Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 236: Chương 235:

Chương 235:

Hệ thống không có cảm giác đau, tất nhiên cũng không có vị giác. Cố Thiệu ăn đường, có chút vui sướng khi người gặp họa mà đồng tình với hệ thống một chút.

“Dế nhũi chưa hiểu việc đời.” Hệ thống khinh thường nói.

Cố Thiệu giận mắng: “Ngươi mới chưa hiểu việc đời.”

“Vậy à?” Sau khi hệ thống đáp lại một câu, quyết định cho Cố Thiệu được thêm kiến thức. Cũng không biết nó đã tiến hành thao tác như thế nào, chỉ thấy ngay sau đó, trước mắt Cố Thiệu lập tức xuất hiện một đống kẹo.

Giấy gói kẹo sáng lấp lánh, một tầng hơi mỏng, trong suốt tựa hổ phách, cũng không biết là làm bằng cái gì, rạng rỡ sáng loáng ở dưới ánh nến. Đây còn không phải là điểm hút ánh nhìn của người ta nhất, thu hút người ta nhất, là viên kẹo được bọc dưới lớp giấy kia, đủ mọi màu sắc, bên ngoài bọc một tầng màu trắng mỏng, hình dạng không giống nhau.

Cách một tầng giấy gói kẹo, Cố Thiệu cũng có thể ngửi được mùi vị của đường, mùi vị của quýt, mùi vị của đào… Mùi nào ngửi vào cũng rất mê người.

Vốn dĩ Cố Thiệu rất thích ăn kẹo, đột nhiên cảm thấy đường trong miệng không thể ăn nữa. Hắn nhìn chằm chằm vào kẹo trước mắt, ánh mắt chăm chú vào đó: “Đây là, cho ta?”

Hệ thống hy vọng hắn có thể hiểu được: “Đây chỉ là loại kẹo rẻ nhất trong thương thành của hệ thống, chỉ cần ký chủ đồng ý nghiêm túc làm quan, một lòng hướng về phía trước, nỗ lực hướng tới phong hầu bái tướng, số kẹo này, ký chủ muốn bao nhiêu sẽ có bấy nhiêu.”

Đều là kịch bản! Cố Thiệu hừ một tiếng, xốc chăn lên rồi ngã xuống giường, nhân tiện còn che cả đầu lại.

Chỉ cần hắn không nhìn là có thể coi như chưa từng thấy kẹo kia; chỉ cần hắn không nghe, hệ thống sẽ không thể ảnh hưởng đến hắn được!

Cố Thiệu vừa giận dỗi, vừa oán trách hệ thống tiểu xấu xa này quá keo kiệt, biết rõ hắn thích ăn, mà ngay cả mấy viên kẹo cũng luyến tiếc cho hắn, quả thật chính là tên xấu xa.

Hắn nằm ra giường liền ngủ, âm thầm nói với bản thân mình không thể nghĩ nhiều, nhưng cả một đêm ấy, hắn đều không thể ngủ yên ổn được, trong mơ đều là vị ngọt của đường, nhưng chỉ có thể ngửi được hương vị, lại không thể ăn được, làm cho Cố Thiệu gấp đến độ nóng lòng.

Đáng giận nhất chính là hệ thống.

Mấy ngày liền đều dùng số kẹo kia để câu dẫn hắn, làm cho tâm của Cố Thiệu ngứa nhưng lại không với tới. Cố Thiệu thích ăn đường, từ nhỏ đã thích ăn, trước kia bạn cùng lứa tuổi ở trong thôn không ai có tiền đi mua đường ăn, chỉ có Cố Thiệu có. Cho nên, ở trong lòng Cố Thiệu khi còn nhỏ, ăn đường là một chuyện đáng để kiêu ngạo, giống như sau khi ăn đường, hắn sẽ không giống người thường nữa. Sở thích này vẫn còn được giữ lại mãi cho đến khi hắn trưởng thành.

Hắn không chỉ thích ăn, còn thích cất giấu lén lút ăn.

