Chương 233:
Mọi người thảo luận về bản lĩnh và tướng mạo của tân khoa Trạng Nguyên mãi không biết mệt, dù bọn họ không nhìn thấy, cũng muốn khen Cố Thiệu thành một đóa hoa. Chém gió đã ghiền nhất, tất nhiên phải thuộc Trịnh Gia Thụ và đám tiểu đồng bọn của cậu ta, ở bên ngoài thì không nói, mỗi khi ở trong nhà nhắc tới chuyện này, lần nào nói đến Cố Thiệu thì cậu ta đều cảm thấy có mặt mũi.
Đó là Trạng Nguyên lang mà Thánh Thượng cũng đã từng khen đấy, nếu không phải lúc trước bọn họ tuệ nhãn thức kim, làm sao lại chỉ đẩy mạnh đặt cược cho Cố Trạng Nguyên thôi chứ. Mấy người Trịnh Gia Thụ ngày nào ở bên ngoài cũng chém gió, không chỉ có chém đến vui vẻ, còn phấn khích chia sẻ mấy chuyện ở bên ngoài với Cố Thiệu.
Sáng sớm hôm nay, Trịnh Gia Thụ lén lút ôm một bao đồ vật tới phòng của Cố Thiệu.
Cố Thiệu thấy cậu ta thần thần bí bí, kỳ quái nói: “Ngươi làm cái gì thế?”
“Xuỵt!” Trịnh Gia Thụ bảo hắn nhỏ giọng một chút, chờ sau khi đóng cửa lại bốn bề vắng lặng, mới chậm rì rì mà mở tay nải ra.
Cố Thiệu đưa đầu nhìn thoáng qua, lập tức kinh ngạc không khép miệng được: “Sao lại nhiều như vậy?”
Trịnh Gia Thụ cười hì hì nói: “Đây đều là Cố huynh kiếm được.”
Trịnh Gia Thụ nói xong, lại giải thích với Cố Thiệu một lần, lúc trước mấy huynh đệ bọn họ đã ra sức đập bạc cho Cố Thiệu, hiện giờ Cố Thiệu đậu Trạng Nguyên, tất nhiên bọn họ cũng kiếm được đầy bồn đầy bát. Trịnh Gia Thụ là một người nghĩa khí, lần này cậu ta có thể kiếm được nhiều tiền như vậy đều là bởi vì Cố Thiệu, cho nên ngay sau khi lấy được bạc, liền vội vội vàng vàng chạy tới chia bạc với Cố Thiệu.
Cố Thiệu nhìn bạc trắng bóng, trong lòng mạnh mẽ rung động một chút.
Tiền đồng thì hắn từng thấy không ít, nhưng mà nhiều bạc như vậy, đây là lần đầu hắn nhìn thấy. Nhiều như vậy, cho dù chia một nửa, sau này cũng có thể không lo áo cơm mà sống hết mười năm nữa.
Lấy hay là không đây?
Là người thì đều sẽ lấy nhỉ, huống chi là người ta chủ động đem tới, không lấy chẳng phải là có lỗi với ý tốt của người ta ư? Dù sao Trịnh Gia Thụ cũng không thiếu tiền, lấy đi!
Cố Thiệu liếc mắt một cái, lại liếc mắt một cái, cuối cùng ở dưới ánh mắt tha thiết của Trịnh Gia Thụ, nuốt nuốt nước miếng:
“… Thôi, bạc này là của ngươi, bản thân ngươi giữ lấy đi.”
Cố Thiệu kêu rên một tiếng trong lòng. Hắn lại không có đưa tiền cho Trịnh Gia Thụ, nếu lúc này lại nhận bạc của người ta, giống cái gì? Nói thì nói như thế, nhưng trong lòng Cố Thiệu vẫn động lòng một cách đáng xấu hổ, cũng không dám nhìn đống bạc kia, sợ bản thân mình sẽ sửa miệng.
Trịnh Gia Thụ nóng nảy: “Vậy sao được, một mình ta cũng không kiếm được nhiều bạc như vậy đâu! Lại nói, sau này việc Cố huynh cần phải dùng bạc cũng nhiều lắm, không lấy số bạc này, sau này huynh ở chỗ nào?”
