Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 235: Chương 234:

Chương 234:

Trịnh Viễn An liếc hắn một cái, trong mắt như suy tư gì đó.

Chỉ là lúc này ông ấy lại đây là vì chuyện khác.

Hai ngày nữa, là thọ thần của trưởng công chúa. Đây cũng xem như là việc lớn của các nhà quan lại trong kinh thành, trưởng công chúa có thân phận tôn quý, tiệc mừng thọ của bà ấy, bao nhiêu người muốn đi mà không đi được, kẻ thích xem náo nhiệt như Cố Thiệu, ngược lại lại được nhận thiệp mời. Thiệp mời được trực tiếp đưa đến phủ thượng thư, sau khi Trịnh Viễn An nhìn thấy, không chút suy nghĩ đã thay Cố Thiệu quyết định đồng ý chuyện này.

Trưởng công chúa và đương kim Thánh Thượng cùng một mẹ đẻ ra, tiệc mừng thọ của bà ấy, được mời đến đều là quan to hiển quý, nếu Cố Thiệu có thể đến kết giao một vài, sau này ở trong quan trường cũng có thể có thêm một ít giúp đỡ.

Trịnh tiên sinh cũng đã đồng ý, Cố Thiệu cũng chỉ còn nước đi dự tiệc.

Dáng vẻ bất đắc dĩ đồng ý này của hắn, Trịnh Viễn An nhìn mà khó chịu một trận, không khỏi lại mắng Cố Thiệu không biết cố gắng một trận: “Bao nhiêu người cầu cũng không cầu được cơ hội, chỉ có ngươi làm ra vẻ như vậy.”

Cố Thiệu nhét lung tung thiệp mời vào trong tay áo: “Giáp chi mật đường, Ất chi thạch tín*.”

*Có nghĩa là một việc đối với người này là tốt (mật đường), nhưng với người khác thì chưa chắc (độc thạch tín).

Hắn lại không phải người thích xã giao với những người đó, hắn chỉ thích xã giao với Thánh Thượng, vuốt mông ngựa cũng chỉ thích vuốt với Thánh Thượng!

“Tiểu tử thối, đức hạnh này về sau ở quan trường cũng không làm được lâu dài.” Trịnh Viễn An rất bắt bẻ, “Xem ra sau này cũng là có mệnh làm học quan, chờ ngươi đập đầu té ngã, không biết chừng còn phải về huyện Kim Đàn nữa.”

“Sẽ không.” Cố Thiệu mạnh miệng nói.

Trong miệng thì nói như thế, nhưng thật ra, Cố Thiệu vẫn luôn mờ mịt với tương lai. Chờ đến sau khi Trịnh tiên sinh ra khỏi phòng, Cố Thiệu ngồi dài ở trên giường, mãi không nói chuyện.

Trước kia hệ thống ép hắn thi khoa cử, Cố Thiệu không có cách nào, chỉ đành cần cù chăm chỉ mà đi thi, không nghĩ tới ông trời lại chiếu cố hắn như thế, không chỉ để hắn thi đậu Giải nguyên, thi đậu Hội nguyên, cuối cùng còn đậu cả Trạng Nguyên. Nhưng khoa cử cũng thi xong rồi, bây giờ hắn lại phải làm cái gì đây? Cố Thiệu vốn là muốn ăn no chờ chết, nhưng trước mắt ngẫm lại, ngay cả tiền để mua nhà hắn cũng không có, lấy đâu ra tiền để ăn no chờ chết đây?

Muốn ăn no chờ chết, ít nhất cũng phải kiếm được một tòa phủ đệ ra dáng, có ăn, còn phải có ở chứ, mộng tưởng cả đời của hắn là phải sống thể diện, sống một cuộc sống thư thái, cũng không phải là sống những ngày khổ cực. Nhưng mà trước nay Cố Thiệu chưa từng nghĩ tới phải làm quan như thế nào, với hắn, quan trường quá mức xa lạ.

m thanh của hệ thống đúng lúc vang lên: “Nhắc nhở hữu nghị, nhiệm vụ khoa cử hưng gia đã hoàn thành một nửa.”

