Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 237: Chương 236:

Chương 236:

Hôm nay là thọ thần của trưởng công chúa, một mặt là vì ăn mừng sinh nhật, mặt khác, cũng là vì tìm kiếm đối tượng cho con gái.

Nói đến chuyện này, không chỉ có trưởng công chúa, ngay cả Thái Hậu nương nương trong cung cũng vô cùng đau đầu. Chỉ vì bây giờ Cao Yên đã tới tuổi làm mai, nhưng bởi vì lòng dạ quá cao, tầm mắt cao, trừ vị tài tử Chu gia kia, thì chưa từng đặt người khác ở trong ánh mắt.

Bất đắc dĩ, vị kia của Chu gia là một người chẳng bỏ việc gì ở trong mắt ngoại trừ đọc sách, tư tình nhi nữ ở trong mắt hắn ta còn không thú vị bằng một bài kiểm tra.

Cao Yên là một quý nữ, lại là một quý nữ có một thân ngạo khí, sau khi ám chỉ Chu Bá Kỳ hai lần, chưa từng được đối phương đáp lại, tất nhiên Cao Yên cũng tức giận.

Tuy nàng ta thích Chu Bá Kỳ, nhưng một thân ngạo khí của nàng ta lại không chấp nhận được nàng ta làm ra mấy chuyện lấy lòng người khác gì đó.

Như thế, tự nhiên là chuyện này cũng lạnh đi. Trước kia Trưởng công chúa cũng đã từng tác hợp từ giữa một chút, nhưng thái độ của Minh Gia quận chúa với việc này nhàn nhạt, dưới sự giận dữ trưởng công chúa cũng không nhắc lại chuyện này.

Lại nói đến sau khi kỳ thi đình qua đi, những chuyện được lan truyền ở bên ngoài đều là Trạng Nguyên lang Cố Thiệu, tuy Cao Yên ở trong khuê phòng, tin tức cũng không lạc hậu, không bao lâu đã hỏi thăm được rõ ràng chuyện của Cố Thiệu và Chu Bá Kỳ. Có lẽ là tò mò, có lẽ là vui khi nhìn thấy Chu Bá Kỳ ăn mệt, dù sao Cao Yên cũng hoàn toàn để tâm đến vị tân khoa Trạng Nguyên này.

Vậy cho nên mới có một màn vừa rồi kia.

Tuy rằng chỉ nhìn trong chốc lát, nhưng hiển nhiên Cao Yên rất là vừa lòng, đi vài bước, lại nhịn không được thở dài: “Không hổ là Trạng Nguyên lang đến Thánh Thượng cũng khen ngợi có thêm!”

Hiện giờ đang trên đường trở về rồi mà trong lòng Cao Yên vẫn còn nhớ thương Cố Thiệu.

Trước hôm nay, Cao Yên vẫn luôn cảm thấy những lời nói bên ngoài chẳng qua là khuếch đại lên thôi. Dẫu sao cũng chỉ là sinh ra ở nông thôn, đẹp hơn nữa thì có thể đẹp đến mức nào, có lẽ là danh hiệu Trạng Nguyên lang quá mức đáng chú ý, cho nên mới có những lời không thật kia. Nhưng hôm nay, sau khi nhìn thấy người thật, Cao Yên mới biết được cái gì gọi là giữa muôn người, tựa như châu ngọc ở giữa gạch ngói.

Thiếu niên lang như vậy, không biết đã vượt qua Chu Bá Kỳ biết bao nhiêu lần. Mấu chốt là, người ta còn là Trạng Nguyên, Trạng Nguyên độc nhất vô nhị!

Sau khi Cao Yên đi đến một chỗ đình hóng gió, bỗng nhiên dừng bước chân, phân phó với nha hoàn phía sau một câu: “Đi kêu nhị công tử đến đây.”

Nha hoàn phía sau lập tức đi xuống.

Cao Yên nhìn bóng dáng của nha hoàn càng lúc càng xa, nghĩ đến một thoáng kinh hồng vừa nãy, không nhịn được mà nhoẻn miệng cười.

