Chương 242:
Hệ thống nghĩ đến kẹo đặt ở thương thành, cảm thấy có vẻ chỉ dùng lợi dụ dỗ cũng không được.
Đối phó với loại người như Cố Thiệu, dùng lợi dụ dỗ sẽ chỉ làm người ta thuận hướng bò lên trên, cưỡng ép là chủ, dụ dỗ bằng lợi ích là phụ, như mới vừa rồi là sách lược tốt nhất.
Cố Thiệu không biết chỉ một hồi như vậy, hệ thống đã thay đổi chiến lược, hắn còn đang suy nghĩ chuyện về Lý thị lang.
Suy nghĩ được một lúc, Cố Thiệu vẫn không nghĩ ra được cách gì, tạm thời quyết định đi một bước tính một bước.
Nhìn vào trước mắt, một Lại Bộ thị lang như ông ta, hẳn là không nhúng tay vào Hàn Lâm Viện được.
Có lẽ là cảm thấy tạm thời bản thân mình an toàn, lại nghĩ dù sao đối phương đã vô cùng hận hắn, quả quyết sẽ không bỏ qua hắn. Sau khi Cố Thiệu nghĩ thông suốt, to gan sinh ra ác độc, xoay người lại, lại quay về phía Lý thị lang hung ác trừng mắt nhìn vài lần.
Lý thị lang kinh ngạc không thôi, lúc nãy đã cảnh cáo rồi, Cố Thiệu cũng đã xoay đầu đi.
Ông ta âm thầm tức giận, nhưng cũng không tiện phát tác. Đang đè lại hỏa khí của mình, thầm nhủ bản thân mình đừng chấp nhặt với tên ngốc, nhưng ngay sau đó, người lại quay đầu lại, nhìn ông ta với vẻ tràn đầy khiêu khích.
Lý thị lang nắm chặt bàn tay lại.
“Làm sao vậy?” Một vị đại nhân ở bên cạnh thấy ông ta nhìn chằm chằm sang bên kia, trừng mắt đến mức tròng mắt cũng sắp rơi ra ngoài, rất là khó hiểu, “Bên kia có người nào à?”
“Tiểu nhân mặt dày vô sỉ.”
Lý thị lang đè cảm xúc lại, rặn ra mấy chữ này.
Vị đại nhân kia sửng sốt trong chốc lát, cho rằng bản thân mình nghe lầm. Khi hỏi lại lần nữa, Lý thị lang đã khôi phục bình thường, dùng hai ba câu ứng phó cho qua chuyện này.
Sau khi Cố Thiệu hoàn toàn đắc tội người ta, trong lòng cũng không thấy vui vẻ gì cho lắm. Hắn cho rằng trêu đùa Lý thị lang sẽ làm bản thân mình tạm thời quên đi sự thật mình là một quỷ nghèo, thật sự không nghĩ tới, Lý thị lang lại không được việc như vậy.
Làm cho trong lòng Cố Thiệu không thoải mái, lại muốn trừng ông ta.
Sau khi nhận chức quan, Cố Thiệu đi vòng trở về phủ thượng thư.
Sau khi chào hỏi chỗ Hồ lão phu nhân và Trịnh tiên sinh xong, Cố Thiệu rời đi mà tinh thần không được phấn chấn lắm.
Sau khi hắn đi, Hồ lão phu nhân còn rất là khó hiểu hỏi một câu: “Rốt cuộc đứa nhỏ này làm sao vậy?”
Ngày thường bà ấy nhìn dáng vẻ của Cố Thiệu luôn là vui tươi, nhìn quen rồi, luôn cảm thấy đứa nhỏ này trời sinh nên vui vui cười cười, bây giờ vừa nhìn thấy hắn buồn bực không vui, cả người Hồ lão phu nhân đều không dễ chịu.
“Vừa mới được ban chức quan, theo lý thuyết hẳn nên vô cùng vui mừng mới đúng nha.” Hồ lão phu nhân nói thầm, “Kỳ quái.”
Bà ấy chỉ nói như vậy thôi, cũng không muốn người khác trả lời. Dù sao việc thế này, nghĩ rằng chắc người khác cũng không biết.
