Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 232: Chương 231:

Chương 231:

Bây giờ ông cảm thấy, đứa nhỏ Cố Thiệu này đúng là không tệ, thật sự là không tệ. Càng nhìn vẻ mặt thối hoắc của Thành Vương, ông lại càng thích Cố Thiệt, đúng là thay ông xả được cơn giận, ha ha ha ha ha…

Sau khi Hoàng Thượng ra khỏi đại điện, Cố Thiệu cùng đám người vẫn còn ở lại trong điện, bao gồm cả mấy vị đại nhân, cũng vẫn chưa rời đi.

Chẳng qua sau khi Hoàng Thượng rời khỏi, bầu không khí trong điện cũng trở nên thoải mái hơn. Trịnh thượng thư từ trên bậc thang đi xuống, tìm được Cố Thiệu: “Đợi một lát đừng đi lộn xộn, chúng ta còn phải đi xem danh sách.”

Cố Thiệu mím môi cười: “Vâng.”

Trịnh thượng thư gật đầu, vẫn duy trì một khoảng cách với Cố Thiệu. Tuy ông là Lễ Bộ thượng thư, nhưng trong kỳ thi Hội cũng như thi Đình này, ông đều chưa nói gì, chuyện nào có thể giao cho người bên ngoài làm thì ông sẽ giao hết cho người bên ngoài. Suy cho cùng đều là vì đứa nhỏ bên cạnh ông.

Ông xoay người, lặng lẽ nhìn đứa học trò được nhị đệ mang về trong phủ.

Giải Nguyên Giang Nam, nếu như đặt trước kì thi Hội, đừng nói trở thành Hội Nguyên, cho dù là trở thành Trạng Nguyên cũng không có gì đáng kinh ngạc. Chỉ là năm nay đã khác, có viên ngọc Chu Bá Ký ở trước, lại thêm bao nhiêu Giải Nguyên cũng khó có thể khiến mọi người chú ý. Nhưng Cố Thiệu này, vượt qua thiếu niên thiên tài được mọi người tán thưởng, trở thành Hội Nguyên, cuối cùng lại được chọn trở thành Trạng Nguyên.

Liên tiếp hai lần áp đảo Chu Bá Kỳ, Trịnh thượng thư đến bây giờ khi nhớ lại, vẫn cảm thấy thán phục.

Có điều… đứa nhỏ này lại không đủ bình tĩnh so với vẻ bề ngoài.

Trịnh thượng thư nhìn khuôn mặt tươi cười vẫn chưa biến mất từ lúc lên xe đến giờ của Cố Thiệu, luôn cảm thấy có chút bất đắc dĩ: “Ngày mai còn có Quỳnh Lâm Yến, nhớ tiết chế lại một ít, đừng có làm trò cười cho người ta.”

Cố Thiệu vẫn mang dáng vẻ cười ngây ngô: “Ngày mai con nhất định sẽ bình tĩnh lại.”

Hôm nay hãy để hắn vui vẻ một chút.

Đây chính là Trạng Nguyên đó, mặc dù trước đó hệ thống luôn yêu cầu hắn thi Trạng Nguyên, Cố Thiệu cũng gật đầu đồng ý, nhưng Cố Thiệu cũng biết, thi Trạng Nguyên là một chuyện cực kì khó, thi đậu tiến sĩ đã khó chứ đừng nói là Trạng Nguyên, đó chính là chọn một người trong vạn người, không phải chỉ cần tự tin mà còn cần cả sự may mắn nữa.

Nhưng hôm nay, hắn thực sự đã thi đậu Trạng Nguyên.

Lúc này Cố Thiệu vẫn còn choáng váng.

Trạng thái này mãi tới lúc ra khỏi hoàng cung cũng không thể áp chế. May mắn là hầu hết mọi người ở cả hai bên đều ở trạng thái bay bay nên Cố Thiệu như vậy ngược lại cũng không có gì kì lạ.

Lễ Bộ quan viên nâng danh sách, đĩa mây mang danh sách, dù che cổ nhạc, một đường ra khỏi đại điện, ra khỏi hoàng cung, tất cả các quan lại và thí sinh trong điện Văn Hoa đều đi theo sau bảng danh sách, sau khi ra khỏi cửa cung liền xem bảng danh sách được treo sau cánh cửa bên trái.

