Chương 237:
Lời này vừa ra, Cao Yên cũng sửng sốt, khô cằn hỏi: “Sao lại thế?”
“Sao lại không? Chính Cố Thiệu nói mà.” Cao Lẫm không biết làm gì mà nhìn nàng ta một cái.
Vừa rồi mọi người uống rượu ở tiền viện, trong bữa tiệc có người hỏi gia thế của Cố Thiệu, Cố Thiệu đã nói bản thân mình có một vị hôn thê. Trong lời nói không hề có kiêng dè, biết được tân khoa Trạng Nguyên này cũng không phải là người có mới nới cũ.
Cao Lẫm khuyên nhủ: “Ta thấy hắn cũng không bất mãn với vị hôn thê của mình, hắn đã có hôn nhân, việc gì mà muội lại muốn trộn lẫn chen chân vào? Dù cho phủ trưởng công chúa của chúng ta có thế lớn, nhưng cái khó của việc đoạt người, thật sự là rất vô lý.”
Cao Yên cũng bàng hoàng trong một chốc.
Khi nhị ca của nàng ta bắt đầu khuyên nàng ta, nàng ta đã phản ứng lại, cho nên cười nhạo một tiếng: “Vị hôn thê thì tính là gì?”
Cao Lẫm đang muốn giáo huấn, lại nghe nàng ta hỏi: “Cố Thiệu không phải nàng ta không cưới, hay là rễ tình đâm sâu?”
Việc này… Cao Lẫm cũng không biết.
Cao Yên liếc nhìn sắc mặt nhị ca của nàng ta, cười nói: “Xem ra không phải. Đã không là không phải nàng ta không cưới, thế thì không tính là gì, việc hôn nhân này có thể đính, cũng có thể hủy.”
“Nhưng ——”
Cao Yên ngắt lời hắn ta nói: “Còn nữa, ta lại không ép buộc hắn đưa ra lựa chọn, hiện giờ chỉ là muốn làm quen với hắn trước, tương lai như thế nào, vậy phải xem hắn có thức thời, có muốn tiến tới hay không. Hôm nay bảo nhị ca đến đây, đều chỉ là vì bắc cầu dắt mối, trước tiên để hắn làm quen với ta đã.”
“Chờ hắn thấy được sự khác biệt giữa ta và vị hôn thê của hắn, sẽ biết nên chọn như thế nào. Ta lại không thể kém hơn người khác, phàm là có đầu óc bình thường, cũng biết nên theo ai?” Cao Yên nói, lại ngọt ngào cười: “Nhị ca, giúp ta một chút trước được không, để cho ta và hắn làm quen trước một chút.”
Cao Lẫm bị nàng ta lay động đến mức không còn cách nào, hồi lâu mới nói: “Muội muốn làm gì đây?”
Hai mắt của Cao Yên sáng lên.
Nàng ta vẫy tay với Cao Lẫm, lặng lẽ nói một câu ở bên tai hắn ta.
Sắc mặt Cao Lẫm kỳ quái: “Muội muội, muội thật sự muốn như vậy?”
Cao Yên ngây thơ hồn nhiên lập tức gật đầu ngay.
Cao Lẫm thấy nàng ta như vậy, lời nói vừa đến miệng, lại bị nuốt xuống. Thôi, để cho nàng ta thử một lần đi, dù sao cũng không có kết quả gì.
Cao Lẫm mang theo một bụng tâm tư trở về tiền viện.
Lúc đó, Cố Thiệu đã ứng phó xong một đám lại một đám người rảnh rỗi đến tìm việc, không chuyện để nói thì đến tìm chuyện, sớm đã cạn kiệt sức lực. Cũng may Cố Thiệu còn biết đây là tiệc mừng thọ của trưởng công chúa, mặc dù hắn đã không kiên nhẫn, nhưng vẫn chịu đựng, gặp ai cũng đều là một gương mặt tươi cười.
Ngô Triệt thấy thế, thừa dịp không có ai thì buồn cười vỗ vỗ bả vai bọn họ: “Bây giờ có biết lợi hại chưa?”
