Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 244: Chương 243:

Chương 243:

Cố Thiệu cũng sợ, nghĩ rồi lại nghĩ, cuối cùng vẫn là hỏi một câu: “Tiên sinh, chúng ta đây là muốn đi đâu vậy?”

“Lắm miệng! Đi rồi biết.” Trịnh Viễn An mở miệng mắng Cố Thiệu một tiếng, không để lộ ra một chút tin tức nào.

Cố Thiệu khóc không ra nước mắt.

Làm sao bây giờ, sẽ không phải là lại muốn mang hắn đến chỗ tiên sinh nào đó lấy kinh nghiệm chứ, hắn thật sự không muốn đâu!

Tuy nhiên, điều khiến Cố Thiệu không nghĩ tới chính là, cuối cùng xe ngựa dừng ở một đầu ngõ. Vì nhà ở hai bên thật sự quá nhiều, cho nên nhìn ngõ nhỏ này có vẻ chật chội, nhưng mà hơn ở chỗ sạch sẽ, cũng hơn ở chỗ yên tĩnh.

Cố Thiệu biết nơi này. Nơi này cách cung thành rất gần, càng gần quan nha hơn, là nơi ở lâu dài của những vị quan có phẩm giai không quá cao.

Trịnh Viễn An đi ở đằng trước, Cố Thiệu tràn đầy nghi hoặc mà theo ở phía sau. Cuối cùng, hai người đều dừng chân lại ở trước một căn nhà.

Cố Thiệu chần chờ mãi.

Trịnh Viễn An lại thoải mái hào phóng mà nói với gã sai vặt: “Mở cửa.”

Gã sai vặt móc chìa khoá ra từ trong tay áo, hai ba cái đã mở cổng nhà ra.

Cố Thiệu nhìn thấy, đã biết được căn nhà này là của ai. Bình thường thấy tiên sinh vẫn luôn ở trong đại viện tử, dù là Trịnh phủ ở huyện Kim Đàn cũng là tinh xảo độc đáo, tôi tớ đông đảo, chợt nhìn thấy trong tay Trịnh tiên sinh còn có một căn nhà nhỏ như vậy, Cố Thiệu cảm thấy ngạc nhiên: “Tiên sinh còn mua nhà ở đây cơ à.”

Trịnh Viễn An hơi hơi gật đầu: “Mới vừa mua hôm qua.”

Ông ấy thấy khóa đã được mở ra, nhấc chân tiến lên phía trước một bước, nhẹ nhàng đẩy một cái, cánh cổng đã mở ra.

Cố Thiệu thấy vậy, cũng vội vàng bước theo sau Trịnh tiên sinh, sau khi bước qua cánh cửa liền vào trong viện.

Ngõ hẻm Đông Thanh này không lớn, nhưng nhà lại có rất nhiều, diện tích của mỗi căn nhà cũng không quá nhiều. Chẳng qua, có câu nói chim sẻ tuy nhỏ nhưng đầy đủ ngũ tạng, phòng ở đây tuy nhỏ, nhưng những thứ nên có cũng không thiếu. Cố Thiệu nhìn quanh phòng đánh giá, thấy sân vườn rộng rãi được dọn dẹp sạch sẽ, phía trước là cây hoa quế xanh um tươi tốt, hai bên còn đặt vạc nước, bên trong còn giữ tàn sen của năm ngoái, có lẽ mùa hè năm ngoái cũng là cảnh tượng giống trong viện.

Về phần bên trong viện, Cố Thiệu liếc mắt nhìn lại liền thấy có khoảng ba gian phòng, một gian là đại sảnh, một gian là nhà chính, một gian là phòng khách, bên ngoài còn có hai gian phòng nhỏ, chắc là để đồ linh tinh hoặc dùng làm phòng bếp. Phòng ở cũng không lớn, nhưng ở kinh thành mà có chỗ đặt chân cũng đã không tồi. Căn nhà nhỏ như vậy nhưng bên ngoài rất nhiều người muốn mua cũng không mua được đâu.

Cố Thiệu cảm khái: “Không ngờ nhà trong hẻm Đông Thanh lại dài như vậy.”

Trịnh Viễn An ở bên cạnh nói: “Nơi đây ban đầu là tòa nhà của Ngô đại nhân của Đại Lý Tự thừa.”

