Chương 240:
Cố Thiệu yếu ớt hỏi một câu: “Vậy sau đó, ở trong phủ Giang Ninh hầu à?”
Ngô Triệt nghe vậy thì kinh ngạc nhìn Cố Thiệu một cái: “Sao lại ở trong phủ Giang Ninh hầu được? Dù sao đó cũng là nhà bá bá của ta, đã phân gia rồi, không tiện ở lâu hơn nữa. Ban đầu nhà ta ở kinh thành có phủ đệ khác, chờ mấy ngày nữa nhận chức quan, phái người đi qua quét tước một chút là có thể qua đó ở.”
Cố Thiệu nghe mà lòng tràn đầy hâm mộ. Ngược lại hắn đã quên, vị này cũng là một người có của cải phong phú, không thiếu nhà ở.
Thật sự chỉ có một mình hắn nghèo như vậy sao?
Cố Thiệu chưa từ bỏ ý định mà nhìn xung quanh một vòng. Có thể được trưởng công chúa mời đến đây, không có chỗ nào mà không phải là thế gia công tử, chỉ nhìn vào khí độ và cách ăn mặc thôi, cũng biết cuộc sống của bọn họ là những ngày phú quý thế nào. Xem ra, thật sự chỉ có một mình hắn nghèo như vậy.
Sau khi thi đậu Trạng Nguyên, Cố Thiệu vốn muốn đưa cha nương, đệ đệ, muội muội của mình đến kinh thành, để cho bọn họ nhìn xem đất kinh thành này phồn hoa cỡ nào, nhưng hôm nay, không có tiền vốn hắn thật là một bước cũng khó đi.
Chẳng lẽ hắn thật sự phải thuê nhà cả đời?
Ở trong lòng Cố Thiệu chảy xuống nước mắt hèn mọn, hắn thật khổ! Đồ tiểu rác rưởi vô dụng hệ thống này, ngay cả mấy căn nhà nhỏ để dung thân cũng không cho được, cần nó có tác dụng gì? Thật vất vả hắn mới thi đậu Trạng Nguyên, cho một chút khen thưởng không được à? Nói lại, khen thưởng của hệ thống, ngoại trừ bảng chữ mẫu hồi đầu thì không còn gì nữa, đúng là một quỷ keo kiệt!
Hệ thống nghe thấy Cố Thiệu lẩm bẩm, nhưng cũng lười phản ứng lại hắn.
Sau khi chịu đả kích ở phủ trưởng công chúa, Cố Thiệu hữu khí vô lực mà cùng Trịnh Gia Dụ rời đi.
Hắn và Trịnh Gia Dụ ngồi một cái xe ngựa, thượng thư phu nhân một cái xe ngựa. Trên đường về khi đi ngang qua phố đông, Cố Thiệu bỗng nhiên lên tiếng, bảo dừng xe ngựa trong chốc lát.
Tâm trạng hắn không tốt, muốn thứ gì đó ngọt ngọt. Nhà này là một cửa hàng đồ ngọt lớn nhất toàn bộ kinh thành, bên trong có đủ loại đường, ăn còn ngon hơn những loại hắn mua ở huyện Kim Đàn.
Đắt thì có đắt một chút, nhưng mà Cố Thiệu vẫn có thể gánh vác được. Tuy rằng hắn không có tiền mua nhà ở, nhưng cũng không cùng đường điêu đứng, tiền mua đường vẫn phải có.
Trịnh Gia Dụ cũng không đi xuống, một mình Cố Thiệu lững thững đi vào bên trong cửa hàng, trực tiếp đi về phía có loại ngọt nhất ăn ngon nhất.
Chỉ là sau khi xem xong, bỗng nhiên Cố Thiệu lại khựng lại. Bình thường thấy những loại đường này ăn cũng ngon, sao bây giờ nhìn lại cảm thấy bình thường không có gì lạ nhỉ?
Cố Thiệu nghĩ đến những loại kẹo hệ thống cho hắn xem, lại nhìn mấy loại trước mắt, luôn cảm thấy không có vị gì đặc biệt.
