Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 242: Chương 241:

Chương 241:

Bàn tính của Cố Thiệu càng đánh càng vang, kết quả, không đợi hắn chịu thua với hệ thống, ngày nhận chức quan lại tới trước.

Sáng sớm hôm nay, Cố Thiệu cùng với năm tiến sĩ khác, chờ Lễ Bộ trao chức quan.

Tuy rằng việc hắn được trao chức tu soạn đã là chuyện được định ra sau kỳ thi đình, nhưng chân chính tới ngày được nhận chức quan, lúc chân chính trần ai lạc định, Cố Thiệu lại có vài phần hoảng hốt.

Hắn thật sự làm quan ở kinh thành rồi, còn là một tu soạn.

Sau khi nhận chức quan, Cố Thiệu chỉ hoảng hốt trong chốc lát như vậy, đợi sau khi nhìn thấy những người còn lại trong đại điện, lại lập tức trở nên thanh tỉnh.

Dù đã được ban chức quan, nhưng hắn vẫn là một tiểu quan thôi, loại quan mà không làm dậy nổi một chút bọt nước ấy.

Vốn dĩ Cố Thiệu cảm thấy danh hiệu Trạng Nguyên của mình vô cùng khí phái, hơn nữa mấy ngày nay bên tai tất cả đều là những câu từ tán dương, thế cho nên ngay cả bản thân Cố Thiệu cũng bắt đầu tin tưởng hơn gấp bội, cảm thấy bản thân mình rất là ghê gớm.

Nhưng mà sự ghê gớm này cũng hơi ngắn quá rồi. Chỉ chớp mắt, hắn từ Trạng Nguyên lang nổi bật vô song đã biến thành từ lục phẩm tu soạn.

Những người đứng trong điện này, ngoại trừ hắn và năm tiến sĩ kia, quan chức nào mà không cao hơn hắn?

Cố Thiệu đang lẩm bẩm lầm bầm, nhưng cũng không biết tại sao, bỗng nhiên cảm thấy sau lưng có người đang nhìn hắn, nhìn đến mức hắn vô cớ ra một thân mồ hôi lạnh.

Cố Thiệu lặng lẽ xoay người ngẩng đầu nhìn thoáng qua. Trong giây phút bắt gặp được ánh mắt kia, Cố Thiệu lập tức nhìn thấy ác ý trong mắt đối phương.

Cố Thiệu ngây ra một chút, rồi sau đó lại hung tợn trừng mắt nhìn qua.

Cũng là tràn đầy ác ý.

Hiển nhiên đối phương không nghĩ rằng hắn lại kiêu ngạo như vậy, sắc mặt cũng cứng lại trong chốc lát, đợi sau khi nhận ra rằng Cố Thiệu đang khiêu khích thì sắc mặt lạnh hơn rất nhiều.

Lạnh thì lạnh, Cố Thiệu cũng lạnh mặt. Hắn biết chắc chắn chức quan của người này cao hơn cả hắn, nhưng giống như lời Tấn An tiên sinh đã nói vậy, người không thích hắn, mặc kệ hắn làm gì cũng sẽ không thích hắn, huống chi người này ngay từ đầu đã có nhiều ác ý với hắn như vậy, nhìn không giống như là người tốt gì lắm. Ông ta không cho mình mặt mũi, vậy mình cần gì phải cho ông ta mặt mũi?

Cố Thiệu cười nhạo dưới đáy lòng một tiếng, xoay người đứng yên.

Tuy nhiên sau khi bình tĩnh lại, hắn vẫn hỏi một câu: “Hệ thống, người mới vừa rồi là ai thế?”

Sau khi hỏi xong, Cố Thiệu còn có hơi thấp thỏm.

Hai ngày nay, vì chuyện kẹo đường mà hắn vẫn luôn giận dỗi với hệ thống. Nói chính xác thì là Cố Thiệu đơn phương giận dỗi, hệ thống từ đầu đến cuối đều khinh thường tiếp chiêu. Cố Thiệu cho rằng bơ nó vài ngày xong, nó sẽ ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, nhưng hắn cũng đã bơ nhiều ngày như vậy, mãi vẫn không thấy hệ thống lui bước.

Bây giờ, Cố Thiệu cũng chỉ đành lên tiếng trước mới có thể đánh vỡ cục diện bế tắc này.