Cố Thiệu nghe vậy liền lấy lại tinh thần: “Vậy tại sao ông ấy lại từ bỏ?”

“Thăng quan, mấy năm nay ông ấy cũng tích cóp được chút tiền nên muốn đổi một tòa nhà lớn một chút để ở.”

Trịnh Viễn An nhớ đến vị Ngô đại nhân này, trong lúc nhất thời cũng có chút đồng tình. Dù sao cũng là viên chức, trong nhà cũng nuôi thêm hai hạ nhân, lại thêm con trai con gái của Ngô đại nhân, nên căn nhà này đúng là rất khó ở.

Khi con cái lớn lên, dù không muốn mua thêm phòng ốc cũng phải cắn răng mà mua. Bọn họ cũng vội vàng muốn bán căn này để có tiền mua nhà mới, Trịnh Viễn An cũng vội vàng muốn mua một căn, nên hai bên đều muốn đẩy nhanh quá trình mua bán này, nên hôm qua chỉ mất một buổi sáng đã hoàn tất việc bàn giao cũng như nộp đầy đủ hết các loại thuế. Người nhà họ Ngô động tác cũng nhanh, buổi sáng lấy tiền thì buổi chiều liền dọn dẹp đồ đạc sạch sẽ, tiện thể còn quét dọn nhà cửa gọn gàng.

Vừa nghe Trịnh tiên sinh nói, Cố Thiệu vừa nhìn ngó xung quanh, nhìn đông một chút, ngó tây một chút, vẫn rất tò mò.

Trịnh Viễn An cũng mặc kệ hắn, mãi đến khi Cố Thiệu quan sát kỹ mọi thứ, mới lên tiếng hỏi: “Căn nhà này có vừa ý không?”

Cố Thiệu không suy nghĩ nhiều, tùy ý gật đầu một cái: “Sao lại không vừa ý cho được, đây chính là nhà ở kinh thành đó.”

Tấc đất tấc vàng, hắn làm sao dám không vừa ý. Nhưng cho dù có vừa ý thì cũng không phải của hắn, Cố Thiệu có chút thắc mắc trước câu hỏi bất ngờ của Trịnh tiên sinh.

“Nếu thích thì từ nay về sau căn nhà này sẽ là của ngươi.” Trịnh Viễn An lấy một vật từ trong tay áo ra, đưa cho Cố Thiệu, tiện thể nói: “Nhưng dù ngươi không hài lòng thì bây giờ cũng không thay đổi được.”

Ban đầu Cố Thiệu bị những lời nói của ông làm cho mơ hồ không hiểu gì, đợi đến lúc nhận đồ vật kia nhìn kĩ hơn, trong lòng lập tức bị chấn động ngơ ngác.

Trên tay hắn cầm chính là khế đất và khế nhà. Đây vốn cũng chẳng là gì, chỉ là tên chủ hộ ở phía trên, vậy mà tất cả đều là tên của hắn. Cố Thiệu tưởng bản thân mình bị hoa mắt, sau khi xoa nhẹ hai lần lại nhìn lại, đúng thật vẫn là tên của hắn.

“Tiên, tiên sinh?” Cố Thiệu cảm thấy thứ đồ trên tay càng ngày càng nóng, nóng muốn bỏng tay, vừa cảm động vừa buồn bã: “Tiên sinh ngài đây là… Cố ý mua cho con sao?”

“Không mua cho ngươi thì ngươi cho rằng ta lại nhìn trúng căn nhà như vậy sao?” Mấy thế hệ của Trịnh gia đều làm quan ở kinh thành, giàu có mấy đời, đương nhiên không thiếu bạc. Căn nhà nhỏ như vậy, Trịnh Viễn An sẽ không quen ở đâu.

Cố Thiệu hiểu rõ, tiên sinh đúng là cố ý mua cho hắn, càng thêm cảm động, thực sự không biết nên làm cái gì mới tốt. Chỉ là tiên sinh có đồng ý cho thì hắn cũng ngại ngùng không dám nhận.

“Tiên sinh, ngài không cần làm như vậy đâu, học trò có tiền mà, có thể thuê một căn nhà.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!