Nha hoàn đi rất gấp, vốn Cao Lẫm đang ở bên ngoài tiếp khách, nhìn thấy nhà hoàn bên cạnh muội muội vô cùng lo lắng chạy tới, lời nói vội vàng nhưng mãi không nói là chuyện gì, trong lòng lo lắng cho muội muội, cho nên ném xuống khách khứa, sau khi nói một tiếng cáo lỗi thì lập tức đi tìm Cao Yên.

Cuối cùng đến khi hắn ta tới chỗ đình hóng gió, nhìn thấy muội muội đang vui vẻ thoải mái ngồi ở đằng kia ngồi cho cá ăn, Cao nhị công tử chỉ cảm thấy bản thân mình đã bị muội muội làm cho nóng nảy.

“Trong viện có nhiều cô nương như vậy, muội không đi chiêu đãi, ngược lại còn ngồi ở chỗ này, còn tìm ta tới nữa, cũng quá không hiểu chuyện rồi.” Cao Lẫm tiến lên, không nhẹ không nặng mà búng vào trán muội muội một cái.

Cao Yên lập tức ôm lấy cánh tay của hắn ta, gấp không chờ nổi nói: “Nhị ca, muội muội có một chuyện muốn nhờ!”

Nàng ta nhìn với ánh mắt trông mong, nhìn đến mức hoả khí của Cao Lẫm lập tức biến mất hết: “Thật là không có cách nào với muội. Nói đi, lại có chuyện gì à? Là muốn mua trang sức của nhà ai, hay là mua xiêm y của nhà nào?”

“Đều không phải,” Cao Yên lắc đầu, thần thần bí bí nói: “Là nhìn trúng một công tử.”

Cao Lẫm hoảng sợ, vội vàng nhìn xung quanh một lượt, thấy không có người khác ở đây, mới lạnh mặt trách mắng: “Muội thật đúng là càng ngày càng to gan, lời gì cũng dám nói!”

Cao Yên không để ý lắm mà nhún vai. Nàng ta được nuông chiều, vạn sự làm theo ý thích, xưa nay hào phóng, ở trước mặt người thân cũng chưa bao giờ che che giấu giấu.

Cao Lẫm trừng mắt nhìn nàng ta vài lần, thấy nàng ta không biết hối cải chút nào, cũng không biết nên dạy dỗ nàng ta cái gì.

Ngược lại, Cao Yên được một tấc lại muốn thêm một thước nói: “Nhị ca, ca nói thẳng đi, rốt cuộc có giúp ta hay không? Nếu mà ca không giúp ta, vậy ta tự mình tới nhé?”

“Tự muội tới?” Cao Lẫm tức giận cười một tiếng, liếc mắt nhìn nàng ta, “Muội định tới như thế nào?”

“Việc này ca đừng động vào.” Cao Yên thấy thế mà hắn ta lại không giúp mình, cũng bắt đầu giở tính tình.

Cao Lẫm lẳng lặng mà nhìn nàng ta một lúc lâu, âm thầm suy tư. Người muội muội này, từ trước đến nay làm việc chẳng kiêng dè chỗ nào, nếu kệ nàng ta, chỉ sợ nàng ta sẽ thật sự làm ra chuyện lớn kinh thiên động địa gì đó. Thôi, Cao Lẫm an ủi chính mình, để hắn ta tới làm còn ổn thỏa hơn là để muội muội tới làm nhiều.

Cao Lẫm ôm cánh tay hỏi: “Vị công tử kia là ai?”

Tròng mắt của Cao Yên chuyển động, vừa tươi đẹp vừa giảo hoạt, một lần nữa ôm lấy cánh tay của ca nàng ta, cười như hoa: “Là tân khoa Trạng Nguyên lang!”

“Cố Thiệu?”

“Vâng!” Cao Yên vội gật đầu không ngừng.

Cao Lẫm thu lại ý cười.

Vốn nàng ta tưởng rằng sau khi ca ca biết người nọ là ai thì sẽ vui vẻ, ai ngờ ca ca lại nhăn mày lại, mang vẻ mặt nghiêm túc mà nhìn nàng ta: “Cố Thiệu không được, muội có biết người ta đã có vị hôn thê rồi không?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!