Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 240: Chương 239:

Chương 239:

Cao Lẫm không nhịn được mà cười một tiếng. Hắn ta không cười còn tốt, cười xong Cao Yên càng bực: “Đều trách ca, còn cười!”

“Sao lại trách ta?”

“Ta mặc kệ, dù sao cũng là ca sai!” Cao Yên thở hồng hộc mà nói xong, sau đó thì xách váy chạy mất.

Cao Lẫm ở phía sau kêu hai tiếng cũng không thấy nàng ta dừng lại, đang muốn rời đi, bỗng nhiên nhìn thấy chiếc đàn cổ bị muội muội ném lại ở trên bàn đá. Cao Lẫm ngồi xuống, nhìn cây đàn này lại cảm thấy buồn cười.

Kỹ năng đàn của muội muội hắn ta cũng rất tốt, nhưng nàng ta nào biết rằng, Trạng Nguyên lang người ta vốn không biết đánh đàn. Chuyện này, người đã từng xem chuyện chê cười của công tử Lý gia đều biết. Cố Thiệu chính là không chạm vào đàn, đánh đàn hay hoặc là không hay, ở chỗ hắn căn bản không có gì khác biệt. Cũng đúng là Cao Lẫm biết điểm này mới không ngăn cản nhiều. Vốn cho rằng chờ muội muội và Cố Thiệu kia gặp mặt, sau khi biết hai người không thích hợp sẽ buông bỏ suy nghĩ này, trăm triệu không nghĩ tới, mọi chuyện còn trực tiếp nhiều hơn là hắn nghĩ.

Cao Lẫm nghĩ đến chuyện vừa rồi, vẫn không nhịn được mà cảm thán: Vị Cố tiểu Trạng Nguyên này, đúng là một kỳ nhân.

Còn có Yên Nhi nhà bọn họ, phí công lăn lộn một hồi, một chút bọt nước cũng không nổi lên, tội gì phải thế?

Tranh chấp nho nhỏ giữa hai huynh muội này, không lâu sau đã truyền tới tai của trưởng công chúa.

Trước ngày hôm nay trưởng công chúa đã nói với con gái tiệc mừng thọ lần này là vì cái gì. Vào buổi sáng bà ta còn từng dặn dò, bảo con gái cẩn thận chú ý một chút, kết quả cho tới bây giờ, con gái cũng chưa từng lộ mặt. Trưởng công chúa lo lắng nàng ta xảy ra chuyện gì, hoặc là lại náo loạn mâu thuẫn gì đó với người khác, dù sao tính tình đó của nàng ta, thật là làm người ta đau đầu, mỗi ngày đều gây chuyện cho bọn họ. Thế nên, trưởng công chúa còn cố ý phái người đi qua nhìn thử.

Khi thuộc hạ trở về, thì lập tức thuật lại chuyện mà hai huynh muội làm từ đầu chí cuối cho trưởng công chúa nghe.

Trưởng công chúa nghe xong, lại là nghĩ sâu hơn rất nhiều: “Cố Trạng Nguyên à?”

“Đúng vậy.” Hà ma ma ở trước mặt Trưởng công chúa gật đầu, lại sát vào tai mà nói, “Khi nô tỳ đi qua, cô nương vẫn còn đang giận dỗi, giận Trạng Nguyên lang người ta không đi qua nghe nàng đánh đàn, giận hắn khó hiểu phong tình. Nghĩ chắc là thật sự xem vào mắt, nếu không với lòng dạ của cô nương, sao có thể nhớ thương một người mới vừa gặp mặt.”

Trưởng công chúa nheo mắt: “Ban đầu ta cũng không nghĩ tới còn có một vị như vậy.”

Hà ma ma biết, tầm mắt của trưởng công chúa cũng cao, vẫn luôn tìm ở trong số các quý công tử ở kinh thành, nhưng không phải nhiều năm như vậy rồi còn không tìm được sao, bây giờ có một vị Trạng Nguyên lang tới, cũng là không tồi: “Trạng Nguyên lang kia, khi nô tỳ quay lại cũng có đi nhìn một cái, thật sự là tuấn tú lịch sự! Tuổi còn trẻ, đã có công danh như vậy, nghe nói còn rất được Hoàng Thượng thích, vậy đủ biết là tiền đồ vô lượng.”