Hắn đứng ở trước ngăn tủ một hồi lâu, tiểu nhị gần đó nhìn thấy, cho rằng hắn chọn hoa mắt, vội vàng lại đây hỏi: “Công tử muốn mua gì ạ? Đồ trong cửa hàng của chúng ta, thứ nào cũng đều ăn ngon.”
Cố Thiệu khó xử.
Lúc này, hắn cũng không cảm thấy đồ ở đây ăn ngon, đều là bình thường không thể ăn. Hắn xoay người nhìn tiểu nhị, ôm một tia chờ mong hỏi: “Cửa hàng của các ngươi loại kẹo đường gì cũng có sao?”
“Xem công tử ngài nói kìa. Cửa hàng của chúng ta ở kinh thành cũng coi như là số một số hai, loại kẹo đường gì mà không có?” Khi tiểu nhị nói ra lời này, còn mang vẻ mặt kiêu ngạo, “Công tử ngài muốn loại gì, cứ nói thẳng ra, ta tìm đến cho ngài là được.”
Cố Thiệu tin là thật, còn có chút vui vẻ, lập tức bắt đầu miêu tả: “Loại kẹo mà sáng lấp lánh, trong suốt, bên ngoài bọc một tầng đường bột màu trắng thật mỏng, còn có mùi hoa quả, ngửi vào là làm người ta vui mừng, các ngươi có không?”
Trên mặt tiểu nhị cứng lại một chút.
“Xin hỏi công tử, loại kẹo đường này có tên không?”
Cố Thiệu lắc lắc đầu: “Ta cũng không biết.”
Hắn chỉ biết bản thân mình rất muốn ăn.
“Vậy thì có hương vị như thế nào?”
Cố Thiệu do dự, không xác định lắm, nói: “Có lẽ là, chua chua ngọt ngọt?”
“Công tử chưa từng ăn sao?”
Cố Thiệu cười gượng lắc lắc đầu. Nếu hắn có thể ăn được, còn cần phải tìm ở chỗ này sao. Chính là không ăn được, ngứa ngáy trong lòng, mới chưa từ bỏ ý định như vậy.
Bây giờ nhìn sắc mặt tiểu nhị đã không được tốt lắm, hắn ta cảm thấy Cố Thiệu đang chơi hắn ta, lại nghĩ không phải là người này muốn phá quán chứ? Suy nghĩ như vậy, thái độ với Cố Thiệu cũng không khách khí nữa. Hắn ta lạnh mặt, cung cung kính kính mà chuẩn bị mời Cố Thiệu đi ra ngoài.
Cố Thiệu cũng không phải không biết nhìn sắc mặt. Thấy hắn ta như vậy, liền biết là hôm nay không ăn được loại kẹo đường này, có lẽ sau này cũng không ăn được.
Sau khi ra khỏi cửa hàng, cả người Cố Thiệu đều ủ rũ cụp đuôi, rầu rĩ không vui.
Tiểu nhị nhìn bóng dáng của hắn, sắc mặt còn có vài phần phẫn nộ.
Người bên cạnh thấy thế, liền hỏi: “Đây là làm sao vậy?”
“Không có việc gì.” Tiểu nhị khinh phiêu phiêu mà vạch trần, “Lớn lên đẹp như vậy, bất đắc dĩ là một tên ngốc.”
Loại kẹo như vậy, đừng nói cửa hàng bọn họ, có là toàn bộ Đại Tề cũng không có đâu. Ban ngày ban mặt, ăn nói như vậy, không phải ngu thì chính là ngốc!
Lời bậy bạ của tiểu nhị, Cố Thiệu cũng không nghe thấy.
Sau khi hắn trở về phủ thượng thư thì vẫn luôn cân nhắc có cần tỏ ra yếu thế với hệ thống hay không.
Đồng ý với nó trước, đợi lấy được đường xong rồi lại nói. Còn sau đó có muốn phong hầu bái tướng hay không, đó là chuyện của sau này, nếu hệ thống thật sự ép buộc hắn, hắn cứ có lệ cho qua thôi.
Còn có thể làm sao đây, dù sao thì hắn cũng nghèo như vậy.