Cố Thiệu bị âm thanh đột nhiên của nó làm cho hoảng sợ, chờ sau khi nghe hiểu nó nói cái gì, bỗng nhiên cảm thấy kỳ quái: “Hoàn thành một nửa? Ta cũng đã đậu Trạng Nguyên, sao có thể mới hoàn thành một nửa?”

“Khoa cử đã hoàn thành, còn hưng gia thì sao?” Hệ thống khinh thường mà nhìn về phía Cố Thiệu, “Đến bây giờ vẫn là một kẻ nghèo hèn, không liên lụy trong nhà đã không tệ rồi, hưng gia chỗ nào?”

Cố Thiệu ngẩn người, sờ túi tiền, bên trong có tiền khi hắn ra ngoài được nhà đưa, còn có cha vợ của hắn cho, cũng có lúc trước hắn thắng được. Mặc dù đã tiêu không ít, nhưng cũng còn dư lại khá nhiều mà.

Hệ thống lạnh lùng mà cười một tiếng: “Chút xíu của cải như vậy có thể làm được chuyện gì? Sau này ký chủ còn phải tới kinh thành sinh sống, chút bạc này, uống gió Tây Bắc cũng không uống nổi.”

Cố Thiệu bị sự trào phúng không lưu tình chút nào của hệ thống đả kích tới, hắn yên lặng mà giữ chặt túi tiền, không muốn thừa nhận sự thật là mình nghèo: “Đâu nghèo như ngươi nói vậy chứ.”

“Quỷ nghèo vẫn nên nhìn thẳng vào hiện thực sớm một chút thì tốt hơn.”

Cố Thiệu lại bị đâm vào tim lần nữa, lại nghe hệ thống đột nhiên nói một câu, “Cho nên, tuy rằng chuyện khoa cử đã kết thúc, con đường sau này của ký chủ thì vẫn chưa kết thúc. Bước đầu tiên của hưng gia, bắt đầu từ phong hầu bái tướng!”

Cố Thiệu hoảng sợ: “Ngươi đang mơ tưởng hão huyền cái gì đấy?!”

Còn phong hầu bái tướng, không phải hệ thống này bị ngu chứ, từ xưa đến nay, có bao nhiêu người có thể phong hầu bái tướng, nếu như hắn có năng lực này, vậy chẳng phải là phần mộ tổ tiên của Cố gia nhà bọn họ bốc khói xanh à?

Rõ ràng chính là một chuyện không có khả năng, nếu mà hắn đồng ý, khẳng định sẽ lại bị hệ thống hố.

Hệ thống thấy Cố Thiệu từ chối, âm thanh lạnh căm căm: “Ký chủ không muốn?”

Bỗng nhiên Cố Thiệu cảm nhận được nguy cơ: “… Ngươi, ngươi muốn làm gì?”

“Ta cảnh cáo ngươi, lúc này đang ở bên ngoài, nếu ngươi không muốn bị người ta bắt ra siêu độ, cũng đừng làm xằng bậy cho ta.”

“Bây giờ ta cũng là Trạng Nguyên đấy, sẽ không sợ ngươi đâu!”

Cố Thiệu lui về phía sau vài bước, sợ hệ thống sẽ đột nhiên làm khó dễ.

Nhưng cuối cùng, hệ thống lại không làm gì hết, không rên một tiếng mà biến mất. Cố Thiệu không rõ nguyên do, nhưng mà trong lòng vẫn có cảnh giác.

Cả một ngày, đều không có chuyện kỳ quái gì xảy ra, Cố Thiệu cũng không bị giật điện, tất cả bình thường đến mức có hơi không bình thường. Này… Không giống như phong cách của hệ thống lắm.

Thế mà nó không giật điện mình?! Vì sao nó lại không giật điện mình, thật là kỳ quái. Cố Thiệu bị giật điện nhiều, lần này lại không bị giật điện, ngược lại nơm nớp lo sợ, nghi thần nghi quỷ.

Vào đêm, sau khi Cố Thiệu đọc hết quyển sách giải trí, đang chuẩn bị ăn viên kẹo rồi đi súc miệng. Hiện giờ hắn cũng đã là người không thiếu kẹo, mới móc một viên ra từ trong túi, vui vẻ mà ném vào trong miệng nếm lấy vị ngọt, thuận tiện khoe khoang với hệ thống: “Có kẹo ăn thật là tốt!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!