“Nhưng mà gia thế hơi kém chút.”

“Đậu Trạng Nguyên, qua ít thời gian nữa nhất định có thể nhận chức quan, nếu như lanh lợi một chút, con đường sau này sẽ dễ đi. Anh hùng chớ hỏi xuất xứ, đây không phải câu ngài thường nói sao, sao tới lượt cô nương nơi ấy, ngược lại lại để ý đến những chuyện này?”

Trưởng công chúa nghe vậy, ngược lại cũng không phản bác.

Hà ma ma biết điện hạ đây là đã nghe lọt, vậy nên cũng không nói nhiều nữa. Chỉ cần nghe vào là đủ rồi, chuyện sau này, điện hạ đều có tính toán, cũng không tới phiên bà ta lắm miệng.

Cố Thiệu còn không biết, đi đến phủ công chúa một chuyến, đã có người đánh chủ ý lên đến trên đầu hắn.

Hiện giờ hắn còn đang thì thầm nói nhỏ với Ngô Triệt.

Thật vất vả nhờ ơn nhị công tử Cao gia, Cố Thiệu cảm thấy cả người đều đã thả lỏng. Nhị công tử Cao gia này, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, luôn làm Cố Thiệu cảm thấy quái quái.

Bây giờ Cố Thiệu còn đang nói với Ngô Triệt về chuyện này đây: “Hắn đưa ta đi vòng mấy con đường, sau đó không hiểu sao mà còn nghe được có người đánh đàn ở phía sau cây cối. Ta muốn đi thay quần áo, cũng không phải muốn nghe người ta đánh đàn.”

Cố Thiệu nói còn có hơi uất ức, nghẹn đến mức uất ức.

Không biết Ngô Triệt nghĩ tới cái gì: “Có lẽ là có giai nhân cũng không chừng.”

Cố Thiệu nghĩ đến người nọ ngay cả đánh đàn cũng đánh sai, thật sự không cách nào tưởng tượng đó sẽ là giai nhân gì đó: “ Cũng chẳng khác mãng hán mấy.”

Ngô Triệt đột nhiên không biết làm thế nào: “Không thể nói xấu sau lưng người ta.”

Cố Thiệu bĩu môi, hắn cứ muốn nói xấu đấy. Đàn sai còn không cho nói nữa hả? Chỉ bởi vì trải nghiệm không thể hiểu được này, Cố Thiệu cũng không có hảo cảm gì với phủ trưởng công chúa. Hắn thích thẳng thắn, người làm mình làm mẩy, kỳ kỳ quái quái như Cao nhị công tử vậy, hắn không ở chung được.

Hai người ngồi bên cạnh hồ, một lát sau, Cố Thiệu do dự mà hỏi: “Ngô huynh à, sau này huynh có tính toán gì không?”

“Tính toán à…” Ngô Triệt khẽ cười một tiếng, “Tính toán là làm thứ cát sĩ hai năm trước, sau đó lại tìm một chức vị làm ở bên ngoài, kiếm được thực tích, rồi lại trở về kinh thành để có thêm lý lịch.”

Cuộc thi của Lại Bộ đã kết thúc, Ngô Triệt cảm thấy mình làm bài cũng không tồi, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, khẳng định là có thể thi đậu thứ cát sĩ. Thi đậu thì hắn ta sẽ thanh thản ổn định ở lại kinh thành hai năm, còn lại, là những việc phải mưu hoa sau này.

Cố Thiệu ggãi mặt: “Vậy huynh có đón người trong nhà đến đây ở không?”

“Cha nương ta vẫn luôn ở trong căn nhà cũ ở phủ thành, lần trước viết thư về, bọn họ nói không muốn dọn đến đây. Trong nhà ta còn có đệ đệ, cũng không thể để cha nương ta vì mỗi mình ta mà chuyển đến kinh thành. Bên này còn có nhà bá bá quan tâm, cũng sẽ không xảy ra chuyện gì lớn. Còn thê nhi, đương nhiên là phải đón tới.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!