Trịnh Viễn An nghĩ đến chuyện mấy ngày trước, trong lòng có suy tính, nhưng cũng không nói thêm gì.
Cố Thiệu bên này, sau khi hắn trở về sương phòng thì lập tức lôi hết toàn bộ gia tài của mình ra.
Nhìn có vẻ rất có tiền, nhưng chút tiền ấy ở kinh thành, đừng nói căn nhà có mấy sân viện, dù có là nhà tranh bé chút xíu, hắn cũng không mua nổi.
Rối rắm mấy ngày như vậy, thật ra Cố Thiệu đã nhận mệnh.
Không có tiền còn có thể thế nào, chỉ có thể thuê nhà. Thuê thì thuê đi, thừa tướng tiền triều cũng thuê nhà để ở kìa. Bây giờ hắn đã được ban chức quan, ba ngày sau cần phải đi nhận chức, ở Trịnh gia nhiều cũng không tốt, ngày mai phải đi tìm một căn nhà để đặt chân.
Đợi hắn thuê nhà ở xong xuôi, sẽ đón cha nương đến đây tham quan.
Nói như thế nào thì bản thân mình cũng đã thi đậu Trạng Nguyên, không đón bọn họ đến đây nhìn một cái, sau này làm sao cha nương tiện khoe khoang với người ta?
Còn có thằng nhóc Cố Lễ kia, cũng không biết ở trong nhà có đọc sách cho tốt hay không. Đúng rồi, còn có tiểu muội…
Tưởng tượng như vậy, gánh nặng trên người hắn thật đúng là nhiều mà, nếu như có một phủ đệ từ trên trời rơi xuống thì tốt rồi.
Cố Thiệu hữu khí vô lực mà khảy gia sản của mình, bỗng nhiên nghe được bên ngoài có người gõ cửa.
Hắn vội vàng cất hết đồ vật đi, sửa sang lại xiêm y rồi đi mở cửa.
“Tiên sinh?” Cố Thiệu nhìn thấy người còn có chút kỳ quái. Vào giờ này, bình thường tiên sinh đều đang ngủ trưa, cũng sẽ không ra ngoài.
Khi mới nghe thấy tiếng gõ cửa, hắn còn tưởng rằng là Trịnh Gia Thụ chứ.
“Tiên sinh mời vào.” Cố Thiệu vội vàng tránh ra.
Chỉ là Trịnh Viễn An đứng ở ngoài cửa, không có ý muốn vào trong: “Mặc xiêm y đàng hoàng vào, đi theo ta đến một nơi.”
Cố Thiệu không nghi ngờ ông ấy, vội vàng xoay người vào bên trong mặc áo ngoài vào, nhắm mắt theo đuôi phía sau Trịnh tiên sinh.
Hiển nhiên là Trịnh Viễn An có chuẩn bị mà đến, bọn họ mới ra khỏi cổng phủ, đã thấy được gã sai vặt và xa phu có được tin tức đã sớm canh giữ ở nơi này. Trịnh Viễn An lên xe ngựa trước, Cố Thiệu theo sát đằng sau.
Hai thầy trò lẳng lặng mà ngồi một hồi lâu, ai cũng không mở miệng.
Trịnh Viễn An đang nhắm mắt nghỉ ngơi. Bình thường canh giờ này, ông ấy sẽ không dễ ra cửa. Hôm nay ra ngoài một chuyến, không thể nghi ngờ là vì đồ vô dụng trong xe đây.
Cố Thiệu còn không biết tiên sinh đang chửi thầm hắn. Hắn ngồi ngây ra được một lúc, trong lòng không có chuẩn bị gì, muốn xốc màn xe lên nhìn ra bên ngoài vài lần, nhưng vẫn không thể phát hiện được cái gì. Trong lòng Cố Thiệu liền giống như có lửa đang đốt, đốt đến mức hắn nôn nóng khó an.
Dù sao, mỗi lần Trịnh tiên sinh không nói một lời mà đưa hắn ra ngoài, có vẻ đều không có chuyện tốt.