Chương 238:
Cao Lẫm đã nói đến mức miệng khô lưỡi khô, nhìn bầu rượu của Cố Thiệu mà sững sờ.
Người đối diện lại không bị nói động chút nào, thấy hắn ta ngừng lại, lại còn kinh ngạc nói: “Này, Cao nhị công tử sao ngươi không nói nữa?”
Cao Lẫm nghẹn lại, càng cảm thấy bản thân mình ngốc: “Không… Không có gì để nói.”
Cố Thiệu thầm chấp nhận: “Ta cũng cảm thấy thế.”
Dù sao nãy giờ nói nhiều như vậy, không có một câu nào không phải vô nghĩa.
Ngô Triệt chỉ ở bên cạnh nhìn toàn bộ quá trình, cũng không nói một tiếng nào, kệ cho Cao nhị công tử giãy giụa vô nghĩa.
Đến tận đây, Cao Lẫm cũng đã từ bỏ.
Ngược lại hắn ta rất muốn đưa Cố Thiệu đến nơi kia, bất đắc dĩ đối phương chết sống không muốn dịch bước. Đang muốn cho người quay lại nói với muội muội một tiếng, bảo nàng ta đừng đợi nữa, thì bỗng nhiên thấy được người trước mắt hơi hơi nhăn mày lại.
Cố Thiệu buông bầu rượu xuống, có hơi xấu hổ mà nhìn về phía Ngô Triệt: “Ngô huynh, huynh muốn đi thay quần áo không?”
Vừa nãy hắn thực sự uống có hơi nhiều quá, lúc này đã dần dần có chút khó chịu.
Ngô Triệt nhìn chén rượu không trong tay hắn, cười lắc lắc đầu.
Cố Thiệu chần chờ: “Vậy…”
Ánh mắt của Cao Lẫm chợt lóe: “Vậy ta đây đưa Cố huynh đi nhé.”
“Sao lại không biết xấu hổ như vậy?” Cố Thiệu vốn dĩ chỉ muốn bảo người ta chỉ cho hắn vị trí, đâu nghĩ đến thế mà người ta lại nhiệt tình như vậy.
“Không có gì phải ngại, trước mắt ta cũng không có xã giao gì.” Cao Lẫm nói xong, liền nghiêng người ý bảo Cố Thiệu theo sau.
Cố Thiệu ngẩn ra một chút.
Nơi bọn họ muốn đến là chỗ thay quần áo, nhìn dáng vẻ của Cao nhị công tử, không biết còn tưởng rằng nơi bọn họ đến là nhã thất độc đáo gì đó ấy chứ.
Cố Thiệu như lọt vào trong sương mù mà cùng đi theo Cao Lẫm.
Hắn vốn định đi nhanh để thay quần áo, nhưng lại không biết là Cao nhị công tử đưa đến sai nơi, hay là phủ trưởng công chúa này thật sự quá lớn, hai người đi qua mấy con đường nhỏ rồi còn chưa đến nơi nữa.
Cố Thiệu đang muốn muốn mở miệng hỏi một câu, bỗng nhiên gần đó truyền đến một tiếng đàn, thư hoãn hợp lòng người.
Cao Lẫm đứng nghiêm, ngạc nhiên mà quay đầu nói với Cố Thiệu nói, lời nói lộ ra sự hưng phấn: “Thật sự không nghĩ đến, nơi này lại có người đang đánh đàn! Chính là có duyên.”
Cố Thiệu: “……”
Hắn đâu quan tâm là ai đang đánh đàn, bây giờ hắn chỉ muốn đi thay quần áo!
Cao Lẫm còn muốn để Cố Thiệu lắng nghe, lại nghe tiếng đàn kia bỗng nhiên đánh sai một nốt, cũng may người này tài nghệ cao siêu, ngay sau đó đã điều chỉnh lại được.
Tiếng nhạc du dương, có vẻ lỗi sau vừa rồi cũng trở nên đáng yêu hơn.
Cao Lẫm nhìn Cố Thiệu một cái, cười nói: “Người ta nói nghe khúc gặp người, Cố huynh, không bằng chúng ta đi qua ——”
“Không đi không đi không đi!” Cố Thiệu vội vàng xua tay, nghĩ mà sợ không thôi.