Cũng may hệ thống cũng không chấp nhặt với Cố Thiệu. Nó coi như không thấy tiểu tâm tư của Cố Thiệu, nghe Cố Thiệu hỏi, thì nhàn nhạt mà đáp lại một câu: “Là Lý thị lang.”

“… Ể?” Cố Thiệu sửng sốt trong chốc lát, “Là Lý thị lang của Lý gia kia? Lý thị lang của Lại Bộ á hả?”

Trong triều đúng là có hai Lý thị lang. Một người thì có huyết hải thâm thù với Cố Thiệu, ở trong Lại Bộ; một người thì không liên quan gì đến Cố Thiệu, Lý thị lang của Hộ Bộ bây giờ. Hai người này đều họ Lý, lại còn đều là thị lang, đồng liêu vì phân biệt, phàm là khi hai người ở cùng một chỗ, đều sẽ gọi Hộ Bộ thị lang Lý đại nhân là tiểu Lý đại nhân, chỉ vì tuổi tác ông ấy nhỏ hơn một chút.

Tất nhiên Cố Thiệu hy vọng, vị Lý thị lang bây giờ, là vị tiểu Lý đại nhân kia.

Nhưng mà rốt cuộc hệ thống vẫn làm Cố Thiệu thất vọng rồi.

“Đây là người có thù oán với ngươi ấy.”

Ngay lập tức trái tim của Cố Thiệu lạnh đi một nửa. Hắn do dự một chút, lại quay đầu lại nhìn một cái, nhìn thấy Lý thị lang kia còn đang đánh giá hắn, ánh mắt không tốt, giống như một con báo có thể lao lên bất cứ lúc nào.

Bản năng của Cố Thiệu thấy không thích.

“Xem ra Lý thị lang này với ta là không chết không ngừng.”

“Ký chủ biết là tốt.” Thù mới hận cũ này, cộng lại với nhau còn không phải là không chết không thôi à. Tuy nhiên, hệ thống trào phúng nói, “Với thân thể yếu đuối mong manh của ký chủ đây, đoán là không chịu được mấy trận nắn bóp đã bị làm cho thân bại danh liệt, ngay cả quê quán cũng không thể quay về.”

Cố Thiệu tức giận: “Sao ngươi cứ như vậy mãi thế, tăng chí khí của người khác, diệt uy phong của mình. Hai ta vốn là một đường, nếu như ta bị người khác hại, thì ngươi có thể tốt hơn chỗ nào?”

Hệ thống liếc mắt nhìn hắn: “Ta vui vẻ.”

Cố Thiệu hận đến ngứa răng, vui vẻ cái rắm! Đồ tiểu rác rưởi này!

Hệ thống còn ở kia nói nói mát: “Lý thị lang này làm quan đã nhiều năm, thủ đoạn lão luyện, muốn sửa trị ngươi thì có rất nhiều cách. Cố tình ký chủ lại là người vô dụng còn không biết tiến tới, còn có thể làm sao đây? Chỉ có phần bị đánh thôi.”

Hai mắt của Cố Thiệu đờ ra, vào tai này ra tai kia, nhưng lại không nói tiếp.

“Nếu ngươi chịu tiến tới, trong triều đều có người có thể bảo vệ ngươi an toàn, cũng đều có cách để đối phó với Lý thị lang, nói không chừng, ngay cả việc hoàn toàn đuổi ông ta ra khỏi triều đình cũng không phải không có khả năng.”

Hệ thống nói nửa ngày, thấy hắn không phản ứng lại thì không mở miệng nữa.

Việc như đọc sách thì nó có thể ép Cố Thiệu; nhưng mà làm quan, hệ thống lại không thể ép Cố Thiệu làm.

Nó là hệ thống cải tạo tra nam, đã muốn cải tạo, nên cải tạo từ trong ra ngoài. Chỉ áp bách một mặt, cuối cùng cũng không thể làm người ta trở nên tốt hơn bao nhiêu. Tuy rằng bây giờ Cố Thiệu cũng đã ra dáng người, cũng có lòng trắc ẩn, hiểu được không ít đạo lý, nhưng cách việc cam tâm tình nguyện làm quan tốt, còn một đoạn đường thật dài.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!