Chương 232:
Hai thầy trò liếc nhìn nhau, khóe miệng dần dần nâng lên…
Ngày thứ hai, Cố Thiệu vẫn vào cung từ sớm.
Đây cũng không phải là bắt đầu, khoảng thời gian sau này, Cố Thiệu sẽ phải vào cung thường xuyên. Không phải thi đậu Trạng Nguyên là mọi việc đã kết thúc, trong Quỳnh Lâm yến, tân khoa Trạng Nguyên phải dâng tấu chương tạ ơn, phải đến Quốc Tử Giám bái kiến miếu Khổng Tử, đề tên lập bia, sau đó nữa là chờ đợi ban chức quan, trong đó rất nhiều việc đều nhất định phải vào cung.
Yến tiệc do Lễ Bộ ban thưởng cũng được tổ chức trong cung.
Cố Thiệu cùng một nhóm tân khoa tiến sĩ đi qua cửa cung vào trong điện, rất nhanh liền được Lễ quan dẫn vào bàn tiệc. Cố Thiệu là Trạng Nguyên lang nên đương nhiên sẽ được xếp chỗ ngồi gần Thánh Thượng.
Đợi sau khi Thánh Thượng ngồi vào vị trí, Cố Thiệu mới lần đầu tiên chính thức mà nhìn thấy thiên nhan.
Khí thế hoàng gia uy nghi như trong tưởng tượng của hắn cũng không có xuất hiện, ngược lại trong mắt Cố Thiệu, Thánh Thượng có chút bình dị gần gũi, từ dung mạo cũng có thể nhìn ra, Thánh Thượng là người có tính tình không tệ.
Cố Thiệu cũng vì vậy mà cảm thấy may mắn. Có Thánh Thượng tính tình tốt còn đỡ hơn người có tính cách mạnh mẽ sau khi làm quan mà lúc nào cũng nhớ thương cái đầu của mình.
Chẳng qua, Cố Thiệu không ngờ tới chính là, Thánh Thượng hình như rất có hứng thú đối với hắn, ngoại trừ hỏi thăm vài câu tượng trưng với Chu Bá Kỳ, còn lại đều cùng hắn nói chuyện.
Cố Thiệu có chút thụ sủng nhược kinh, vừa đỏ mặt vừa cung kính trả lời câu hỏi của Thánh Thượng.
Sau đó, tới tiết mục Trạng Nguyên làm thơ, đầu óc Cố Thiệu nóng lên, lập tức viết một bài thơ nịnh hót hợp với tình hình hiện tại đưa lên. Lúc Cố Thiệu viết đều xuất phát từ chân tình thực lòng, mỗi câu từ đều xuất phát từ trái tim, nhưng đợi đến lúc giao mang lên, trong lòng Cố Thiệu lại có chút không chắc chắn.
Thánh Thượng ngài có thích người nịnh hót hay không, dù sao Thánh Thượng nhìn qua là một người cực kì sáng suốt.
Thánh Thượng anh minh thần võ không có hứng thú lật giở những bài thơ của mọi người, đọc một nửa, cuối cùng chợt phát hiện được một tác phẩm kinh người. Câu nào cũng tinh xảo, câu nào cũng là thần lai chi bút ( bút tích như thần, tác phẩm của thần), khiến ông càng xem càng cảm thấy cực kỳ vui mừng.
Ông đang tính nhìn xem đây là tiến sĩ nào lại cơ trí hơn người như vậy, tập trung nhìn kỹ lại liền phát hiện, người này không phải là Trạng Nguyên lang của ông sao!
Người biết nói chuyện như vậy, đã không còn nhiều lắm, nhìn qua tất cả quan viên, người biết nói chuyện đều xấu xí, trong mắt đều là tham ô bẩn thỉu, khiến Hoàng Thượng không muốn liếc mắt nhìn, người ngay thẳng lại không biết nói chuyện, ví dụ như Thừa tướng, Vương hàn lâm và hai vị thượng thư, cả ngày đều mang khuôn mặt nghiêm túc lạnh lùng, uổng công có một tướng mạo không tệ.