Cố Thiệu ngẩn ra.
Việc này… ngược lại hắn không có nghĩ tới.
Đất của Đại Tề cũng không rẻ. Lấy vùng Giang Chiết để nói, ruộng tốt một mẫu có giá hai quan, còn giá ruộng đất ở vùng ngoại ô kinh thành, cũng cao đến mức đáng sợ, giá đất bên trong thành, càng không thể thấp được. Người thường đều nói làm quan tốt, nhưng quan ở kinh thành, hơi thanh liêm một chút thì trong tay cũng chẳng có tiền gì, mà không có tiền, ngay cả phủ đệ cũng không mua nổi, chỉ có thể thuê cái nhà bên ngoài để ở. Tiền triều có vị tể tướng xuất thân nhà nghèo, đến lúc già rồi, cũng không thể mua nổi một tòa nhà ở kinh thành.
Hôm qua khi Cố Thiệu ra ngoài có hỏi thăm một chút về giá cả của một tòa nhà, đến khi nghe được cái giá kia thì lập tức không dám hỏi lại, không trách người ta nói, “Trong một tòa thành lớn, dưới hai bên lầu gác, từng tấc đất cùng giá với vàng, chuyện này là xưa giờ rồi.” Thì ra đều là sự thật.
Trịnh Gia Thụ chớp chớp mắt, tiếp tục nói: “Thấy ta nói rất đúng phải không, có bạc này, không phải sau này huynh cũng có thể sống tốt hơn à? Số bạc này tốt xấu cũng có thể mua được cái nhà, đến lúc đó đón người một nhà tới đây ở, chẳng phải là tự tại?”
Cố Thiệu suy nghĩ, vẫn lắc đầu, rốt cuộc hắn và Trịnh Gia Thụ không thân cũng chẳng quen, tiền này cầm lấy thì không an tâm. Huống hồ, lúc trước khi bọn Trịnh Gia Thụ đặt cược ở trên người hắn, Cố Thiệu còn cảm thấy bọn họ ngốc nữa.
Trịnh Gia Thụ còn muốn khuyên tiếp, Cố Thiệu đã gói bạc lại trước một bước, đẩy cậu ta ra bên ngoài, vừa đẩy còn vừa nói: “Ngươi tự cầm lấy đi.”
Trịnh Gia Thụ đột nhiên không kịp phòng ngừa bị đẩy đến ngoài cửa, chờ đến lúc cậu ta lại muốn đi vào, cửa đã đóng lại.
Trịnh Gia Thụ gõ cửa hai cái, cũng không có được chút đáp lại nào, thấy Cố Thiệu quyết tâm không nhận số bạc này, cậu ta cũng cảm thấy khó khăn. Nghĩ rằng sau này còn có thời gian từ từ lại tới, Trịnh Gia Thụ cũng không vội, cảm thấy trước tiên cầm bạc về giấu kĩ mới là quan trọng nhất.
Mới vừa quay người lại, đã thấy được một khuôn mặt phóng đại.
Trịnh Gia Thụ ôm chặt bạc, cười gượng một tiếng: “Ngài, ngài cũng tới rồi…”
Đây thật đúng là ra ngoài không xem hoàng lịch.
Bên ngoài truyền đến tiếng Trịnh Gia Thụ lẩm bẩm lầm bầm, Cố Thiệu nghe, trong lòng cảm thấy kỳ quái sao cậu ta còn chưa đi. Còn không đi nữa, hắn cũng thật sự muốn nhận bạc!
Trong lòng đang tính toán, Cố Thiệu lại chợt nghe được một trận tiếng đập cửa. Hắn cau mày, nói với bên ngoài: “Được rồi, ngươi đi về trước đi, chuyện nhà ở thì bản thân ta sẽ nghĩ cách, không cần bạc của ngươi.”
Người bên ngoài tạm dừng trong chốc lát, rồi sau đó nói: “Là ta.”
m thanh hồn hậu, vô cùng quen thuộc.
Cố Thiệu lập tức chùng xuống, xoay người tới cửa, tất cung tất kính mà dẫn người vào trong phòng, sau đó mang vẻ mặt tươi cười: “Tiên sinh, sao ngài lại đây mà cũng không nói một tiếng.”