Bây giờ hệ thống ra một chiêu như vậy, còn chỉ cho hắn nhìn, chỉ cho hắn ngửi hương vị, cố tình lại không cho hắn ăn, treo cái mỏ của hắn lên, có thể nghĩ ra Cố Thiệu khó chịu đến mức nào, khó chịu đến mức mà khi đến Quốc Tử Giám bái yết Khổng miếu đều là tinh thần không phấn chấn, đã ngây ngẩn ra rất nhiều lần.

Cũng may khi bái yết không có người động, Cố Thiệu ngây ngốc ra như vậy hai lần, cũng không ai phát hiện.

Sau khi ngày này trôi qua, đó là thọ thần của trưởng công chúa.

Buổi sáng Cố Thiệu theo lệ phỉ nhổ hệ thống hai câu xong, mới đi theo Trịnh Gia Dụ và thượng thư phu nhân cùng đến phủ trưởng công chúa. Đây là lần đầu Cố Thiệu tham gia thọ thần náo nhiệt như vậy, vốn dĩ hẳn là một chuyện rất vui vẻ, bất đắc dĩ có chuyện bực mình ở phía trước, Cố Thiệu làm thế nào cũng không vui nổi.

Hắn đi theo Trịnh Gia Dụ xã giao với không ít vương tôn công tử.

Con người của Cố Thiệu, chỉ nhìn mỗi cái mặt thôi đã dễ dàng làm lòng người ta sinh ra hảo cảm, chứ đừng nói đến hiện giờ hắn còn có công danh Trạng Nguyên, nhận chức quan cũng chỉ là chuyện ít ngày tới thôi.

Một đám vương tôn công tử ngày thường cao cao tại thượng, giờ phút này xuất phát từ tò mò, đều sôi nổi tụ ở xung quanh Cố Thiệu.

Cố Thiệu một lòng ứng phó những người này, chưa từng phát hiện ra ở sau cánh cửa sổ của lầu gác cách đó không xa, sớm đã có người theo dõi hắn.

Một lát sau, người trốn ở chỗ tối trở về căn gác, chỉ là gương mặt vẫn hồng hồng.

Nha hoàn bên cạnh thấy thế, trong lòng hiểu rõ nhưng không nói ra mà đưa đến một ánh mắt.

Cao Yên nhìn trở lại một chút, cuối cùng mới đưa ánh mắt rơi xuống gương mặt lạnh nhạt không để cho người ta phân biệt được hỉ nộ của Chu Bá Kỳ ở bên cạnh.

“Nhìn như vậy, thật đúng là không bằng người ta.”

“Người cô nương nói là ai?” Nha hoàn cười hỏi.

Cao Yên mà hừ một tiếng: “Chỉ có ngươi lắm miệng!”

Người nàng ta cũng đã nhìn thấy, Cao Yên cũng không ở lâu trên căn gác này nữa, xoay người rồi mang theo hai nha hoàn rời khỏi nơi này.

Lần này nàng ta đến đây, không có mục đích gì khác, chỉ là vì muốn nhìn qua một cái xem Trạng nguyên lang trong miệng mọi người khen ngợi có dáng vẻ ra sao thôi.

Cô nương này, là con gái út của trưởng công chúa.

Tuổi tác của Trưởng công chúa gần bằng với đương kim Thánh Thượng, dưới trướng có hai trai một gái.

Trưởng tử Cao Vinh còn lớn hơn Đại hoàng tử một chút, hiện giờ đã thành gia lập nghiệp, con cái cũng đã có hai đứa; con thứ Cao Lẫm tuy đã cập quan, nhưng còn đọc sách ở bên trong quan học; còn con gái út Cao Yên, có lẽ là bởi vì tuổi còn nhỏ, lại là đứa nhỏ nhất trong nhà, là người được cưng chiều nhất trong số các con. Từ nhỏ Cao Yên đã được cưng chiều, cho dù là ở trong phủ trưởng công chúa hay là ở trong cung, đều được người nâng niu cưng chiều, ngay cả công chúa bình thường, gặp gỡ nàng ta cũng phải cho vài phần thể diện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!