Cả đường đi đều vô cùng náo nhiệt, đợi sau khi treo bảng danh sách xong, thanh âm của những bách tính đến đây từ sớm càng lúc càng lớn hơn, một tiếng lại tiếp một tiếng, bên này vừa giảm thì bên kia tăng.

Cố Thiệu cẩn thận lắng nghe một lát vậy mà lại nghe được trong đó có người kêu tên của hắn.

Trong lòng hắn khẽ động, nhìn về hướng thanh âm phát ra, chỉ thấy bên đó có một đám người, đều mang vẻ mặt kích động, trong miệng kêu “Cố tiểu Trạng Nguyên”, hai tay vung vẫy, vô cùng náo nhiệt.

Đợi tới lúc phát hiện Cố Thiệu đang nhìn về phía bọn họ, mọi người vẫy tay càng lợi hại hơn.

Cố tiểu Trạng Nguyên nhìn qua đây! Đây chính là người giúp bọn họ kiếm được một khoảng tiền lớn! Vì số tiền này, bọn họ cũng phải cho Cố tiểu Trạng Nguyên mặt mũi, tất cả đều là bạc trắng đó, hiện tại bọn họ nhìn Cố Thiệu giống như là nhìn thấy bạc, nhìn thấy Thần Tài.

Đám người hò hét càng lúc càng lớn, Cố Thiệu không biết cụ thể, còn tưởng rằng những người này đều vì nghe danh tiếng, vì khâm phục nhân phẩm cùng với tài nghệ của hắn mà đến, nên không khỏi có chút đắc chí.

Đúng vậy, hắn lợi hại như vậy! Bây giờ đã có người hâm mộ.

Sau khi xem danh sách xong, Cố Thiệu mới đi theo Trịnh thượng thư về phủ.

Lúc nãy ở bên ngoài nên hắn vẫn phải tỏ vẻ bình tĩnh một chút, nhưng khi bước chân vào trong phủ, Cố Thiệu liền không thèm quan tâm nữa, gương mặt vui tươi hớn hở, giống như sắp bay lên trời.

Hệ thống đã không thèm quản hắn, cứ để hắn cười ngây ngô trước đi, nếm thử ngon ngọt, thì sau này mọi chuyện sẽ dễ nói hơn.

Cũng may những người trong phủ thượng thư nhìn thấy hắn như vậy, cũng có thể hiểu được nên cũng không có chế giễu gì. Không nhìn thấy người nghiêm túc như Nhị lão gia vậy mà hôm nay cũng cười đến mức chỉ thấy răng không thấy mắt sao, Cố Trạng Nguyên chẳng qua chỉ là quá vui vẻ đến tinh thần có chút ngơ ngẩn thôi, cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Từ lúc nhìn thấy Cố Thiệu, Trịnh Viễn An đã cố gắng khống chế bản thân nhiều lần. Chỉ là khống chế nửa ngày cũng không thể thực sự khống chế được ánh mắt của mình. Cuối cùng ông cũng nở một nụ cười rõ ràng, vỗ vai Cố Thiệu nói: “Không tệ.”

Không phải không tệ, phải là quá tốt.

Trịnh Viễn An không nhịn được hoang tưởng, đến một ngày nào đó, người học trò này của ông có thể vì nước vì dân, thăng quan tiến chức, trở thành một vị quan cao quý, một thanh quan ngay thẳng, chính trực, cuối đầu không thẹn với đất, ngẩng đầu không thẹn với trời!

Cố Thiệu cũng không nhịn được bắt đầu vui vẻ suy nghĩ, trở thành Trạng Nguyên, có phải đại diện cho mục tiêu cuộc đời của hắn đã hoàn thành được một nửa? Chắc chắn là vậy, có công danh, sau này nhất định có thể có chức vụ, hắn không có tham vọng gì quá lớn, có thể làm quan là được, về phần làm quan gì, hắn cũng không chọn, chỉ cần giúp hắn cả đời ăn không ngồi rồi là được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!