Sao Cố Thiệu có thể không biết, âm thầm mà nói một câu: “Thật sự là người sợ nổi tiếng, heo sợ bị vỗ béo.” (nổi tiếng cũng có cái giá của nó)
Ngô Triệt lắc đầu: “Câu từ thô bỉ.”
Cố Thiệu thấy hắn ta cổ hủ như vậy, lại lập tức nói lại câu này hai ba lần, nói đến khi Ngô Triệt liên tục lắc đầu, không thể không dời đề tài đi: “Ta nói này, huynh phải cẩn thận đấy, hôm nay số người qua đây hỏi thăm việc hôn nhân của huynh, cũng sắp mười mấy người rồi.”
Cố Thiệu hoàn toàn không để ở trong lòng: “Bọn họ hỏi thăm là việc của bọn họ, đâu có chuyện gì liên quan tới ta, ta đã có một vị hôn thê.”
Tìm một người hiểu tận gốc rễ, còn mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì. Hơn nữa hắn nghe Trịnh Gia Thụ nói, mấy cô nương gia trong kinh thành, ai nấy cũng nũng nịu, còn làm ra vẻ, nếu mà thật sự cưới các nàng, quay đầu lại hắn còn phải nhường nhịn nâng niu. Cố Thiệu ở trong nhà đều là người khác cưng chiều hắn, hắn không muốn chịu phần tội này.
Hắn còn chưa lớn lên mà, vẫn là một đứa trẻ thôi. Chỉ muốn để cho người khác cưng chiều hắn, không muốn chiều người khác, dù là thê tử cũng không được, Cố Thiệu nghĩ mà không có gánh nặng.
Ngô Triệt chỉ cho rằng hắn và vị hôn thê tình thâm, nói: “Cố huynh đúng là một người có cá tính.”
Cố Thiệu thoải mái hào phóng nhận lời hắn ta nói, còn không phải à, hắn chính là người như vậy.
Hai người nói chuyện, Cố Thiệu định đề cập đến chuyện nhà ở kinh thành đắt, vốn muốn hỏi xem sau này Ngô Triệt định sắp xếp như thế nào. Nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng, bên kia nhị công tử của phủ trưởng công chúa đã lại đây. Cố Thiệu đành phải nhịn xuống trước, định rằng ứng phó nhị công tử này xong rồi hỏi lại sau.
Ai ngờ, Cao Lẫm này lại là một người vô cùng không hiểu ánh mắt, sau khi tới thì không đi nữa, làm cho trong lòng Cố Thiệu cũng sinh oán trách.
Cao Lẫm cũng rất khó xử.
Hắn ta cũng đã ám chỉ rất nhiều lần, nhưng lần nào Cố Thiệu cũng đều không tiếp chiêu, lần nào cũng đều lánh qua. Nếu không phải đã xác nhận khi nãy hắn ta cùng muội muội nói chuyện, xung quanh cũng không có người khác, Cao Lẫm cũng sắp cho rằng, có lẽ Cố Thiệu biết tiểu tâm tư của hắn ta.
Sau hai lần thất bại, Cao Lẫm lại đưa ra ý muốn đưa Cố Thiệu đi dạo bên hồ một chút thêm lần nữa.
Cố Thiệu thật là phục hắn ta.
Bản thân mình vừa mới ứng phó những người kia, sớm đã sức cùng lực kiệt, sao mà nhị công tử Cao gia này cứ muốn đưa hắn chạy đông chạy tây, muốn làm hắn mệt chết đấy à? Hắn không có thù gì với phủ trưởng công chúa này mà nhỉ?
Cao Lẫm còn đang nói chuyện, nhưng mà Cố Thiệu lại không nghe vào cho lắm, đánh Thái Cực câu được câu không cho có.
So với nghe những thứ đó, Cố Thiệu càng nguyện ý ăn ăn uống uống hơn. Cũng không biết rượu trong tiệc mừng thọ này được mua ở chỗ nào, uống có hương vị ngọt ngào, không say người chút nào, Cố Thiệu nhắm với điểm tâm, uống hết sạch cả một bình rượu ở trong tay.