Hắn thật sự là sợ Cao nhị công tử rồi, sợ hắn ta lại đột nhiên nảy ra ý tưởng làm thế nào cũng phải đi qua tìm tòi đến tột cùng. Hắn còn đang vội đây, ai đồng ý đi qua nghe một chút xem là ai đánh đàn sai chứ, có tò mò đi nữa, dù sao cũng phải biết nặng nhẹ, gấp gáp hay thong thả.
Rõ ràng chuyện của hắn gấp hơn một chút.
“Cao nhị công tử, nếu ngươi muốn nghe thử xem thì đi nghe đi, không cần để ý đến ta, chỉ cần chỉ cho ta biết hướng đi là được.” Nói thì nói như thế, thật ra ngay cả chỉ đường Cố Thiệu cũng không muốn để hắn ta chỉ.
Chắc là người này không biết đường đến chỗ nào thay quần áo đâu nhỉ, đã đi lâu như vậy, vẫn không gặp được chỗ nào, còn không bằng vừa nãy bảo một gã sai vặt nào đó đưa hắn đi cho rồi.
Quả nhiên công tử ca làm việc không chắc chắn.
Cố Thiệu gấp không chờ nổi mà muốn chạy, dù Cao Lẫm có tràn ngập nhiệt tình, giờ phút này cũng bị tiêu mất đến mức chẳng còn một chút nào.
“Cố huynh thật sự không muốn đi xem?”
Cố Thiệu cười gượng một tiếng.
Cao Lẫm thở dài trong lòng, thầm nghĩ bản thân mình không thể giúp đỡ, nhận mệnh mà dẫn Cố Thiệu về phía trước: “Cố huynh đi theo ta đi.”
Cố Thiệu vội vàng đuổi theo, trong lòng còn nhắc mãi hai câu.
Sớm nói như vậy không phải được rồi à, nhất định phải dừng lại đây một chút, còn nhất định phải tra tấn lỗ tai hắn một chút nữa.
Lúc trước khi hệ thống ép hắn luyện đàn, phàm là hắn dám đánh sai một âm, hệ thống đều sẽ hung hăng giật điện hắn không lưu tình chút nào, giật điện mãi đến khi hắn sợ mới có thể dừng tay. Bây giờ lại nghe được có người đàn sai âm tiết, Cố Thiệu đã lập tức bình tâm lại.
Nếu như có thể, hắn thật sự muốn ném người nọ cho hệ thống.
Xem lần sau người đó còn dám đàn sai hay không!
Đàn kém như vậy còn dám đánh đàn bên ngoài, mất mặt xấu hổ!
—
Sau khi đưa Cố Thiệu trở về, Cao Lẫm lại quay lại chỗ đình hóng gió mà muội muội đang đợi kia.
Lúc này Cao Yên đã không đàn nữa, đuổi hết nha hoàn phía dưới đi, bản thân một mình ngồi ở trong đình hóng gió tức giận, muốn lấy cây đàn của mình để trút hết giận, kết quả đấm nửa ngày mà cây đàn lại không có chuyện gì, ngược lại làm tay của chính nàng ta đỏ cả lên.
Cao Yên tức giận muốn khóc.
Đúng lúc này Cao Lẫm đi tới bên cạnh nàng ta: “Như thế nào, có nhận mệnh không?”
Cao Yên phồng má lên, vẻ mặt khó chịu: “Sao hắn có thể không hiểu phong tình như vậy!”
Khi nãy lúc nàng ta đang đánh đàn, thì cũng có phái một nha hoàn trốn ở bên ở đường nhỏ, nha hoàn cách rất gần, tất nhiên thấy được Cố Thiệu có phản ứng gì. Chờ đến khi nhà hoàn quay lại rồi kể lại hết chuyện này, Cao Yên lập tức tức giận không thèm đàn nữa.
Đàn cái gì mà đàn, người ta ngay cả lại đây nhìn thử cũng không muốn. Mệt nàng ta còn cố ý đàn sai một âm với ý muốn dẫn người lại đây, bây giờ nghĩ lại, quả thực là mất mặt!