Cho nên, bây giờ xuất hiện một tiểu Trạng Nguyên vẻ ngoài ưa nhìn lại biết nói chuyện, Hoàng Thượng không phải là vui mừng chết sao?
Hoàng Thượng vui vẻ, lập tức cao giọng khen ngợi Cố Thiệu hai câu, trong nháy mắt lại làm một bài thơ trước mặt mọi người, vừa khen Cố Thiệu, lại khen bản thân mình. Trạng Nguyên lang tài trí hơn người, đó cũng do ông có đôi mắt tinh tường, nếu không, làm sao ông có thể tìm thấy nhân tài như vậy? Trong lòng Hoàng Thượng vui đến muốn nở hoa.
Khen, ông được khen rất nhiều! Khen Trạng Nguyên lang chính là khen bản thân ông!
Cố Thiệu nháy nháy mắt, nhìn Thánh Thượng đang vô cùng hài lòng, đột nhiên cảm thấy bản thân có lẽ đã đoán ra được tính tình của Thánh Thượng. Không thể nghi ngờ, đương kim Thánh Thượng thật sự là một người anh minh thần võ! Cuộc sống sau này của hắn có hy vọng!
Cố Thiệu là một người biết nói ngọt, sau khi hiểu Thánh Thượng là người thích nghe những điều tốt, hắn cũng bớt cố kỵ hơn, những lời nói dễ nghe cứ lần lượt được tuôn ra, mà bởi vì vẻ ngoài của hắn không tệ, tuổi còn trẻ, những lời này nói ra không hề có chút cảm giác xu nịnh nào, ngược lại dừng như câu nào cũng xuất từ trái tim.
Bên kia, quân thần vui vẻ hòa thuận, nhìn qua không khí cực kì vui vẻ, chỉ là bên ngoài có người nhìn vào lại không dễ chịu gì.
Hộ Bộ thị lang Lý đại nhân chính là một trong số đó.
Hắn nhìn Cố trạng nguyên kia, nhìn thế nào cũng cảm thấy người này không phải người tốt gì, hoặc là nói, là không giống một người quân tử. Nếu đúng là quân tử thì sao có thể nịnh nọt Hoàng Thượng như vậy. Hộ Bộ bọn họ nịnh nọt Hoàng Thượng còn ít sao, nhưng cho đến bây giờ cũng không có được đãi ngộ như vậy.
Lý đại nhân càng nhìn càng cảm thấy chướng mắt, mượn động tác uống rượu mà nhỏ giọng phỉ nhổ một câu: “Đồ nịnh hót!”
Tiếng nói vừa rơi xuống, bên cạnh đồng loạt phóng tới mấy ánh mắt, chúng giống như có thể đâm xuyên qua xương cốt của ông ta.
Lý đại nhân kinh hãi sửng sốt, sợ hãi nhìn xung quanh. Trịnh thượng thư, Vương hàn lâm, Tiền thị lang, Ôn ngự sử… Đám người này, tuy rằng ngày thường đều lạnh lùng không nói với Hộ Bộ bọn họ lời nào, nhưng cũng chưa từng dùng ánh mắt sắc bén như vậy.
Lý đại nhân ngay cả chén rượu cũng cầm không được, run rẩy rụt cổ lại: “Ta nói gì sai sao?”
Tiền thị lang lạnh lùng cười một tiếng: “Hôm nay là thời gian Lễ Bộ tổ chức yến tiệc, cho nên quân thần cùng vui. Đạo lý cẩn thận lời nói, cẩn thận hành động, chẳng lẽ đã bị Lý đại nhân quăng cho chó ăn rồi sao?”
Lý đại nhân liền không cười nổi nữa.
Ông ta chỉ mắng một câu tên nịnh nọt thôi mà, sao lại trào phúng ông ta như vậy? Kỳ lạ, tên nịnh nọt này, cuối cùng là có lai lịch gì?
Quỳnh Lâm Yến qua đi, tên tuổi tân khoa Trạng Nguyên của Cố Thiệu xem như hoàn toàn được truyền ra. Trong lúc nhất thời, nổi bật vô song, ba người đứng đầu, chỉ có một mình hắn được nhiều theo đuổi nhất, cũng được nghị luận nhiều nhất.*