lại một lúc sau, chính là dẫn Bảng Nhãn và Thám Hoa vào điện hành lễ, Bảng Nhãn là Chu Bá Kỳ, lúc Cố Thiệu ở trong đại điện nghe quan đọc đến tên hắn, trong lòng không chút xao động, thậm chí còn có chút muốn cười.
Mặc dù không biết trong lòng Chu Bá Kỳ nghĩ như nào, nhưng Cố Thiệu rất hài lòng với kết quả này.
Còn Thám Hoa này, cũng là một thí sinh ở Kinh Thành, lúc trước Cố Thiệu cũng không biết tên húy của hắn, hiện giờ mới biết hắn họ Tần, tên chữ Tử Thành, tuổi nhìn qua cũng không còn nhỏ, tướng mạo lớn lên cũng không phải quá đẹp, Thám Hoa như vậy, đúng là khiến mọi người có chút thất vọng.
Lại tiếp sau đó, chính là đọc tên của Nhị giáp, Tam giáp, Cố Thiệu cẩn thận nghe, phát hiện có nhắc đến tên của Ngô Triệt, liền cảm thấy hạnh phúc thay hắn trong chốc lát.
Cứ một bậc ba người xếp thành một hàng đứng bên cạnh đại điện, cung kính lắng nghe quan tuyên truyền xướng. Cố Thiệu đang buồn chán đang định cùng hệ thống nói vài câu, đột nhiên nghe thấy hệ thống không đầu không đuôi mà ra lệnh:
“Mau cười đi!”
Cố Thiệu ngẩn người, cười cái gì mà cười?
“Cười là được!”
Được thôi, dù sao bây giờ hắn đang rất vui, lúc nào cũng có thể cười. Cố Thiệu không nghi ngờ gì, nhìn về phía trước, cong khóe mắt, nở một nụ cười rạng rỡ.
Hoàng thượng tình cờ nhìn sang đây thấy vậy liền sửng sốt.
Vị tân khoa Trạng Nguyên này, cười lên lại làm người cảm thấy rất dễ chịu. Hoàng thượng vừa suy nghĩ vừa liếc mắt nhìn lại bên này mấy lần, ừm, lớn lên trông cũng khá vừa mắt, khó trách Vương ái khanh lại coi trọng hắn như vậy.
Đương nhiên, Cố Thiệu hoàn toàn không biết những suy nghĩ trong lòng Thánh Thượng.
Sau khi trình diện trong đại điện xong, Hoàng Thượng bước ra khỏi đại điện với tâm trạng vô cùng tốt.
Tâm trạng tốt như vậy khiến ông ta trong chớp mắt đã quên mất những tấu chương cần xử lý. Vốn định vòng vào hậu cung dạo chơi một chút, lại nghe tiểu thái giám bên cạnh nhắc tới Thành Vương tiến cung, lập tức Hoàng Thượng không muốn vào hậu cung nữa.
“Thành Vương tiến cung? Khi nào thế?”
“Mới vừa rồi.”
Hoàng Thượng suy nghĩ một lúc. Mới vừa rồi? Chắc là Thành Vương từ sáng sớm đã chờ ở bên ngoài, đợi đến lúc thi Đình sắp kết thúc mới vào cung. Người này nhất định là muốn biết cháu ngoại bảo bối của mình có thể thành Trạng Nguyên hay không, chẳng qua, kết quả hôm nay nhất định không thể theo như mong muốn của ông ta rồi.
Thành Vương và đương kim Thánh Thượng mặc dù không phải anh em ruột cùng mẹ sinh ra, nhưng cùng được Thái Hậu nương nương nuôi lớn, nên rất thân thiết với Thái Hậu. Mỗi lần vào cung nếu không tới chỗ của Thánh thượng thì chính là đến chỗ của Thái Hậu.
Hiện tại người không đến tìm ông ta, vậy nhất định là ở Vĩnh Ninh Cung của Thái Hậu. Hoàng Thượng lập tức thay đổi bước chân: “Đi, đi Vĩnh Ninh Cung!”
Đoàn người mênh mông cuồn cuộn di chuyển đến Vĩnh Ninh Cung.
Trong Vĩnh Ninh Cung, Thành Vương đúng thật là ở đây. Tin tức bên ngoài đã sớm truyền đến Vĩnh Ninh Cung, sau khi nghe nói Trạng Nguyên không phải cháu ngoại mình, Thành Vương liền im lặng xuống, đến hiện tại vẫn không nói câu gì.
Thái Hậu nhìn thấy vô cùng đau lòng, an ủi rất lâu nhưng cũng không có tác dụng.
Bà đang tính toán xem nên làm cái gì mới tốt, nháy mắt liền nghe cung nhân lại đây bẩm báo, nói là Hoàng Thượng tới, Thái Hậu thở dài trong lòng, thầm nghĩ không tốt. Quả nhiên, Hoàng Thượng vừa vào đại điện, nhìn thấy vẻ mặt ủ rũ của Thành Vương liền không nhịn được cười ra tiếng:
“Thành Vương à, trẫm còn chưa chúc mừng ngươi, cháu ngoại bảo bối của ngươi hiện tại chính là Bảng Nhãn, hoàng thân quốc thích nhiều như vậy như đứa nhỏ có bản lĩnh như vậy lại không được bao nhiêu đứa, đều là nhờ ngươi có phương pháp chỉ dạy.”
“Không uổng công ngươi mỗi ngày khoe khoang trước mặt trẫm, đứa nhỏ kia quả nhiên là ha ha ha ha…”
Thành Vương làm sao có thể không hiểu ý Hoàng Thượng, sắc mặt vốn đã không tốt lắm, hiện tại càng nghe lại càng tệ hơn: “Nghe nói Thánh Thượng vui mừng vì tìm được lương tài, còn chưa kịp nói lời chúc mừng đến người.”
“Không sao không sao, bây giờ chúc mừng cũng không muộn.”
Hoàng Thượng thuận tiện ngồi xuống bên cạnh Thái Hậu, nhìn dáng vẻ muốn nổi giận lại không dám giận của Thành Vương, trong lòng vô cùng vui vẻ.
Thái Hậu nháy mắt ra hiệu cho Hoàng Thượng, ý bảo ông kiềm chế một chút, đừng đem người chọc giận thật. Nếu tức giận thật thì mười ngày nửa tháng lại không vào cung.
Hoàng Thượng hiểu rõ ý của Thái Hậu, tuy không nói lời nào nhưng trên mặt vẫn dương dương đắc ý. Ông không quen nhìn dáng vẻ lúc nào cũng khoác lác của Thành Vương, hiện tại Cố Thiệu có thể cao hơn Chu Bá Kỳ một bậc, cũng khiến Hoàng Thượng thở ra một ngụm trọc khí.